Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 804: NHƯỢC TÀ VÀ KHANH YÊN BỊ GIỤC SINH



 

Một câu nói vô cùng đơn giản lại làm cho Tô Ngữ trong mắt lập tức tràn ngập nước mắt.

Là nàng đã sai rồi!

Nàng vẫn luôn cảm thấy để cho ba đứa trẻ Kiều Kiều ở trong không gian là vì tốt cho chúng. Lại không biết rằng, đây chỉ là nàng đang trốn tránh trách nhiệm.

Tự cho là đã cho chúng một hoàn cảnh an toàn, lại xem nhẹ rằng con người là loài sống quần cư.

Ngay cả chính nàng cũng không thể chịu đựng được những ngày tháng cứ mãi ở trong không gian, lại càng không cần phải nói đến ba hài t.ử mới ba tuổi.

Thấy nàng bỗng nhiên khóc, Ninh Khả Nhân hoảng sợ vội vàng hỏi:

“Con sao vậy?”

Tô Ngữ lau nước mắt, lắc đầu nói:

“Không có gì, chỉ là bị mê mắt thôi.”

Nghe nàng nói vậy, bà ấy tự nhiên là không tin.

Đùa gì chứ, cái cớ cấp thấp như vậy mà bà ấy tin thì mới thật là có quỷ.

Chỉ là nàng không muốn nói, bà ấy cũng không hỏi ra được, dứt khoát cũng không cần phải nói nhiều nữa.

Sau bữa trưa cảm xúc của Tô Ngữ cũng đã khôi phục lại.

Bởi vì nàng biết, một mực hối hận không có tác dụng gì. Quan trọng nhất là nàng sau này phải làm thế nào.

Bất kể sau này có chuyện gì, nàng cũng sẽ không đem ba hài t.ử Kiều Kiều bỏ vào trong không gian nữa.

--

Đám người Nhược Tà về phòng nghỉ ngơi, mãi cho đến gần tối mới ra ngoài.

Nhược Tà, Khanh Yên và Lục Du Kỳ sau khi nhìn thấy ba người Kiều Kiều, tự nhiên là vô cùng cao hứng. Ba tiểu gia hỏa cũng rất nhớ nhung ba người họ, cười nói náo loạn một hồi lâu.

Mà đám người Nhược Văn Uyên, Nguyễn Hằng còn lại là kinh ngạc nhìn họ, hoàn toàn không hiểu sao lại đột nhiên xuất hiện ba hài t.ử.

Tuy không biết là sao lại đột nhiên xuất hiện nhưng có thể là do tuổi đã lớn nên vừa nhìn thấy hài t.ử liền đặc biệt thân thiết.

Cho nên người nào người nấy đều ôm ba người Kiều Kiều nói không ngừng.

Sau đó, sự tình biến hóa lại làm cho Tô Ngữ trợn mắt há hốc mồm.

Chỉ thấy Nguyễn Lan xách tai Nhược Tà cao giọng nói:

“Ngươi nhìn xem, ngươi nhìn xem. Người ta so với ngươi nhỏ hơn mấy trăm tuổi mà hài t.ử này đều đã có thể mua nước tương rồi. Ngươi nhìn lại chính ngươi đi mấy trăm năm rồi mà đều không có hoài thai, ngươi nói xem, ngươi nói xem có phải là chính ngươi có vấn đề gì không? Vừa hay ngoại tổ phụ của ngươi cũng ở đây, để ông ấy cẩn thận xem cho ngươi.”

Nhược Tà bị bà ấy xách tai nhe răng trợn mắt. Nghe được những lời đó lại càng cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng.

“Chuyện này có liên quan gì đến ngoại tổ phụ. Ông ấy là luyện đan chứ không phải xem bệnh. Người có nóng vội cũng không thể nói bừa được.”

Bà ấy vừa nghe lời này của y, lực đạo trên tay lại nặng thêm vài phần.

“Sao lại nói chuyện với nương của ngươi như vậy? Ngươi ra ngoài đi một chuyến là đã trưởng thành bản lĩnh rồi à!”

“A a a a, nương, người nhẹ một chút. Sao người lại cảm thấy nhi t.ử của mình có vấn đề? Người xem đi, nhi t.ử của người trông ngọc thụ lâm phong thế này, có giống bộ dạng có vấn đề không?”

Bà ấy nghe vậy nhìn chằm chằm y một hồi lâu gật đầu nói:

“Nhìn lớn lên thì đúng là ngọc thụ lâm phong, nhưng có vấn đề hay không, ai mà nhìn ra được!”

“Khụ khụ!”

