Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 752: TA CÓ THỂ TRÔNG THẤY HÀI TỬ SAO?



 

Khi Hi Tùng nhìn thấy Long Hạo bị Hồng Nhạn đưa đến, biểu cảm của bà ta vẫn rất trấn định, phảng phất như đã sớm nghĩ tới sẽ có kết quả như vậy.

Hồng Nhạn đối với loại nữ nhân giống như tiểu bạch hoa, đặc biệt là một tiểu bạch hoa mà tâm địa lại là của một lão yêu quái không có bất kỳ hảo cảm nào. Cho nên sau khi đưa người đến liền rời đi.

Hi Tùng liền ở ngay sân bên cạnh nơi nhóm người Tô Ngữ đang ở.

Đây là do chính bà ta yêu cầu.

Tô Ngữ đối với chuyện này cũng không sao cả, muốn ở thì cứ ở chỉ cần đừng ra ngoài làm chướng mắt là được.

Đối với Tô Ngữ mà nói, Hi Tùng bây giờ quả thực giống như một cái đuôi theo sau.

Nếu không phải vì nguyên nhân thân thể, bà ta e rằng sẽ từng bước đi theo sau lưng.

Nghĩ đến đây Tô Ngữ lại hy vọng Long Hạo có thể hảo hảo hành hạ bà ta một phen, để bà ta không còn tinh lực đi hành hạ người khác nữa.

Khi nhóm người Tô Ngữ trở về tiểu viện của Nhược Văn Uyên cũng đã nghe thấy tiếng hoan hỉ cười nói bên trong.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là cổ độc của Nguyễn Lan đã có cách giải, bằng không cũng không thể nào đều cười vui vẻ như vậy.

Quả nhiên chờ họ đi vào liền thấy Nguyễn Lan tuy vẫn còn dựa ngồi trên giường nhưng lại là dáng vẻ nét mặt toả sáng, so với Nguyễn Lan lúc họ rời đi quả thực có khác nhau như trời với đất.

Nhìn thấy họ tiến vào, Nguyễn Lan hiển nhiên cũng rất cao hứng.

Sau khi chào hỏi qua tất cả mọi người, bà ấy lại bảo Tô Ngữ qua ngồi bên cạnh mình.

Nguyễn Lan kéo tay Tô Ngữ, ánh mắt nhìn về phía nàng vô cùng ôn nhu.

“Ngữ nhi, con quả thực giống như một phúc tinh vậy. Từ khi con xuất hiện, mọi chuyện trong nhà ta đều đã được giải quyết. Con nói xem, chúng ta phải cảm ơn con thế nào mới phải? Chỉ cần con đưa ra, chúng ta nhất định sẽ đem hết toàn lực để làm được.”

Tô Ngữ nghe vậy có chút cạn lời. Lời này nói ra giống như nàng giúp họ chỉ là để đưa ra một vài yêu cầu trong phòng vậy.

Có điều nàng cũng biết Nguyễn Lan không có ý đó.

Tô Ngữ giả vờ suy nghĩ, một hồi lâu sau mới cười nói:

“Ta bây giờ thật sự không có yêu cầu gì cả. Có điều Nguyễn dì yên tâm, sau này nếu ta có yêu cầu dù cho các người không nói, ta cũng nhất định sẽ mở miệng. Đến lúc đó các người không được từ chối mới phải.”

Nghe thấy Tô Ngữ nói vậy, Nguyễn Lan giả vờ giận dỗi:

“Hay lắm, nha đầu không lớn không nhỏ này thế mà lại còn dám chèn ép ta.”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trong phòng đều phá lên cười ha hả.

Cổ độc của Nguyễn Lan tuy đã giải nhưng thân thể vẫn còn suy yếu.

Họ lại nói chuyện một lúc rồi từng người một tan đi.

Trở lại phòng, Tô Ngữ lại trực tiếp nhào vào lòng Khương Kỳ, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy hắn.

Khương Kỳ bị hành động bất ngờ của nàng làm cho hoảng sợ, lập tức gắt gao ôm nàng vào lòng, cẩn thận hỏi:

“Nàng sao vậy?”

Lẽ nào là vì vừa rồi bị cảnh tượng hòa thuận của người nhà Nhược Tà làm cho kích động?

Không nên, nàng của hắn đâu phải là người như vậy!

Hắn đang phỏng đoán thì nghe thấy giọng nói rầu rĩ của Tô Ngữ:

“A Kỳ, có phải chàng đang nhớ mẫu thân của mình không? Cũng phải, chúng ta từ khi đến Huyền Minh đại lục đã không còn tìm thấy bà ấy nữa cũng không biết bà ấy sống có tốt không, có phải đã đi tìm phụ thân của chàng không. Dù sao bây giờ mọi chuyện cũng đã giải quyết xong, hay là ngày mai chúng ta đi đi, đi giúp chàng tìm mẫu thân.”

Nghe thấy Tô Ngữ lải nhải, Khương Kỳ trong phút chốc ngây người.

Hắn khi nào lại nói là nhớ mẫu thân của mình?

Nàng lại làm sao mà nhìn ra được?

Lẽ nào là do vừa rồi ở bên đó hắn cứ im lặng không nói gì?

