Khương Hàm lúc này cũng xem náo nhiệt nói:
“Ta cảm thấy các ngươi nói đều đúng. Nếu đã trông xấu như vậy thì vẫn là nên ở trong phòng đi, bằng không mũ mà rơi xuống dọa người thì phải làm sao?”
Nghe ba người Kiều Kiều một câu lại một câu nói trông xấu xí, Hi Tùng lúc này quả thực tức đến thất khiếu bốc khói.
Không cần thử cũng không cần hỏi, đây chắc chắn là hài t.ử của tiện nhân Tô Ngữ đó.
Bằng không sao lại có thể miệng tiện giống như nàng ta?
Thấy thân hình Hi Tùng bắt đầu lắc lư, Kiều Kiều lại mở miệng:
“Ngoại tổ mẫu, đây là có chuyện gì? Bà ta sao lại hoảng hốt vậy? Có phải là vì chúng ta nói bà ta trông xấu xí, nói trúng chỗ đau của bà ta, cho nên trong lòng cảm thấy khổ sở tự ti, bèn dứt khoát định ngất xỉu để không phải đối mặt với tất cả những điều này?”
Nghe Kiều Kiều nói, Tô Ngữ che mặt.
Đây thật sự là khuê nữ ngoan ngoãn đáng yêu của nàng sao?
Tuy lúc nhìn thấy dáng vẻ kia trong không gian nàng cũng đã có chút hoài nghi, nhưng bây giờ sự thật đã xác minh, vẫn làm cho nàng có chút ngượng ngùng.
Một khuê nữ độc miệng như vậy - nàng vẫn rất thích!
Đặc biệt là bây giờ người mà nàng ta đối phó lại là kẻ mà nàng rất ghét.
Tô Ngữ hắng giọng nói:
“Hai người các ngươi còn không mau xem nương của các ngươi kìa, bà ta mà thật sự hôn mê thì phải làm sao? Cũng đừng nghĩ dùng té xỉu để lừa Kiều Kiều của ta, nó chẳng qua chỉ là đồng ngôn vô kỵ thôi.”
Nghe thấy Tô Ngữ nói một cách nghiêm trang như vậy, Hi Tùng lại càng tức giận đến thất khiếu bốc khói.
Nàng ta nghĩ quả nhiên không sai, quả nhiên là hài t.ử của Tô Ngữ.
Hi Tùng khó khăn lắm mới nhịn xuống ngụm m.á.u tươi sắp phun ra nhìn về phía Ninh Khả Nhân, bi phẫn nói:
“Điện chủ, ta… ta trông tuy không có quốc sắc khuynh thành như người, nhưng cũng không thể coi là xấu xí chứ? Ba người họ còn chưa thấy ta trông ra sao đã dùng những từ ngữ như vậy để vu hãm ta, có phải là quá đáng quá không?”
Dứt lời, bà ta chỉ cảm thấy ánh mắt của mọi người trong phòng lập tức đều đổ dồn vào người mình.
Ánh mắt phức tạp này làm cho bà ta có chút không được tự nhiên.
Sao vậy, lẽ nào bà ta vừa mới nói không đúng sao?
Cẩn thận hồi tưởng lại, cũng không nói gì quá đáng.
Ý tứ mà bà ta biểu đạt chẳng qua chỉ là để ba người họ xin lỗi mình, tốt nhất là Tô Ngữ cũng xin lỗi bà ta thôi.
Trong phòng trầm mặc hồi lâu, Lý Hâm đột nhiên cất tiếng cười to. Nụ cười này đến có chút đột ngột, dọa cho bà ta thiếu chút nữa đã trực tiếp ngồi xổm xuống đất.
Nghi hoặc nhìn về phía ông ta, bà ta cân nhắc một chút, lúc này mới cẩn thận hỏi:
“Lý trưởng lão cười cái gì? Ta nói có gì sai sao?”
Ông ta cười lớn lắc đầu:
“Không sai không sai. Vậy thì ngươi cứ gỡ mũ che mặt của mình xuống đi, để cho bọn trẻ xem ngươi trông đẹp như thiên tiên đến mức nào. Như vậy cũng hảo nhanh ch.óng cho ngươi xin lỗi, phải không?”
Hi Tùng nghe vậy lập tức ngây người.
Bà ta bây giờ là cái bộ dạng quỷ quái gì, chính bà ta rất rõ ràng.
Trên mặt sưng đỏ dọa người thì thôi, ngay cả ngũ quan cũng không thấy rõ.
Thế này mà nửa đêm nhìn thấy, không biết còn tưởng rằng là quỷ đâu!
Đối với gương mặt hiện tại của bà ta, nếu để ba tiểu thí hài kia thấy, chắc chắn sẽ nói ra những lời càng làm người ta tức giận hơn. Bởi vậy bà ta nói gì cũng không thể tháo mũ che mặt xuống.
Hít sâu một hơi, bà ta nói:
“Ta hiện tại trên mặt có thương tích, không tiện… sợ sẽ dọa đến điện chủ và trưởng lão, vẫn là không nên nhìn thì hơn.”
Ông ta nghe vậy lại một trận cười to:
“Nếu chính ngươi đều thừa nhận mình trông xấu xí không thể gặp người, sao có thể nói ba tiểu bảo bối nói sai rồi? Họ chẳng qua là thị lực tương đối tốt, dù cho cách một lớp sa vẫn có thể thấy được sắc mặt xấu xí của ngươi mà thôi. Buồn cười là ngươi còn có mặt mũi, còn dám đúng lý hợp tình nói một tràng lời như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“…”
Trong phút chốc, Hi Tùng thế mà lại không biết mình nên trả lời lời của ông ta thế nào.
