Thấy Ninh Khả Nhân trầm mặc hồi lâu trong lòng Tô Ngữ cũng không yên.
“Người nghĩ thế nào? Nếu cảm thấy chúng ta là gánh nặng, chúng ta bây giờ cũng có thể đi.”
Lúc nói những lời này chính nàng cũng không nhận ra ý vị giận dỗi trong giọng nói của mình.
Khương Kỳ nghe vậy kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái. Thấy nàng đang gắt gao nhìn chằm chằm Ninh Khả Nhân, hắn mím môi cũng không hé răng.
Ninh Khả Nhân nghe thấy lời của Tô Ngữ liền sống như một con gà trống xù lông.
“Ngươi cái nha đầu c.h.ế.t tiệt kia, ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?”
Tô Ngữ kinh ngạc nhìn bà ấy, hoàn toàn không ngờ tới những lời như vậy thế mà lại từ miệng bà ấy nói ra.
Kinh ngạc không chỉ có Tô Ngữ mà còn có cả Tô Ngôn và Khương Kỳ.
Cùng Ninh Khả Nhân ở chung thời gian cũng không tính là ngắn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên họ thấy bà ấy tức đến hộc m.á.u mà nói chuyện.
Nói đúng hơn thì cả ba người thế mà lại cảm thấy có chút buồn cười.
Chỉ là độ cong nơi khóe miệng còn chưa thành hình đã lại một lần nữa nghe thấy tiếng quát lớn như mưa rền gió dữ của Ninh Khả Nhân.
“Tô Ngữ, ta thấy ngươi thật sự là đã trưởng thành cánh cứng rồi. Ngươi một chút cũng không coi ta là nương của ngươi phải không? Ta trước nay không cưỡng ép các con gọi ta là nương nhưng bất luận làm gì ta đều là nương của các con. Thế nhưng ta lại không ngờ rằng trong mắt các con, ta chính là một người lợi ích tối thượng, hoàn toàn không bận tâm đến thân tình?”
Bà ấy gân cổ lên rống một hồi mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Bà ấy cũng biết mình nổi giận như vậy có chút không nên nhưng bà thật sự đã bị lời của Tô Ngữ làm cho tức giận.
Tô Ngữ và Tô Ngôn trong phút chốc không có cách nào gọi bà ấy là mẫu thân, điều này bà ấy có thể lý giải.
Thế nhưng bà ấy không ngờ tới, hai người không chỉ không gọi ra được mà trong lòng cũng không hề coi bà ấy là thân mẫu.
Đừng hỏi tại sao bà ấy lại có cảm giác như vậy, nếu thật sự coi bà ấy là thân mẫu thì vừa rồi sẽ nói ra những lời như vậy sao?
Mặc dù bà ấy biết, trong lời nói của Tô Ngữ ý vị thử thách đậm hơn một chút, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.
Tô Ngữ xoa xoa tai mình trong đầu lại lóe lên một ý niệm khác.
May mà Ninh Khả Nhân vừa mới đã bày ra kết giới, bằng không một tràng lời nói như sư t.ử Hà Đông gầm rú này mà bị mấy người dưới lầu nghe thấy, cái chức điện chủ của bà ấy sau này còn có uy nghiêm gì nữa?
Ninh Khả Nhân hít sâu mấy hơi thở, lúc lại nhìn Tô Ngữ thì thấy nàng thế mà lại có một bộ dạng thất thần. Ngọn lửa vừa mới hạ xuống lập tức lại bùng lên.
“Tô Ngữ!”
Tô Ngữ nghe vậy theo bản năng ngẩng đầu:
“Ta ở đây.”
Ninh Khả Nhân: !!!
Khương Kỳ và Tô Ngôn ở một bên nhìn hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ, thật sự cảm thấy buồn cười.
Hai người này nói là mẫu t.ử mà lại làm cho người ta cảm thấy họ như oan gia.
Bằng không sao cứ nói chuyện là lại phải cãi nhau là sao?
Ninh Khả Nhân hít sâu mấy hơi thở, lúc này mới làm cho mình bình tĩnh lại.
Bà ấy thầm tự nhủ trong lòng, bà là người lớn không thể so đo với hài t.ử như Tô Ngữ.
Hơn nữa lại là nữ nhi của mình, có làm mình tức giận thì cũng là điều nên làm.
Bà ấy nghe nói hài t.ử nào cũng có một thời kỳ nổi loạn.
Lúc Tô Ngữ ở thời kỳ nổi loạn bà ấy không có ở bên cạnh, có khả năng đã làm cho thời kỳ nổi loạn của nàng chậm lại cũng không chừng.
Sau một phen tự an ủi như vậy, bà ấy quả nhiên cảm thấy tâm trạng của mình tốt hơn không ít.
Có điều để tránh cho Tô Ngữ lát nữa lại nói gì đó làm bà ấy tức giận, bà ấy vẫn quyết định mở miệng trước.
“Các con là hài t.ử của ta, bất kể các con có biến thành thế nào đó cũng đều là hài t.ử của ta. Đừng nói Tô Ngôn bây giờ là một bán nhân, dù cho nó không phải là người thì ta cũng sẽ không bỏ rơi nó. Ta nói như vậy các con có thể nghe hiểu được không?”