Nghĩ đến việc Tô Ngữ có thể đã hiểu lầm mình một chút, Khương Kỳ lập tức cảm thấy dở khóc dở cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nàng lại đang miên man suy nghĩ rồi. Ta khi nào lại nói muốn tìm mẫu thân? Người này nàng cũng đã từng ở chung, tính tình an bình còn không hiểu sao? Bà ấy mà muốn giấu đi không cho chúng ta tìm được thì chúng ta dù có tìm thế nào cũng sẽ không có kết quả.”

“Hơn nữa, bà ấy đã lớn như vậy rồi cũng sẽ không thể không chăm sóc tốt cho bản thân.”

“Chờ khi bà ấy nhớ ta hoặc là nhớ bọn trẻ, sẽ tự mình đến tìm chúng ta.”

Nghe lời an ủi của Khương Kỳ, Tô Ngữ từ trong lòng hắn ra, ngẩng đầu cẩn thận nhìn chằm chằm vào mặt hắn một hồi lâu cuối cùng thật cẩn thận hỏi:

“Chàng thật sự không có lừa ta?”

Khương Kỳ bất đắc dĩ xoa xoa ch.óp mũi nàng:

“Ta lừa nàng làm gì?”

Tô Ngữ ngẫm lại cũng phải. Nếu Khương Kỳ thật sự muốn tìm mẫu thân, sớm đã từ lúc mới đến Huyền Minh đại lục đã tìm rồi đâu còn chờ đến bây giờ.

Có điều Khương Kỳ cũng đã hiểu tại sao Tô Ngữ lại đột nhiên nhắc tới chuyện này.

Nàng hẳn là thấy chuyện của Nguyễn Lan đã được giải quyết nhưng lại không muốn đi Trường Sinh Điện nên đã nghĩ đến việc nhanh ch.óng bỏ trốn?

Có điều e rằng cũng chỉ là nghĩ mà thôi. Dù là vì Tô Ngôn nàng cũng sẽ không bỏ trốn.

Tô Ngôn biểu hiện tuy vô cùng kiên định, cũng không vì tìm được mẫu thân mà cảm xúc kích động, hay là cầu xin Tô Ngữ đến Trường Sinh Điện. Thậm chí còn nói chỉ cần nàng đi, nó cũng sẽ đi theo.

Thế nhưng đó dù sao cũng là người mẫu thân mà nó đã một lòng một dạ chờ đợi bao nhiêu năm. Trong lòng cuối cùng đã tìm được rồi, nó thật sự có thể không để tâm sao?

Nếu không đi gặp, không đi hỏi cho rõ ràng, e rằng sau này đều sẽ có tiếc nuối!

Cũng may Tô Ngữ cũng hiểu được điểm này. Bởi vậy nàng cũng chỉ ở trước mặt Khương Kỳ buồn bực một chút. Vào sáng sớm ngày hôm sau nàng liền quyết định xuất phát đến Trường Sinh Điện.

Sớm muộn gì cũng phải đi, đi muộn không bằng đi sớm.

Câu nói kia nói thế nào nhỉ, sớm c.h.ế.t sớm siêu sinh.

Có điều lần này nàng chuẩn bị không để Nhược Tà và Khanh Yên đi theo.

Họ khó khăn lắm mới trở về, chắc chắn muốn cùng người nhà của mình thân thiết, không thể lại đi theo nàng chạy ngược chạy xuôi.

Còn có Lục Du Kỳ, Khương Kỳ cũng trực tiếp ném hắn cho Nhược Tà, mỹ danh rằng là để Lục Du Kỳ ở đây được thêm kiến thức, thực chất là để hắn có thể cùng Hoàng Oánh ở chung, cung cấp một chút tiện lợi.

Kiên quyết từ chối ý định muốn đi theo của họ, Tô Ngữ, Khương Kỳ và Tô Ngôn cùng với Hi Tùng và Long Hạo cùng nhau lên đường.

Nếu nói điều khiến Tô Ngữ hài lòng nhất ở Huyền Minh đại lục là gì, đó tuyệt đối không gì khác ngoài truyền tống môn.

Muốn đi đâu cũng đều vô cùng nhanh.

Có điều lần này đi Trường Sinh Điện, đường xá thật đúng là vô cùng xa xôi.

Họ từ Thiên Viêm Tông xuất phát, dọc đường đi đã xoay chuyển mười hai cái Truyền Tống Trận mới cuối cùng đến được Trường Sinh Điện.

Trường Sinh Điện tuy được gọi là Trường Sinh Điện nhưng lại không phải là một cái điện.

Khi Tô Ngữ đứng ở bên ngoài Trường Sinh Điện thấy ba chữ lớn cứng cáp hữu lực được khắc trên tảng đá, cũng không khỏi tán thưởng một tiếng.

Quả không hổ là đại ca số một!

Khí thế này chính là không giống.

Từ đại môn nhìn vào trong lại là một mảng sương trắng che khuất, không thể nhìn rõ được gì.

Tô Ngữ đang lấy làm lạ thì thấy có người từ trong sương trắng đi ra.

Người đến là một nữ t.ử, tuổi tác trông chỉ mới ngoài hai mươi dung mạo rất thanh tú.

Có điều người ở đây đều không thể nhìn mặt mà xác định tuổi tác cho nên Tô Ngữ cũng chỉ liếc nhìn một cái.

Nữ t.ử trực tiếp đi đến trước mặt Hi Tùng hành lễ, miệng cung kính nói:

“Cung nghênh cô cô trở về.”

--

Hết chương 752.