Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 777: PHONG VÂN TIÊN LŨ



 

Lâm Hâm thấy vậy hắc hắc cười hai tiếng thầm nghĩ trong lòng điện chủ còn có lúc phải dò hỏi mình, không khỏi đắc ý hẳn lên.

“Chuyện này các ngươi không biết phải không? Cái đài đó là sẽ lên xuống. Lát nữa sau khi người bán đấu giá xuất hiện, cái đài đó sẽ lên tới giữa không trung. Như vậy chẳng phải là có thể thấy được rõ ràng sao?”

Nghe thấy Lâm Hâm nói xong, Tô Ngữ lập tức ôm trán.

Nàng quả nhiên là đã ở thời cổ đại quá lâu rồi, thế mà đến cả thứ như giàn giáo này cũng đã quên mất.

Cũng may nơi đây ngoài nàng ra cũng không có ai biết chuyện này, bằng không nàng chẳng phải sẽ mất mặt quá độ sao?

Có điều để che giấu sự xấu hổ trong mắt, nàng vẫn lập tức quay đầu ánh mắt sáng ngời có thần nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Nàng vốn dĩ chỉ là để làm ra vẻ thế nhưng lại không ngờ tới trên đài bán đấu giá thế mà lại đã có một người, đài cũng đang từ từ lên cao.

Chờ đến khi đài dừng lại bất động, Tô Ngữ mới thấy rõ người đứng trên đài đó đúng là Tương Phi.

Tương Phi hôm nay mặc một bộ sườn xám màu tím nhạt, mái tóc được b.úi gọn gàng không một sợi rối ở sau đầu.

Bộ sườn xám ôm sát người đã phác họa ra thân hình hoàn mỹ của nàng ta, tỏa ra một sự dụ hoặc c.h.ế.t người.

Tuy mới mấy tháng không gặp nhưng Tô Ngữ lại rõ ràng cảm giác được Tương Phi này và trước kia đã có sự thay đổi rất lớn.

Không chỉ dung mạo và dáng người ngày càng tinh xảo mê người, mà ngay cả khí chất trên người cũng làm cho người ta say mê sâu sắc.

Là một nữ nhân, khi nhìn Tương Phi nàng đều có một cảm giác hoảng hốt, lại càng đừng nói đến nam nhân.

Tô Ngữ theo bản năng liền quay đầu lại xem Tô Ngôn và Khương Kỳ. Thấy hai người chỉ nhàn nhạt nhìn Tương Phi không có bất kỳ điều gì không đúng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này lại nghe thấy Ninh Khả Nhân khẩu khí không vui nói:

“Thịnh Vũ phòng đấu giá này thật sự là ngày càng bất kham!”

Tô Ngữ nghe vậy kỳ quái nhìn về phía bà ấy:

“Xin chỉ giáo cho?”

Sao lại đột nhiên nổi giận vậy? Vừa rồi không phải còn đang hảo hảo sao?

Lẽ nào trong lúc nàng không biết, Thịnh Vũ phòng đấu giá đã làm gì đắc tội với bà ấy sao?

Tô Ngữ còn đang lung tung phỏng đoán, liền nghe thấy bà ấy khinh thường nói:

“Thế mà lại để cho người bán đấu giá tu luyện loại mị công này, không phải bất kham thì là gì? Lẽ nào đồ vật của Thịnh Vũ phòng đấu giá họ đều không bán được rồi, phải dùng đến loại biện pháp này để bán đấu giá sao? Trách không được mấy năm gần đây luôn có thể nghe được tên của Tương Phi, hóa ra là như vậy mà đến.”

Tuy lúc Ninh Khả Nhân nhắc tới Tương Phi cũng không có quá nhiều phê phán nhưng Tô Ngữ vẫn dễ như trở bàn tay mà từ trong giọng nói của bà ấy nghe được sự khinh thường đối với Tương Phi.

Nghĩ lại điều này cũng là bình thường.

Bà ấy tuy dung mạo và khí chất đều thiên về nét nhu mỹ nhưng làm người lại giống như một nữ cường nhân.

Bất kể làm chuyện gì, bà ấy không nói là tự tay làm lấy thì cũng sẽ không đi dùng bản thân mình để làm mồi nhử để cho người khác thay mình làm việc.

Mà đối với Tương Phi, người cầm bản thân mình làm điều kiện, tu luyện mị công, để cầu có thể thanh danh vang dội, làm cho càng nhiều người bị nhất cử nhất động của nàng ta chi phối từ đó vung tiền như rác, Ninh Khả Nhân tự nhiên là chướng mắt.

Có điều Tô Ngữ lại không định bình phán gì cả.

Mỗi người đều có cách sống của riêng mình cũng không thể nào mỗi người đàn bà đều nguyện ý làm một nữ cường nhân.

Lợi dụng bản thân nói dễ nghe một chút cũng là vật tận kỳ dụng, phải không?

Mà lúc này Tương Phi đang đứng trên đài cao, hơi hơi lay động thân hình, thay đổi một tư thế.

Trong những động tác nhỏ bé của nàng ta, vòng eo lại càng giống như liễu yếu lắc lư gần như muốn làm hoa cả mắt của đại bộ phận nam nhân ở đây.

