Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 775: PHONG CÁCH CHUYỂN BIẾN QUÁ NHANH



 

Nếu đã biết được sự tình trải qua, Ninh Khả Nhân cũng không tiếp tục nói nhảm về phương diện này nữa mà là nói với Tô Ngữ:

“Bây giờ các con định làm thế nào?”

Tô Ngữ nghe vậy bất đắc dĩ lắc đầu:

“Con cũng không biết rốt cuộc nên làm gì bây giờ.”

Nàng vốn dĩ định trực tiếp bỏ đi, nhưng bây giờ bà ấy đã biết chuyện này, liệu có để họ đi không?

Quan trọng hơn một chút là, lẽ nào có thể cứ thế mà trốn cả đời sao?

Nếu không định trốn cả đời vậy thì nhất thiết không thể đi.

Ninh Khả Nhân sau khi nghe xong lời của Tô Ngữ trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng.

Không hổ là nữ nhi của bà. Khi đối mặt với sự việc điều đầu tiên nghĩ đến không phải là đào tẩu.

Tuy dù cho Tô Ngữ có chọn đào tẩu, bà cũng sẽ không đồng ý.

Thế nhưng tự nguyện và bị ép buộc, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

“Nếu đã vậy thì con không cần phải lo lắng gì cả. Buổi tối mọi chuyện cứ để ta lo.”

Tô Ngữ nghe Ninh Khả Nhân nói một cách nhẹ nhàng tự tại, liền biết bà ấy chắc chắn là có nắm chắc bằng không cũng sẽ không có vẻ mặt này.

Có điều nghĩ lại cũng phải. Ninh Khả Nhân dù sao cũng là điện chủ của Trường Sinh Điện, bằng vào thân phận và bản lĩnh của bà ấy còn cần phải e ngại ai chứ?

Chỉ là nếu trừ Trường Sinh Điện ra tất cả các thế lực khác đều kết hợp lại với nhau, e rằng dù cho là Ninh Khả Nhân cũng phải hảo hảo cân nhắc một chút.

Nhưng những thế lực đó sẽ chỉ vì một mình Tô Ngôn mà c.h.ặ.t chẽ kết hợp lại với nhau sao?

Không phải Tô Ngữ tâm rộng, mà là nàng thật sự cảm thấy đó là chuyện không thể nào.

Những thế lực lớn được gọi là thế lực lớn này, rất nhiều lúc thực chất lại càng thêm ích kỷ.

Bởi vì trong lòng họ đều lấy lợi ích của bản thân làm đầu.

Bởi vậy trừ phi là có thể nhận được lợi ích to lớn, bằng không muốn để họ ngưng tụ thành một sợi dây thừng đó là chuyện không quá khả năng.

Mà Tô Ngôn tuy là một bán nhân tương đối đặc thù nhưng cũng chưa đến mức đó.

Chuyện mà Tô Ngữ có thể nghĩ đến Ninh Khả Nhân tự nhiên là cũng nghĩ đến.

Đây cũng là nguyên nhân mà trước đó bà ấy đã thề thốt cam đoan như vậy.

Chỉ cần không phải quần ẩu thì một mình bà ấy có thể đấu với cả một đám người của họ.

Tô Ngữ hoàn toàn không biết mẫu thân nhà mình lúc này trong lòng lại có những suy nghĩ ngạo kiều như vậy.

Nếu đã biết chắc chắn sẽ dở khóc dở cười.

Tiên nữ biến ngự tỷ còn chưa hoàn toàn tiếp thu được, trong lòng Ninh Khả Nhân cũng đã có một tiểu tiên nữ ngạo kiều.

Phong cách chuyển biến này quả thực không cần phải nói nhiều.

--

Chuyện đã thương lượng xong, Ninh Khả Nhân cũng dẫn nhóm người Tô Ngữ xuống lầu để tránh Lâm Hâm và Phật Di Lặc lo lắng.

Phật Di Lặc và Lâm Hâm đích xác vẫn luôn rất lo lắng. Lúc này thấy nhóm người Ninh Khả Nhân cuối cùng cũng xuống, hơn nữa thần sắc trên mặt mấy người đều bình thường, lập tức cũng liền thở phào nhẹ nhõm.

Xem bộ dạng này hẳn là không có vấn đề gì.

Hi Tùng nhìn nhóm người Ninh Khả Nhân lại giống như thấy quỷ.

Rõ ràng lúc đi lên sắc mặt người nào người nấy đều khó coi, sao ở trên đó một lúc, lúc xuống lại, ai cũng đều giống như người không có việc gì?

Lẽ nào là nhóm người Tô Ngữ không nói thật với Ninh Khả Nhân?

Đúng vậy nhất định là như thế này.

Hi Tùng trong lòng không ngừng tự nhủ.

Bởi vì ngoài lý do này ra, bà ta thật sự không thể nghĩ ra được khả năng nào khác có thể làm cho Ninh Khả Nhân sau khi biết chuyện này còn có thể giữ được cảm xúc bình tĩnh như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ đến việc Tô Ngữ có khả năng đã nói dối bà ta liền không nhịn được mà hưng phấn lên.

Nếu Tô Ngữ có thể vì thế mà bị Ninh Khả Nhân ghét bỏ, vậy thật sự không thể tốt hơn được nữa.

