“Ngươi là cố ý!”
Viêm Như Liệt sau khi nói ra những lời này liền cảm thấy một ngụm m.á.u cũ nghẹn lại trong cổ, làm ông ta gần như muốn trực tiếp nghẹn c.h.ế.t.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Có gan thì nói ra tên của mình đi.”
Sau khi hít sâu mấy hơi, ông ta nổi trận lôi đình hô lên.
Ông ta bây giờ đã không còn hơi sức đâu mà để ý đến cái gì gọi là mặt mũi, cái gì gọi là phong phạm.
Trong mắt ông ta, Lý Hâm chính là đang cố ý tìm phiền phức với mình. Bằng không tại sao lần nào cũng chỉ thêm lên một vạn một vạn?
Ông ta không phải là không trả nổi một vạn lam tinh tệ đó nhưng cứ như thế này thì khi nào ông ta mới có thể đấu giá được vật phẩm về?
Ông ta cũng không phải không nghĩ tới việc một lần nữa thêm lên năm mươi hoặc là một trăm vạn. Chỉ là ông ta sợ Lý Hâm lại hướng lên trên thêm một vạn, đến lúc đó ông ta vẫn là không mua được.
Quan trọng hơn là, nếu ông ta đã thêm nhiều tiền như vậy mà Lý Hâm lại nói mình từ bỏ, chẳng phải ông ta đã uổng công mất năm mươi mốt trăm vạn sao?
Dù sao bất kể nói thế nào, hành động hiện tại của Lý Hâm chính là đang nhằm vào ông ta.
Dưới tình huống như vậy, ông ta còn có thể bình tĩnh nói chuyện, không có trực tiếp phá cửa sổ mà ra đi tìm ông ta đ.á.n.h một trận đã là đang khống chế cảm xúc của mình.
Nhưng hiển nhiên sự tốt đẹp mà ông ta tự cho là này, Lý Hâm cũng không tiếp thu.
“Ngươi đây là tức đến muốn hộc m.á.u rồi sao? Vậy sao không dứt khoát ra đây cùng lão phu ta đ.á.n.h một trận? Lão phu ta lâu rồi không động thủ cảm thấy thân mình đều cứng đờ rồi.”
Viêm Như Liệt bị lời này làm cho tức đến thất khiếu bốc khói, chỉ cảm thấy hai tay mình vô cùng ngứa ngáy chỉ muốn lao ra ngoài đem Lý Hâm đ.á.n.h cho một trận. Nhưng ông ta vẫn là nhịn xuống.
Thịnh Vũ phòng đấu giá có quy củ, phàm là ai đ.á.n.h nhau ẩu đả trong quá trình bán đấu giá, sau này đều sẽ mất đi tư cách tham gia đấu giá hội.
Ông ta không thể vì tiểu mà mất đại. Bởi vậy ông ta lại hỏi câu hỏi mà mình vừa mới hỏi qua:
“Ngươi rốt cuộc là ai? Có lá gan thì nói ra đi.”
Lý Hâm nghe vậy cười hắc hắc:
“Sao ta lại không có lá gan? Không nói cho ngươi là sợ sẽ dọa ngươi sợ hãi. Chúng ta vẫn là nên bán đấu giá trước. Chờ thứ này bán đấu giá xong, ta tự nhiên sẽ nói cho các ngươi biết ta là ai.”
Lời Lý Hâm đều đã nói đến mức này, Viêm Như Liệt cũng biết mình dù có kích tướng thế nào e rằng cũng không có tác dụng gì.
Lập tức liền tạm thời thu lại tâm tư, lại một lần nữa hô lên một cái giá:
“Bốn trăm sáu mươi vạn!”
Ông ta không dám thêm quá nhiều, chỉ dám thử một chút. Nếu sau khi thử vài lần, thái độ của đối phương vẫn cứng rắn như vậy, ông ta sẽ không tăng giá nữa.
Cùng lắm thì chờ một lát sau khi biết hắn là ai rồi lại nghĩ cách đem Tục Mệnh Thảo về là được.
Sau khi ông ta hô lên giá cả, Lý Hâm gần như không cần suy nghĩ đã lại một lần nữa mở miệng.
Mà giá cả ông ta hô lên cũng giống như vừa rồi, chỉ là nhiều hơn một vạn.
Bây giờ giá cả là bốn trăm sáu mươi mốt vạn liền xem Viêm Như Liệt còn dám tăng giá nữa hay không.
Ông ta lúc này cũng rất mâu thuẫn. Nghĩ nghĩ, cuối cùng c.ắ.n răng một cái, ông ta vẫn thêm.
“Năm trăm vạn!”
Lúc hô lên giá cả này, ông ta trong lòng tự nhủ rằng, bất kể đối phương có theo hay không, đây đều là lần ra giá cuối cùng.
Thực ra lúc này ông ta cũng chỉ là ôm ý định thử một lần. Giá cả đã đến mức này rồi, ông ta thực ra cũng đã tỉnh táo lại, không còn định muốn cây Tục Mệnh Thảo này nữa.
Thật sự là giá cả cao quá thái quá.