Sao bà ta lại cảm thấy Lý Hâm lúc này căn bản không ở cùng một kênh với mình?
Lời nói quả thực là ông chẳng bà chuộc.
Rõ ràng bà ta nói căn bản không phải ý đó.
Chưa đợi bà ta lại một lần nữa biện giải, tay áo lại bị Hi Kim bên cạnh kéo một cái.
Chính là vì lần này, Hi Tùng lập tức tỉnh táo lại.
Bà ta hiểu rằng Lý Hâm rõ ràng là đang trêu chọc mình. Bất kể bà ta có nói thế nào, cuối cùng vẫn sẽ bị kéo về phương hướng này.
“Lý trưởng lão, người làm như vậy có phải là không thích hợp không? Cứ sủng nịnh hài t.ử như vậy đối với chúng cũng không phải là chuyện tốt. Chúng làm sai thì người phải nói cho chúng biết đó là không đúng, bằng không, hài t.ử dù có trưởng thành…”
“Hài t.ử của ta thế nào tự do ta dạy dỗ, không có quan hệ gì đến ngươi cũng không cần ngươi phải bận tâm.”
Tô Ngữ lạnh lùng ngắt lời bà ta.
“Ngươi mà cảm thấy họ vừa mới nói không đúng thì cứ lộ mặt ra, chứng minh họ đã sai. Ngươi mà không dám thì đã chứng tỏ họ nói đúng. Còn về việc họ đã thấy như thế nào, chuyện này có liên quan gì đến ngươi? Hơn nữa, ngươi lại giỏi giáo d.ụ.c hài t.ử đến mức nào? Để cho hài t.ử của mình từ nhỏ đã phải ở trước mặt người khác giả vờ ngoan ngoãn để gặp may, đó là thành công của ngươi sao?”
Lời của Tô Ngữ giống như một đòn cảnh tỉnh, làm cho thân hình Hi Tùng lại chao đảo, cuối cùng lại không thể nói ra được gì.
Nhìn bộ dạng này của bà ta, Tô Ngữ đột nhiên cảm thấy không có chút ý tứ nào.
Mỗi lần đều là cãi nhau, mỗi lần bà ta đều thua t.h.ả.m như vậy mà lại chưa từng có trí nhớ.
Như vậy thật sự có vui không?
Nhìn xem sắc mặt khó coi của Hi Kim và Hi Bạc bên cạnh là có thể biết được, hai người cảm thấy vô cùng khó coi. Chỉ là ngại vì bà ta là mẫu thân của họ, hai người lại không dám nói gì.
Có một khoảnh khắc, Tô Ngữ vì hai người họ mà cảm thấy bi ai.
Có một người mẫu thân như vậy cũng là bất hạnh của họ.
Nhưng cảm xúc như vậy chỉ là trong một thoáng chốc.
Người ta không thể lựa chọn phụ mẫu của mình, nhưng lại có thể lựa chọn tính cách của mình. Tính tình bây giờ của họ tuy có sự thúc đẩy của Hi Tùng ở bên trong, nhưng sao không phải là do họ tự nguyện?
Con đường do chính mình lựa chọn, dù cho có gian khổ vô cùng, dù cho có lúc nào cũng khó coi, cũng vẫn chỉ có thể tiếp tục đi xuống.
“Thôi, các ngươi trở về đi.”
Cuối cùng là Ninh Khả Nhân mở miệng đuổi người.
Dĩ nhiên, bà ấy không phải vì để bảo toàn chút mặt mũi cuối cùng của ba người họ mà là vì có họ ở một bên làm bóng đèn, bà ấy đều không thể hảo hảo cùng bọn trẻ chơi đùa.
Ba người Hi Tùng cũng đã không còn ý định ở lại nữa. Sau khi nghe được lời của bà ấy, họ nhanh chân xoay người rời đi.
Chờ đến khi phòng của họ đóng cửa lại, bà ấy mới lại cười nhìn về phía Kiều Kiều.
“Kiều Kiều à, vừa rồi ai đã dạy con nói những lời đó vậy?”
Kiều Kiều mở to mắt to, vô tội nhìn bà ấy:
“Không có ai dạy cả, là Kiều Kiều tự mình nghĩ ra.”
Tô Ngữ nhìn bộ dạng khẽ nhíu mày của bà ấy, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười.
Bây giờ Ninh Khả Nhân còn tưởng rằng Kiều Kiều và những người khác thật sự là những hài t.ử mới ba tuổi. Chờ sau này thời gian dài, bà ấy phát hiện ra cũng không phải như thế, sẽ có biểu cảm thế nào nhỉ?
Chỉ cần nghĩ thôi Tô Ngữ đã cảm thấy vui rồi.
Thời gian nhoáng một cái đã đến giữa trưa. Nàng lấy nguyên liệu nấu ăn ra, làm một bữa cơm trưa phong phú.
Ba người Kiều Kiều lúc ăn cơm có chút ăn ngấu nghiến. Kiều Kiều lại càng mơ hồ không rõ nói:
“Thật sự rất nhớ đồ ăn mẫu thân làm, thật là ngon quá.”
--
Hết chương 803.