Lâm Hâm vội vàng đi trước một bước quan tâm nói với Ninh Khả Nhân:

“Điện chủ, có chuyện gì sao?”

Bà ấy mỉm cười lắc đầu:

“Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới một chuyện nhỏ. Bọn họ cũng chưa từng gặp qua đại sự gì, ta dẫn họ lên trên dặn dò một phen, để tránh lát nữa mất mặt.”

Nghe bà ấy nói thề thốt cam đoan, Lâm Hâm và Phật Di Lặc lập tức liền tin.

Thật sự là hai người căn bản không thể tưởng tượng được, trên đời này còn có chuyện gì mà Ninh Khả Nhân phải nói dối.

Hơn nữa lý do này của bà ấy cũng đích xác có thể làm cho người ta tin phục.

Hi Kim và Hi Bạc sau khi nghe được lời của bà ấy lại ghen ghét liếc nhìn ba người Tô Ngữ một cái.

Họ và những người này đều giống nhau đều là những người chưa từng gặp qua đại sự gì.

Thế nhưng Ninh Khả Nhân lại chỉ riêng dẫn ba người họ đi lên, còn loại bỏ nàng ta và Hi Bạc ra ngoài.

Cảm giác này sao có thể không làm cho Hi Kim ghen ghét?

Hai mắt nàng ta gần như đều đỏ lên có thể thấy lúc này trong lòng nàng ta kích động đến mức nào.

Đám người Ninh Khả Nhân đều đã thu lại phản ứng của nàng ta vào trong mắt nhưng mấy người cũng chỉ là liếc nhìn một cái rồi không thèm để ý nữa.

Phật Di Lặc lại càng hắc hắc cười nói với bà ấy:

“Điện chủ thật sự là buồn lo vô cớ. Ngữ nha đầu và Ngôn tiểu t.ử còn có Khương tiểu t.ử, người nào mà không phải là long phượng chi tư? Chỉ là một buổi đấu giá nhỏ nhoi này xem như là đại trường hợp gì chứ, đâu còn cần điện chủ người phải cố ý đi dặn dò họ?”

Lâm Hâm nghe vậy lại là một phen phụ họa:

“Ta đồng ý với lời này. Ba người họ đâu phải là từ gia đình bình dân mà ra. Bất kể là tầm mắt hay thực lực, hoặc là khí độ trên người và thủ đoạn đãi nhân xử thế đó đều là nhất đẳng. Điện chủ người à, cứ yên tâm đi là được rồi.”

Ý tưởng của hai người này nhất trí trong phút chốc ánh mắt nhìn về phía đối phương đều dịu đi không ít.

Lời hay trong miệng hai người giống như là không cần tiền một sọt lại một sọt mà tuôn ra.

Lời này nói làm cho Ninh Khả Nhân tâm hoa nộ phóng, có chung vinh dự.

Nhưng lại làm cho ba người Tô Ngữ cả người nổi lên một tầng da gà.

Tô Ngữ lại càng ác hàn nhìn hai vị trưởng lão này, trong lòng suy đoán họ có phải là đã trúng tà không.

Lời này nghe sao lại gượng gạo đến vậy?

Mà không đợi nàng lên tiếng ngăn lại, Phật Di Lặc đã chuyển lời, thế mà lại nói đến chuyện ăn uống.

“Bây giờ nếu cái gì cũng đã chuẩn bị xong, vậy thì tiếp theo chúng ta vẫn là nên hảo hảo ăn một bữa đi. Như vậy cũng có thể giúp chúng ta dưỡng đủ tinh thần để hảo hảo đối mặt với trận đ.á.n.h ác liệt đêm nay.”

Tô Ngữ ôm trán khóc t.h.ả.m!

Nàng đã nói rồi mà sao phong cách của hai người này lại chuyển biến nhanh như vậy. Hóa ra là đang chờ nàng ở đây.

Có điều nghĩ đến buổi tối nói không chừng thật sự sẽ xảy ra chuyện gì, đến lúc đó nói không chừng còn cần sự giúp đỡ của hai vị trưởng lão này.

Hơn nữa chuyện của Tô Ngôn không có nói với họ, nàng cũng sinh lòng một chút áy náy.

Mà trước mắt hai người cũng chẳng qua chỉ là muốn để nàng làm ra một ít đồ ăn ngon mà thôi. Yêu cầu đơn giản như vậy sao nàng có thể không thỏa mãn họ được?

Tô Ngữ nghĩ vậy liền đi dạo một vòng ở lầu chính, thế mà lại tìm được phòng bếp.

Trong phòng bếp đồ làm bếp đầy đủ mọi thứ, nồi niêu xoong chảo, đũa muỗng lại càng không thiếu thứ gì.

Chỉ duy nhất không có nguyên liệu cũng không có gia vị.

Nhưng điều này không làm khó được nàng. Nàng trực tiếp từ trong không gian lấy ra các loại nguyên liệu nấu ăn và gia vị sau đó liền tay chân lanh lẹ bắt đầu xắt rau, rửa rau.

Phật Di Lặc đứng ở cửa phòng bếp, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào nguyên liệu nấu ăn dưới d.a.o của Tô Ngữ nước dãi đều sắp chảy ra.

--

Hết chương 775.