Lúc Ninh Khả Nhân nói những lời này khí tràng hoàn toàn bùng nổ. Tô Ngữ và Tô Ngôn lập tức không ngừng gật đầu.
Có điều Tô Ngữ vẫn ở trong lòng phàn nàn, cái gì gọi là dù cho không phải là người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không phải người thì còn có thể là cái gì?
Nhưng khi giương mắt trộm liếc nhìn sắc mặt của bà ấy, nàng vẫn quyết định thu lại câu hỏi này. Bằng không, nàng cảm thấy Ninh Khả Nhân nhất định sẽ sụp đổ.
Ninh Khả Nhân thấy Tô Ngữ và Tô Ngôn cũng khá ngoan ngoãn, bởi vậy cũng không còn chỉ lo tức giận nữa mà ôn nhu dò hỏi rốt cuộc là chuyện gì.
Nói đến chính sự biểu cảm của Tô Ngữ cũng nghiêm túc hẳn lên.
Nàng đem chuyện Tô Ngôn lén lút bỏ đi, sau đó không minh không bạch mà đến Huyền Minh đại lục rồi lại làm sao gặp được một đám người như vậy, làm sao trở thành bán nhân, rồi lại làm sao bị nàng mua về, toàn bộ kể lại cho bà ấy nghe một lần.
Ninh Khả Nhân nghe mà mày nhăn thành một cục.
Không ngờ tới, tất cả nguyên nhân lại là ở trên người bà ấy.
Bà ấy cũng không phải là loại người chỉ biết trốn tránh trách nhiệm, cho rằng Tô Ngôn tự mình lén lút chạy ra ngoài, hậu quả đều là do chính nó gây ra.
Tô Ngôn sở dĩ sẽ lén lút chạy ra ngoài hoàn toàn là vì tìm bà ấy. Cho nên việc nó sẽ gặp phải một loạt tao ngộ sau này cũng đều có trách nhiệm của bà ấy ở trong đó.
Có điều…
“Dựa theo cách nói của con vừa rồi, lúc Tiểu Ngôn bị con đấu giá về là một bán nhân thật sự. Vậy nó bây giờ lại là chuyện gì?”
Vừa nói ra Ninh Khả Nhân bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó.
Bà ấy không thể tin được mà nhìn Tô Ngữ:
“Con… con đã nghe nói đến phương pháp đó?”
Tô Ngữ gật đầu:
“Đúng vậy.”
Nàng không phủ nhận cũng không có ý định dùng cớ khác để lừa gạt.
Chuyện mà Nhược Tà còn biết, Ninh Khả Nhân là điện chủ của Trường Sinh Điện sao có thể không biết được.
Thay vì nói dối rồi bị vạch trần chi bằng nói thật.
Ninh Khả Nhân nghe thấy câu trả lời dứt khoát của nàng chỉ cảm thấy ruột gan đứt từng khúc.
Trước đây có lẽ bà ấy không biết cái gì gọi là đau lòng nhưng ngay khoảnh khắc này, bà ấy lại thật sự cảm nhận được.
Nghĩ đến bí pháp mà bà ấy đã xem qua, nghĩ đến sự đau đớn và dày vò được miêu tả bên trong, bà ấy chỉ cảm thấy đau lòng đến không thể hô hấp.
Bà ấy thật sự không ngờ tới, hài t.ử không lớn lên bên cạnh mình lại phải trải qua bao nhiêu khổ sở.
Nếu Tô Ngữ và Tô Ngôn lớn lên bên cạnh bà ấy sao bà ấy có thể để cho họ xảy ra những chuyện này được?
Chỉ là bây giờ nói gì cũng đã muộn.
Sự việc đều đã xảy ra rồi, bà ấy cũng chỉ có thể chấp nhận.
Có điều Ninh Khả Nhân lại nghĩ tới một chuyện. Tô Ngôn bị Tô Ngữ đấu giá đi rõ ràng chưa qua bao lâu.
Việc thi hành bí pháp đó cần rất nhiều thời gian.
Hơn nữa trong khoảng thời gian này nàng tiếp xúc với Tô Ngữ thân thể của nàng cũng không có bất kỳ vấn đề gì, một chút cũng không giống như người đã bị rút m.á.u hết lần này đến lần khác.
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Trong lòng bà ấy kỳ quái, lại không dò hỏi ra tiếng.
Không cần nghĩ nhiều, bà ấy thực ra có thể đủ đoán được Tô Ngữ nhất định là có bí mật gì đó.
Tuy bà ấy là mẫu thân của Tô Ngữ, nhưng cũng không muốn đi dò hỏi bí mật của nàng.
Chỉ cần đối với nàng không có gì nguy hại, bà ấy tình nguyện giả vờ không biết.
Đối với bà ấy mà nói, Tô Ngữ nhiều thêm một bí mật là nhiều thêm một thủ đoạn bảo mệnh. Đối với chuyện này bà ấy cầu còn không được.
Tô Ngữ thực ra cũng chưa nghĩ kỹ rốt cuộc có nên nói cho Ninh Khả Nhân chuyện về không gian hay không. Bây giờ thấy bà ấy không hỏi, nàng cũng xem như là thở phào nhẹ nhõm.
--
Hết chương 774.