Lý Hâm là ai?
Toàn bộ Đông Linh Vực, người có chút thân phận thì không thể nào không biết.
Nếu chỉ coi ông ta là nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện vậy thì ngươi sẽ c.h.ế.t rất t.h.ả.m, t.h.ả.m không thể nào t.h.ả.m hơn.
Bởi vì trước khi làm nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện, ông ta chính là điện chủ đời thứ hai.
Đúng vậy.
Chính là đời thứ hai!
Không có ai biết ông ta đã sống bao nhiêu năm cũng không có ai biết thực lực của ông ta ra sao.
Chỉ biết rằng ông ta vẫn luôn tồn tại sống lâu dài cho đến bây giờ.
Rất nhiều năm trước kia, cũng có một tên nhóc không biết trời cao đất dày, không biết lên cơn điên gì mà thế mà lại trước mặt bao nhiêu người chỉ vào mũi Lý Hâm mắng ông ta là một lão quái vật, sống nhiều năm như vậy mà không đi c.h.ế.t đi.
Sau đó thì sao?
Ha hả!
Sau đó người đó liền trong ánh mắt tủm tỉm cười của Lý Hâm, trong khoảnh khắc biến thành tro tàn.
Đúng, chính là loại tro tàn nghiền xương thành tro.
Từ đó về sau toàn bộ Đông Linh Vực, toàn bộ Huyền Minh đại lục toàn bộ trong thiên địa này, đều sẽ không còn sự tồn tại của người đó nữa.
Bất kể là thân thể hay là linh hồn!
Một Lý Hâm cường hãn khí phách như vậy đã lập tức khiến cho tất cả những người không quen biết ông ta phải nhớ kỹ.
Từ đó về sau không còn có ai vì ông ta là một nhị trưởng lão mà coi khinh.
Lại càng không có ai dám đắc tội với ông ta!
Thậm chí vì chiêu thức mà Lý Hâm đã lộ ra, còn có người ngầm phỏng đoán rằng, nếu sau khi không còn làm điện chủ nữa mà lại sửa sang làm nhị trưởng lão, đó có phải chứng tỏ các trưởng lão khác của Trường Sinh Điện cũng giống như ông ta đều là từ vị trí điện chủ mà lui xuống?
Chỉ tiếc đây chỉ là phỏng đoán của một vài người, không ai có thể đưa ra được một câu trả lời chính xác.
Mà Viêm Như Liệt lúc này cũng không cần câu trả lời này.
Điều ông ta cần chính là làm sao có thể giữ được mạng nhỏ của mình trong tay Lý Hâm.
Tại sao ông ta lại bức thiết muốn có Tục Mệnh Thảo như vậy?
Chẳng phải là vì ông ta cảm thấy tính mạng của mình không có gì đảm bảo, cho nên muốn dùng Tục Mệnh Thảo để cho sinh mệnh của mình một sự bảo đảm sao?
Thế nhưng bây giờ thì sao? Thế mà lại vì Tục Mệnh Thảo mà đắc tội với Lý Hâm.
Nếu Lý Hâm vì thế mà muốn g.i.ế.c ông ta, ông ta dù cho có nhận được Tục Mệnh Thảo thì cũng có ích lợi gì đâu?
Ngay lúc Viêm Như Liệt đang lo sợ bất an, không biết mình rốt cuộc nên nói gì thì nghe được giọng của Lý Hâm.
“Chỉ bằng lá gan này mà còn dám ở trong trường hợp như vậy công khai gây sự với người không rõ thân phận? Ta thấy ngươi không chỉ là không có lá gan mà lại càng không có đầu óc. Còn tham gia đấu giá hội gì nữa, mau trở về ăn thêm chút óc heo để bồi bổ đi!”
Sau khi nghe xong một tràng châm chọc này, Viêm Như Liệt không những không tức giận mà lại càng thêm sợ hãi.
Vũ lực và miệng lưỡi độc địa của Lý Hâm đều cùng đứng hàng đầu.
Bây giờ ông ta thế mà đã dùng một trong hai thứ đó để đối phó với mình, vậy thì tiếp theo có phải là nên một tát đ.á.n.h c.h.ế.t mình không?
Không trách Viêm Như Liệt sợ hãi, thật sự là cảnh tượng lúc trước đã thấy quả thực quá mức kinh khủng.
Nhưng nam nhân đã đắc tội với Lý Hâm, sau khi bị ông ta quở trách một hồi vẫn không phục mà nh.ụ.c m.ạ ông ta lúc này mới bị ông ta một tát xếp thành tro bụi.
Cảnh tượng như vậy thật sự là quá mức chấn động, ông ta thật sự không muốn nhìn thấy lần thứ hai.
Đặc biệt là khi người bị xếp thành tro bụi này còn có khả năng chính là bản thân ông ta.
“Lâm… Lâm trưởng lão.”
Viêm Như Liệt vốn định gọi là Lâm tiền bối, nhưng lại nghĩ như vậy không đúng lắm, vào thời điểm cuối cùng vẫn đổi thành Lâm trưởng lão.
Ông ta hiện tại là một trưởng lão, gọi như vậy cũng sẽ không có vấn đề gì.
