Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 776:



 

Sau khi ăn một bữa cơm ngon lành thì sắc trời đã tối hẳn.

Bên này Tô Ngữ vừa mới thu dọn xong liền nghe thấy bên ngoài có tiếng động.

Nghe giọng nói thì hẳn là người hầu đã dẫn họ đến đây lúc chiều.

Ninh Khả Nhân sau khi nghe thấy tiếng của người hầu cũng không có phản ứng gì.

Ngược lại là Lâm Hâm, ông ta nói với Hi Tùng đang ngồi trong góc:

“Nha hoàn nhà ngươi sao lại không có mắt nhìn như vậy? Nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi cửa mà không biết đi ra ngoài xem sao?”

Hi Tùng nghe vậy chỉ cảm thấy một ngụm m.á.u cũ nghẹn lại trong cổ, tức đến thất khiếu bốc khói.

Rõ ràng từ giọng nói là có thể nghe ra được, người bên ngoài đó chính là đến để mời họ đi tham gia đấu giá hội.

Trực tiếp đi ra ngoài chẳng phải tốt hơn sao?

Thế nhưng cố tình một người hai người đều ngồi ở đó vững như núi Thái Sơn, lại còn bảo mình đi ra ngoài mở cửa xem là ai.

Nếu đây không phải là thuần túy vì muốn hành hạ bà ta, bà ta tình nguyện đem đầu mình xuống làm cầu đá.

Trong lòng tuy phẫn hận không ngừng nhưng Hi Tùng vẫn thành thành thật thật đứng dậy đi ra cửa.

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Bà ta bây giờ muốn thực lực không có muốn địa vị không có, chỉ có thể nghe theo phân phó.

Khi Hi Tùng đến cửa, biểu cảm trên mặt đã điều chỉnh tốt.

Mở cửa, bà ta nở một nụ cười nhạt với người hầu đang đứng ở cửa:

“Điện chủ của chúng ta bảo ta đến xem là ai không ngờ tới lại là người hầu tới. Sao thế lẽ nào là buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi sao?”

Đây cũng coi như là Hi Tùng đã tìm cho mình một cái cớ đường hoàng để đến mở cửa để cho mình không có vẻ quá khó coi.

Người hầu trên mặt tươi cười tràn đầy trong lòng lại là khịt mũi coi thường.

Hắn ở Thịnh Vũ phòng đấu giá đã nhiều năm như vậy loại người nào mà chưa từng gặp qua. Người trước mắt như vậy, hắn lại càng thấy được nhiều.

Cho rằng nói như vậy là có thể tìm lại cho mình chút mặt mũi sao?

Thế nhưng bà ta lại không biết rằng, bà ta chẳng qua chỉ là một trò cười mọi người chỉ coi bà ta để tìm niềm vui mà thôi.

Oái oăm thay bà ta lại không tự biết, cho rằng kỹ thuật diễn của mình tốt đến mức nào.

Cứ như vậy lại càng giống một tên hề không ngừng nhảy nhót.

Trong lòng người hầu các loại ý niệm lóe lên, trên mặt lại là cung kính nói:

“Đúng vậy, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi ta cố ý đến mời Ninh điện chủ vào bàn.”

Hi Tùng nghe vậy liền gật đầu với hắn:

“Vậy phiền ngươi ở đây chờ một chút ta vào trong nói với điện chủ một tiếng, xem bà ấy bây giờ có thể xuất phát không.”

Người hầu nghe vậy tự nhiên là không có bất kỳ ý kiến nào, dõi theo bà ta vào phòng.

Sau khi vào phòng, bà ta lập tức đi đến trước mặt Ninh Khả Nhân. Chỉ tiếc còn chưa đợi bà ta mở miệng bà ấy cũng đã đứng dậy:

“Chúng ta đi thôi đừng để người ta sốt ruột chờ.”

Dứt lời cũng không thèm liếc nhìn bà ta một cái, trực tiếp đi ngang qua người bà ta.

Mặt Hi Tùng lập tức đỏ lên. Những lý do thoái thác mà bà ta vừa chuẩn bị trong lòng lúc này đều bị nghẹn lại trong bụng không còn chỗ nào để nói.

Từ cửa đến trong phòng này chỉ có mấy mét cho nên động tĩnh trong ngoài, chỉ cần không cố tình giấu diếm, đều có thể nghe rõ.

Ninh Khả Nhân không cho Hi Tùng thể diện như vậy, người hầu ở cửa tự nhiên là biết rõ.

Bởi vậy, chờ Hi Tùng dẫn theo Hi Bạc và Hi Kim đi ra, liền thấy người hầu đó hướng về phía bà ta ánh mắt dò xét.

Hi Tùng cố gắng làm cho mình xem nhẹ ánh mắt đó nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tự nhiên bà ta đối với Ninh Khả Nhân lại càng thêm căm hận.

Nếu không phải bà ấy không cho bà ta mặt mũi bà ta sẽ mất mặt như vậy sao?

Đáng tiếc chính là, bà ta trước nay chưa từng nghĩ tới nếu không phải chính bà ta mặt dày mày dạn nhất quyết phải theo kịp, thì sao có thể mất mặt được chứ?

