Nhưng hiện thực lại không cho phép hắn ta nghĩ nhiều bởi vì đã có người gõ cửa tiến vào, để ông ta thanh toán tinh tệ.
Nhìn người đến trong tay bưng chậu Tục Mệnh Thảo, tâm trạng vừa mới trở nên có chút bất an của Viêm Như Liệt lại một lần nữa nóng lên.
Đây là thứ mà ông ta đã tâm tâm niệm niệm bao nhiêu năm cuối cùng cũng đã có được.
Trước đó hạ độc hạ cổ cho Nguyễn Phương cũng chính là để cho Nguyễn Hằng của Dược Vương Cốc có thể lấy ra Tục Mệnh Thảo này.
Chỉ tiếc lại không thành công.
Cũng may trời xanh không phụ lòng người, ông ta vẫn là đã có được.
Chỉ là tưởng tượng đến việc phải móc ra năm trăm vạn lam tinh tệ, ông ta vẫn đau lòng đến co giật.
Trong ánh mắt vạn phần ghét bỏ của người đến, Viêm Như Liệt cuối cùng c.ắ.n răng lấy ra một chiếc nhẫn không gian.
Người đến xem xét một chút nhẫn không gian sau khi xác định bên trong là năm trăm vạn lam tinh tệ liền đem Tục Mệnh Thảo đưa cho ông ta:
“Viêm tông chủ hảo hảo xem một cái, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào đây.”
Nói rồi người đến lại lấy ra một tờ giấy.
Trên tờ giấy viết chính là hợp đồng. Sau khi tiền hàng thanh toán xong, luôn phải ký một cái hợp đồng như vậy để tránh xuất hiện những lý do thoái thác khác nhau.
Trình tự như vậy Viêm Như Liệt trước đây cũng đã trải qua nên cũng không kinh ngạc.
Ông ta tỉ mỉ xem xét Tục Mệnh Thảo một phen sau khi xác định không có vấn đề gì, lúc này mới ký hợp đồng, tự mình giữ lại một phần cho người đến một phần.
Người đến nhìn nhìn chữ ký của ông ta trên hợp đồng, lúc này mới cười cáo từ.
Sau khi ra khỏi ghế lô, nụ cười trên mặt người đến liền trở nên có chút ý vị sâu xa.
Củ khoai lang nóng bỏng tay này cuối cùng cũng đã bán đi được. Lão bản hẳn nên khen ngợi, hảo hảo khen thưởng họ một phen chứ?
Nghĩ vậy nụ cười trên mặt người đến trở nên sâu hơn, nhanh chân rời khỏi cửa phòng chữ Thiên số tám.
--
Mà lúc này mọi người cũng cuối cùng thấy được món đồ đấu giá thứ ba tối nay mà Tương Phi lấy ra.
Như cũ là được trồng trong một chậu hoa nhưng chậu hoa không phải là loại quý giá gì.
Ngay cả đất trồng trong chậu hoa trông cũng là vừa mới được cho vào.
Làm cho người ta không khỏi phỏng đoán đây có phải là thứ đồ vật được tạm thời ghép lại với nhau không.
Có điều họ nghĩ đến lại là sự thật. Đây thật sự là chậu hoa mà Phật Di Lặc đã tạm thời tìm thấy. Còn về đất trồng chính là đất đào ở bên ngoài phòng đấu giá. Chẳng qua ông ta theo yêu cầu của Tô Ngữ, đã rót vào bên trong một ít linh tuyền thủy đã pha loãng mà thôi.
Chỉ là điều làm ông ta không ngờ tới chính là mặc dù là linh tuyền thủy đã pha loãng sau khi tưới vào trong chậu hoa vẫn làm cho cây Tục Mệnh Thảo đó nhanh ch.óng mọc rễ, tựa như nó vốn dĩ đã mọc ở bên trong vậy.
Tuy rất tò mò tại sao lại như vậy nhưng ông ta vẫn nhớ rõ nhiệm vụ mà Tô Ngữ đã giao cho mình, vội vàng cầm chậu hoa đi tìm quản sự của buổi đấu giá đêm nay. Sau khi để nhân viên giám định giám định xong trực tiếp liền đem cây Tục Mệnh Thảo này xếp vào vị trí món đồ thứ ba, có người chuyên môn mang lên đưa cho Tương Phi.
Khi Tương Phi thấy cây Tục Mệnh Thảo này miệng nhỏ kinh ngạc há ra có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Nàng ta minh minh xác xác nhớ rõ, trên buổi đấu giá đêm nay rõ ràng cũng chỉ có một gốc Tục Mệnh Thảo mà thôi. Sao bây giờ mới vừa đem gốc kia bán đấu giá ra ngoài, bây giờ liền lại có thêm một gốc nữa?
Quan trọng hơn là một gốc này trông rõ ràng là tốt hơn gốc vừa rồi.
Gốc vừa rồi đã được đấu giá đến giá trên trời là năm trăm vạn lam tinh tệ. Vậy gốc này muốn bán đấu giá ra bao nhiêu tiền mới có lợi?
Thực ra những điều đó đều không quan trọng, quan trọng là Viêm Như Liệt lão ngốc đó vì mua gốc cây trước đó mà đã táng gia bại sản, bây giờ đâu còn có tinh tệ để mua gốc này?