Chỉ là điều ông ta không ngờ tới chính là sau khi lời của ông ta vừa dứt, Lý Hâm lại không còn hé răng nữa.
Mặc cho Tương Phi đã hạ tốc độ nói chuyện xuống mức thấp nhất, nhưng nàng ta đã gọi xong ba lần giá mà ông ta vẫn không mở miệng.
Điều này mọi người còn có gì không hiểu, Lý Hâm đây là đã từ bỏ.
Hay nói cách khác, ông ta từ lúc bắt đầu đã không có ý định muốn, chỉ là đang chơi đùa Viêm Như Liệt một hồi mà thôi.
Nghĩ thông suốt rồi sắc mặt ông ta lập tức trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây chính là năm trăm vạn lam tinh tệ!
Tất cả tinh tệ của ông ta đều đã dùng để mua cây Tục Mệnh Thảo này.
Đều do tên hỗn đản đối diện!
Trong lòng ông ta tức giận không thôi, lời nói ra cũng tràn đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
“Ngươi là ai, bây giờ nên nói ra rồi chứ? Giấu đầu lòi đuôi xem như là thứ gì?”
Viêm Như Liệt đang nổi nóng, hoàn toàn không ngờ tới những lời này của mình có vấn đề gì.
Chỉ là chính ông ta không biết Long Sân lại nghe ra được.
Hắn ta kéo Viêm Như Liệt, nhỏ giọng nói:
“Tông chủ, lời nói không thể nói như vậy. Nơi đây là buổi đấu giá, để bảo đảm sự riêng tư của mỗi người nên mới có ghế lô tồn tại. Tông chủ nói như vậy chẳng phải là đang vơ đũa cả nắm sao?”
Nghe thấy Long Sân nói vậy, ông ta cũng coi như là hiểu ra.
Phản ứng lại rồi, ông ta lập tức bị chính mình dọa cho toát một thân mồ hôi lạnh.
Ông ta thật sự là đã tức đến hồ đồ. Lời như vậy há có thể tùy tiện nói sao?
Vừa định mở miệng giải thích một chút rằng mình chỉ là đang nói người trong phòng chữ Thiên số một, lại nghe thấy từ đó lại có tiếng truyền ra.
“Lão phu sống nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người nói lão phu giấu đầu lòi đuôi. Lại càng không biết, lão phu thế mà lại bị người ta cho là một thứ gì đó. Ha hả, quả không hổ là tông chủ của Thiên Viêm Tông, nói chuyện tự tin cũng thật lớn.”
“Lão phu đi không đổi tên ngồi không đổi họ là nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện, Lý Hâm. Không biết tông chủ của Thiên Viêm Tông còn có gì muốn chỉ giáo, lão phu chắc chắn sẽ cẩn tuân dạy bảo.”
Rắc!
Khoảnh khắc giọng nói của ông ta vừa dứt, Long Sân tựa như nghe thấy tiếng cằm mình rơi xuống đất.
Theo bản năng sờ sờ cằm, thấy còn nguyên vẹn trên mặt mình, hắn ta lập tức yên tâm không ít.
Chỉ là âm thanh vừa rồi tựa hồ rất thanh thúy rất chân thật!
Hắn ta nghĩ vậy liền nhìn trái nhìn phải. Khi thấy sắc mặt t.h.ả.m bại của Viêm Như Liệt, cùng với cái cằm không khép lại được, hắn ta cuối cùng cũng hiểu ra. Cảm giác vừa rồi của hắn ta thật sự không phải là ảo giác.
Thật sự có người bị rơi cằm, chẳng qua người đó không phải là hắn ta, mà là Viêm Như Liệt bên cạnh.
“Tông… tông chủ, người không sao chứ?”
Hắn ta cẩn thận hỏi.
Nếu có thể, hắn ta thật sự muốn giả c.h.ế.t không hé răng!
Chỉ là hắn ta không thể, chỉ có thể cẩn thận mở miệng dò hỏi, nhưng cầu tông chủ không cần đem cơn giận này trút lên đầu mình.
Hắn ta đợi một hồi lâu mới nghe thấy được âm thanh thanh thúy từ trên cằm của Viêm Như Liệt.
“Hắn vừa mới nói hắn là nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện, Lý Hâm, phải không?”
Giọng của ông ta hơi mang vẻ tang thương, tựa như trong một lát thời gian ông ta liền đã già đi mấy trăm tuổi.
Trong lòng Long Sân lại càng thêm bất an nhưng vẫn thành thành thật thật gật đầu:
“Đúng vậy, ông ta nói mình là nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện, Lý Hâm.”
Nghe thấy câu trả lời chắc chắn này, một chút may mắn duy nhất trong lòng Viêm Như Liệt cũng biến mất không thấy.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao lại như vậy?
Trách không được, trách không được từ lúc bắt đầu ông ta liền cảm thấy giọng nói đó rất quen tai, hình như là đã nghe thấy ở đâu đó.
Mất công trước đây ông ta còn tưởng rằng là một tên nịnh hót nào đó đã từng lượn lờ trước mặt mình, làm ông ta vô tình nhớ kỹ giọng nói này.
Lại không ngờ tới, thế mà lại là Lý Hâm.
--
Hết chương 785.