“Lâm trưởng lão, tiểu t.ử tuổi trẻ khí thịnh, vừa rồi thật sự là đã bị choáng váng đầu óc nên nói ra những lời có chút không hay. Ngài lão thiên vạn lần đừng cùng ta chấp nhặt. Ta ở đây lại một lần nữa xin lỗi ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thái độ của ông ta rất đoan chính, ngữ khí cũng rất khiêm tốn và kính cẩn.
Lúc này ông ta đâu còn có uy nghiêm và phong độ của một tông chi chủ?
Dù cho không nhìn thấy mặt, mọi người vẫn có thể từ trong giọng nói của ông ta mà tưởng tượng ra được dáng điệu siểm nịnh giờ này khắc này.
Không ngờ tới đường đường là tông chủ của Thiên Viêm Tông thế mà lại là một phong cách như vậy, mọi người đều đồng thời thở dài một hơi.
Trong phòng chữ Thiên số một, Tô Ngữ giờ này khắc này quả thực cười đến ngửa tới ngửa lui.
Nàng thật sự không ngờ tới thế mà lại có thể ép được tông chủ của Thiên Viêm Tông, Viêm Như Liệt, đến nước này.
Quan trọng hơn là nàng mãi cho đến bây giờ mới cho rằng một Viêm Như Liệt âm hiểm tàn nhẫn thế mà lại có lúc ngoan như một con mèo con.
“Ha ha, thật là cười c.h.ế.t ta rồi. Người như vậy làm sao lại có thể lên làm tông chủ của Thiên Viêm Tông được chứ?”
Nàng vỗ n.g.ự.c mình không ngừng cười.
Ninh Khả Nhân bất đắc dĩ lắc đầu. Đã là người thành thân có hài t.ử rồi mà sao vẫn còn tâm tính trẻ con như vậy?
Khương Kỳ cũng đầy vẻ bất đắc dĩ nhìn Tô Ngữ.
Sao lại phát hiện ra từ khi nàng của hắn đối với Ninh Khả Nhân không còn hiểu lầm nữa, tính tình, bản tính, phương pháp xử sự gì đó thế mà lại ngày càng giống một tiểu hài t.ử.
Cái loại tùy hứng đó xem thế nào cũng làm hắn thích.
Ví như chuyện chỉnh Viêm Như Liệt hiện tại cũng là do hắn ủng hộ.
Bằng không, Tô Ngữ hẳn là sẽ không cười khoa trương và vui vẻ như vậy.
Lý Hâm trên mặt cũng tràn đầy ý cười. Một chút nghiêm túc và cao ngạo trong giọng nói vừa rồi đã sớm không biết bị ông ta ném đi đâu.
“Ngươi thế mà lại còn tự xưng là tiểu t.ử? Ngươi không e thẹn, ta còn phải thay ngươi e thẹn. Ngươi nhìn xem cái đống râu của ngươi kìa, ngươi giống một tiểu t.ử sao?”
Ông ta không lưu tình mà trào phúng, lại càng làm cho Viêm Như Liệt cảm thấy trên mặt nóng rát.
Chỉ là sự việc đã đến nước này, ông ta còn có thể nói gì nữa?
Bây giờ nếu không tiếp tục xin lỗi thì không chỉ vừa rồi mất mặt đều là uổng công, mà chuyện này cũng sẽ không giải quyết được.
Nghĩ tới nghĩ lui ông ta vẫn thành thành thật thật cung cung kính kính nói:
“Nếu trưởng lão thích cây Tục Mệnh Thảo này vậy thì lát nữa ta sẽ đem nó đưa qua cho ngài.”
Lý Hâm nghe vậy cười nhạo một tiếng:
“Ngươi cho rằng ta hiếm lạ một gốc Tục Mệnh Thảo của ngươi sao?”
Dứt lời, ông ta cất giọng cười lớn:
“Ta hôm nay cũng mang đến một món hàng đấu giá. Vừa mới đã giao cho người của Thịnh Vũ phòng đấu giá. Chắc hẳn lát nữa sẽ được công bố món đồ tiếp theo chính là xuất từ trong tay của ta.”
Đột nhiên nghe thấy ông ta nói vậy, Viêm Như Liệt có chút phản ứng không kịp.
Đây là có ý gì?
Chính ông ta chuẩn bị một món đồ đấu giá ra để bán, chuyện này có liên quan gì đến Viêm Như Liệt ông ta chứ?
Trong lòng tuy kỳ quái nhưng ông ta lại không dám nói thẳng, chỉ cung kính nói:
“Đồ vật mà Lâm trưởng lão lấy ra nhất định là tốt nhất.”
Lý Hâm nghe vậy hừ lạnh một tiếng:
“Không cần ngươi hư tình giả ý khen tặng. Chờ một lát gặp được, các ngươi tự nhiên sẽ biết.”
Viêm Như Liệt xấu hổ sờ sờ mũi của mình, lại không biết nên nói tiếp thế nào.
Ông ta luôn cảm thấy Lý Hâm mà hôm nay mình nhìn thấy và Lý Hâm trước đây nhìn thấy hình như không giống nhau lắm, phảng phất như càng thêm kiêu ngạo một chút.
Chỉ là đây rốt cuộc là vì sao?
Một trưởng lão đức cao vọng trọng tại sao lại phải hạ thấp thân phận ở trong trường hợp như vậy mà trở nên kiêu ngạo đến thế?
--
Hết chương 786.