Thứ này thật sự có thể bán đi được không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ưu tư trong mắt Tương Phi lóe lên rồi biến mất. Nàng ta nhìn quanh các ghế lô xung quanh, trên mặt lại mang theo nụ cười vừa vặn.
Trải qua hai món hàng đấu giá thành công trước đó, năng lực tiếp thu của nàng ta cũng đã được rèn luyện ra rồi.
Nàng ta cảm thấy bất kể cây Tục Mệnh Thảo trong tay mình sẽ được đấu giá ra giá cả thế nào, nàng ta đều có thể chấp nhận được.
Có điều, buổi đấu giá hội này e rằng sẽ phải kéo dài. Vốn dĩ cả đêm là có thể đấu giá xong mười món đồ, bây giờ vì đủ loại bất ngờ, tuyệt đối không thể đấu giá xong được rồi.
“Khụ khụ, mọi người cũng đã thấy rồi. Bây giờ trước mặt ta cũng là một gốc Tục Mệnh Thảo. Gốc này và gốc vừa rồi khác nhau ở đâu, Tương Phi tin rằng mắt của mọi người đều sáng như tuyết, dù cho Tương Phi không nói các vị cũng nhất định đã nhìn ra được. Nếu đã vậy vậy thì Tương Phi cũng không nói nhiều nữa. Bây giờ buổi đấu giá bắt đầu. Giá khởi điểm cũng giống như vừa rồi vẫn là một vạn lam tinh tệ. Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một vạn, bây giờ đấu giá bắt đầu.”
Lời của Tương Phi vừa dứt là một mảnh yên tĩnh quỷ dị.
Thật sự là mọi người trong phút chốc phản ứng không kịp. Sự xuất hiện của cây Tục Mệnh Thảo thứ hai này đã mang đến cho mọi người một cú đả kích quá lớn.
Mà trong đó người gặp đả kích lớn nhất chính là Viêm Như Liệt.
Ông ta đã hao hết tâm tư hao hết tài lực, còn đắc tội với nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện, Lâm Hâm, cuối cùng mới đấu giá được cây Tục Mệnh Thảo này. Bây giờ thế mà lại xuất hiện thêm một gốc nữa.
Đây là đang coi ông ta là kẻ ngốc mà chơi sao?
Khoan đã!
Ông ta dường như nhớ rõ, Lâm Hâm vừa mới nói qua ông ta có một món đồ đấu giá muốn đem ra bán, hơn nữa còn xếp ở vị trí thứ ba.
Món đầu tiên là Phong Vân Tiên Lũ món thứ hai là cây Tục Mệnh Thảo trong tay ông ta, vậy cây Tục Mệnh Thảo phía dưới này chẳng phải chính là món thứ ba sao?
Vậy thì…
Lâm Hâm trong tay thực chất là có Tục Mệnh Thảo, hơn nữa còn là một cây Tục Mệnh Thảo có phẩm tướng tốt như vậy.
Cây Tục Mệnh Thảo phía dưới này trông chính là dáng vẻ sinh cơ bừng bừng. Nếu mang về hảo hảo chăm sóc e rằng không mất mấy năm là có thể phân cây được rồi.
Lại nhìn lại chậu cây trong tay ông ta, trông chính là nửa sống nửa c.h.ế.t. Vật như vậy lấy về có thể sống được hay không còn chưa biết mà ông ta thế mà lại còn tiêu tốn một khoản tiền lớn như vậy để mua.
E rằng bây giờ tất cả mọi người trong phòng đấu giá đều đã cho rằng ông ta, Viêm Như Liệt là một kẻ ngu xuẩn rồi.
Không chỉ đắc tội với Lâm Hâm mà còn đấu giá về một món đồ nửa tàn lại còn tốn nhiều tinh tệ như vậy.
E rằng không bao lâu nữa toàn bộ Đông Linh Vực sẽ biết ông ta đã làm một chuyện ngu xuẩn như vậy.
Vừa nghĩ đến đây Viêm Như Liệt liền cảm thấy lửa giận công tâm.
Trong nháy mắt ông ta liền ho ra một b.úng m.á.u.
Dáng vẻ này của ông ta lọt vào mắt Long Sân và Long Huyên chính là làm cho hai người sợ hãi.
Hảo hảo ra ngoài tham gia một chuyến đấu giá mà sao lại thành ra thế này?
Thế mà lại trực tiếp bị tức đến hộc m.á.u.
Long Sân trong lòng thở dài một hơi. Tông chủ thật sự là quá… ngu ngốc.
Thế nhưng khi nhìn bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc của Viêm Như Liệt, lời nói đến bên miệng Long Sân lại thay đổi.
“Tông chủ đừng như vậy. Cây phía dưới đó tuy trông phẩm tướng không tồi nhưng càng như vậy thì giá cả sẽ càng quý. Lát nữa không nhất định sẽ tranh giành thành bộ dạng gì đâu. Chúng ta đây là tiên hạ thủ vi cường.”
Một tràng an ủi này của hắn ta thật sự có chút gượng ép nhưng trước mắt ông ta cũng chỉ có thể nghĩ đến những điều đó.
Lại bắt ông ta nói lời gì trái lương tâm nữa, ông ta cũng thật sự không nói nên lời.
--
Hết chương 787.