--

Đi theo người hầu khoảng một khắc cuối cùng họ cũng đã đến được phòng đấu giá dùng cho hôm nay.

Từ bên ngoài xem đây là một tòa nhà bốn tầng.

Xây dựng quả thực rất đẹp vật liệu dùng cũng rất tinh tế, làm cho người ta vừa nhìn liền biết đây nhất định là phòng ốc mà chỉ có kẻ có tiền mới có thể làm ra.

Sau khi đi theo người hầu vào trong, liền thấy giữa lầu một là một sân khấu lớn, trông có vẻ hẳn chính là đài bán đấu giá.

Ngoài sân khấu này ra toàn bộ lầu một không còn gì cả.

Người hầu dẫn nhóm người Ninh Khả Nhân từ một góc cầu thang lên lầu. Họ cũng không dừng lại, lập tức lên tầng bốn sau đó vào một gian phòng.

Trang hoàng trong phòng cũng vô cùng cao cấp, làm cho người ta vừa vào liền cảm thấy tâm trạng không tồi.

Xem ra tổng phòng đấu giá này đi theo phong cách cao cấp thật. Không thấy thế mà lại không có bất kỳ vị trí công cộng nào, từ lầu hai trở đi liền tất cả đều là từng gian từng gian ghế lô.

Có điều từ độ dày đặc của ghế lô mà xem, ghế lô ở tầng bốn hẳn là tốt nhất. Bởi vì ít tổng cộng cũng chỉ có hai mươi phòng mà thôi.

Ví như gian ghế lô mà họ đang ở đây không gian lớn thì thôi, bàn ghế, tủ kệ, vạn vật giá gì đó đều đầy đủ cả.

Tô Ngữ đ.á.n.h giá một vòng, thầm nghĩ nếu lại đặt thêm một chiếc giường thì hoàn toàn chính là một căn hộ nhỏ.

Từ cửa sổ nhìn ra ngoài có thể rõ ràng thấy được đài bán đấu giá ở lầu một, tầm nhìn vô cùng tốt.

Vừa mới đi lên Tô Ngữ đã hơi lưu ý một chút, lầu ba ước chừng có năm sáu mươi phòng, mà phòng ở lầu hai lại dày đặc nhất, có thể nói là cửa phòng kề cửa phòng hẳn là có hơn một trăm gian.

Cùng một diện tích mà số lượng phòng lại chênh lệch nhiều như vậy, nàng đều không cần phải nghĩ sâu gần như là có thể đoán ra được phòng ở lầu hai đều là bộ dạng gì.

Họ đến hình như là rất sớm, bởi vì sau khi họ ngồi xuống không bao lâu loáng thoáng có thể thấy bóng người chớp động ở lầu một.

Bởi vì toàn bộ trong lầu đều không có bật đèn mà bây giờ trời lại đã tối, cho nên cũng không thể thấy là người nào. Chỉ có thể từ những bóng đen chớp động mà suy đoán, người đến hẳn là rất nhiều.

Có điều nghĩ lại cũng phải. Thịnh Vũ phòng đấu giá sở dĩ chuẩn bị nhiều phòng như vậy chắc chắn là có thể làm cho những phòng này toàn bộ đều ngồi đầy người, bằng không đó sẽ là một chuyện mất mặt biết bao?

Mà theo như nàng hiểu biết, toàn bộ Đông Linh Vực, nếu có ai nhận được lời mời tham gia đấu giá của tổng hành Thịnh Vũ phòng đấu giá chắc chắn sẽ hoan thiên hỉ địa mà đến.

Không thấy ngay cả người như Ninh Khả Nhân cũng đến sao?

Ở Đông Linh Vực này còn có ai có thân phận cao hơn bà ấy chứ?

Cứ thế ước chừng qua nửa canh giờ tất cả các ghế lô đều đã ngồi đầy người.

Nếu muốn hỏi Tô Ngữ sao lại biết được?

Tự nhiên là bởi vì sau khi có người vào ghế lô thì đèn sẽ sáng lên.

Không bao lâu những ngọn đèn xung quanh đài bán đấu giá ở lầu một cũng đều sáng lên. Gần như chỉ trong nháy mắt toàn bộ trong lầu sáng như ban ngày.

Sự thay đổi bất ngờ này làm cho nàng cũng đi theo kích động lên.

Không biết lát nữa sẽ bán đấu giá thứ gì nói không chừng còn có thể gặp được thứ tốt gì có duyên!

Tuy Tô Ngữ tự thấy các nàng bây giờ thật sự không thiếu thứ gì.

Nhìn đài bán đấu giá ở lầu một nàng đột nhiên hỏi ra một nghi vấn:

“Lát nữa người bán đấu giá sẽ ở dưới đó trưng bày đồ vật sao? Nếu khoảng cách quá xa không nhìn rõ thì phải làm sao?”

Ninh Khả Nhân trước đây cũng chưa từng đến đây, tự nhiên là không trả lời được câu hỏi của nàng.

Có điều bà ấy nhớ rằng Lâm Hâm và Phật Di Lặc hai người đã từng đến, bởi vậy liền hướng về phía hai người họ nhìn lại.

--

Hết chương 776.