Tuy không nhìn thấy được mặt của những nam nhân đó nhưng Tương Phi lại vô cùng tự tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ta rất hiểu rõ sức quyến rũ của mình, mỗi cử động của nàng ta sẽ gây ra hiệu quả gì, chính nàng ta vô cùng minh bạch.

Hít sâu một hơi Tương Phi nói lên lời dạo đầu.

Tô Ngữ chống cằm nghe Tương Phi lưu loát nói nửa ngày, chỉ cảm thấy có chút buồn ngủ.

Lúc ban đầu là có cảm giác kinh diễm thế nhưng xem lâu rồi liền mệt mỏi.

Khó khăn lắm mới nghe nàng ta lải nhải xong lời dạo đầu, Tô Ngữ cảm thấy mình gần như không mở nổi mắt.

“Tiếp theo chúng ta sẽ xem món đồ đấu giá đầu tiên, tên là Phong Vân Tiên Lũ. Xem tên đoán nghĩa, đây là một loại vật liệu một loại vật liệu để chế tác quần áo. Quần áo làm từ nó mặc lên người sẽ phiêu dật như tiên.”

Theo tiếng nói trước mặt Tương Phi bỗng nhiên liền xuất hiện một cái giá gỗ. Trên giá đắp đúng là một tấm vải.

Tấm vải ước chừng ba mét vuông, kích cỡ này nhiều nhất cũng chỉ làm được một bộ quần áo.

Hôm nay đến đây nữ nhân chắc chắn không ít. Không cần nghĩ Tô Ngữ liền biết tiếp theo chắc chắn là một hồi tranh giành kịch liệt.

Màu sắc hoa văn này tuy là cho nữ nhân mặc nhưng lại không có nghĩa là nam nhân sẽ không mua.

Suy cho cùng thứ tốt như vậy mua về tặng cho ái nhân của mình hoặc là lấy lòng một chút tâm di mỹ nhân, hay là cho nữ nhi sủng ái của mình, đều sẽ là một món quà không tồi.

Tô Ngữ cảm thấy ngoài mình ra, đại bộ phận nữ nhân đều đối với Phong Vân Tiên Lũ này yêu thích vô cùng.

Chỉ cần nhìn bộ dạng của Hi Tùng và Hi Kim đang không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào Phong Vân Tiên Lũ là có thể biết, thứ này đối với nữ nhân có sức hấp dẫn lớn đến nhường nào.

Tương Phi khống chế giá gỗ đi vòng quanh mình một vòng, đảm bảo mọi người đều có thể nhìn rõ dáng vẻ của Phong Vân Tiên Lũ, lúc này mới mở miệng báo giá.

“Phong Vân Tiên Lũ mặc lên người không chỉ đẹp, nó còn là một kiện pháp bảo phòng ngự. Mặc lên người có thể ngăn cản một lần công kích của Vũ Linh cảnh hơn nữa còn là công kích của Vũ Linh cảnh cửu phẩm.”

Lời này vừa nói ra ngay cả Tô Ngữ cũng hít một hơi.

Vốn tưởng rằng chỉ là một thứ hoa văn thôi không ngờ tới thế mà lại còn có bản lĩnh như vậy. Lần này nàng cũng nghiêm túc nhìn về phía Phong Vân Tiên Lũ.

Nhìn chằm chằm vào nó một hồi lâu nàng lúc này mới phát hiện ra, nguyên nhân mà nó lấp lánh như vậy thế mà lại là do linh khí nồng đậm đang không ngừng bay múa.

Tuy không biết tại sao linh khí đó lại bay múa quanh Phong Vân Tiên Lũ mà không tiêu tán, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến hứng thú của nàng đối với nó.

Cảm xúc chuyển biến của Tô Ngữ bị Ninh Khả Nhân xem ở trong mắt, bà ấy cười nói:

“Nếu con thích, vậy thì cứ đấu giá đi. Ta thấy màu sắc này, ngoài con ra người khác mặc cũng khó coi.”

Nghe bà ấy nói vậy, Tô Ngữ thế mà lại cảm thấy không nói nên lời.

Phong Vân Tiên Lũ đó không phải màu nào khác, mà đúng là màu đỏ rực mà nàng thường mặc nhất.

Tuy nàng thích mặc màu đỏ rực, mặc vào cũng đích xác rất đẹp nhưng lời này của bà ấy nói ra lại làm nàng lập tức đắc tội với gần như tất cả các nữ nhân.

Có điều nàng lại không tức giận. Ninh Khả Nhân nói như vậy chứng tỏ trong mắt bà ấy, nàng thật sự là đẹp nhất.

“Con tự mình có tinh tệ.”

Tô Ngữ nói.

Nàng vẫn là muốn tự mình đấu giá, suy cho cùng trong tay nàng cũng không thiếu tinh tệ.

Nào ngờ Ninh Khả Nhân vừa nghe lời này lập tức liền sa sầm mặt lại:

“Con nói gì vậy, ta muốn cho nữ nhi của mình một miếng vải để làm quần áo cũng không được sao?”

Nhìn bộ dạng “ai dám giành với ta thì ta sẽ liều mạng với người đó” của bà ấy, Tô Ngữ há miệng định nói cuối cùng vẫn là không nói ra lời nào.

Thôi quay đầu lại đem những thứ tốt trong không gian của nàng cho bà ấy một ít là được rồi.

--

Hết chương 777.