Mặc dù là Tô Ngữ, sau khi nghe xong những lời đó cũng không khỏi ho khan.

Lời nói táo bạo như vậy thật không giống như một người như Nguyễn Lan có thể nói ra được!

Xem ra cũng thật sự là đang sốt ruột, muốn Nhược Tà mau ch.óng sinh hài t.ử nên mới nói như vậy.

Khanh Yên thấy vậy vội vàng sáp lại gần, đỡ Nguyễn Lan ngồi sang một bên, miệng an ủi nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nương người đừng lo lắng. Trước đây tướng công hắn tâm tính còn trẻ con, ham chơi. Sau này lại xảy ra chuyện như vậy, chúng ta lại ở tiểu thế giới lâu như thế. Khó khăn lắm thương thế của hắn mới khỏi, ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng một chút phải không? Bây giờ đã có ngoại tổ phụ ở bên cạnh, thân thể này tu dưỡng tốt hơn chẳng phải càng dễ dàng hơn sao? Chờ thân thể hắn dưỡng tốt rồi, người muốn bao nhiêu cháu trai, cháu gái mà không có! Người nói có phải không?”

Nàng vừa nói một bên còn ra hiệu cho y.

Nhược Tà thấy vậy vội vàng lùi lại mấy bước, mãi cho đến khi lùi đến khoảng cách mà y cho là an toàn, lúc này mới lén lút thở phào nhẹ nhõm.

Có điều lại hung hăng trừng mắt liếc nhìn Khương Kỳ và Tô Ngữ.

Khương Kỳ đối với chuyện này chỉ nhoẻn miệng cười, còn nàng lại cảm thấy bất đắc dĩ đến cực điểm.

Nàng đây cũng coi như là nằm cũng trúng đạn rồi phải không?

Có điều nàng vẫn tương đối tò mò, Nguyễn Lan trước đây lẽ nào không từng sốt ruột bắt Nhược Tà sinh hài t.ử sao?

Lẽ nào thật sự là vì đột nhiên nhìn thấy ba đứa trẻ Kiều Kiều mềm mại đáng yêu nên mới đột nhiên nảy ra hứng thú?

Nghĩ nghĩ, Tô Ngữ vẫn không quá tin tưởng nguyên nhân này.

Nghĩ đến chắc hẳn là vì trước nay Nguyễn Lan đều muốn y sinh hài t.ử, nhưng vẫn luôn không thành công.

Mà bên cạnh bà cũng không có hài t.ử nào ra đời nên cũng không cảm thấy có gì lạ.

Thế nhưng bây giờ đột nhiên xuất hiện Tô Ngữ, còn có ba tiểu gia hỏa, xem như một cây mồi lửa làm cho bà ấy lập tức bị bậc lửa.

Tô Ngữ cũng rất tò mò. Nhược Tà và Khanh Yên trông đều là những người thích hài t.ử, sao lại vẫn luôn không có con?

Có điều hiển nhiên bây giờ không phải là lúc để hỏi chuyện này, cho nên nàng tạm thời đè nén sự tò mò này xuống đáy lòng.

Nghĩ rằng họ tuy vừa mới dậy nhưng chắc chắn cũng đã đói bụng, nàng lại chuẩn bị đi chuẩn bị chút đồ ăn. Khanh Yên thấy thế cũng đi theo cùng vào phòng bếp.

Nhân lúc nấu cơm, Tô Ngữ cuối cùng cũng có cơ hội hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình.

“Yên nhi, ta thấy ngươi và Nhược Tà đều rất thích bọn Kiều Kiều, sao chính mình lại không sinh một hài t.ử?”

Khanh Yên nghe vậy ngây người một lát, cuối cùng nói:

“Ta… ta chỉ là thích sự ngoan ngoãn đáng yêu của chúng thôi!”

Nghe thấy câu trả lời của nàng, Tô Ngữ thế mà lại có một khoảnh khắc thất thần.

Câu trả lời như vậy lại làm cho nàng nhớ tới một loại người ở kiếp trước.

Họ cũng rất thích hài t.ử nhưng họ chỉ thích hài t.ử của người khác.

Bởi vì họ nhìn thấy con nhà người ta ít, cho nên cảm thấy chúng đều là băng tuyết thông minh, ngọc tuyết đáng yêu.

Thế nhưng nếu bảo họ tự mình sinh một hài t.ử thì họ lại không muốn, bởi vì họ biết hài t.ử của chính mình, họ thấy sẽ không chỉ có sự đáng yêu.

Nghĩ đến đây Tô Ngữ cũng chỉ có thể thở dài một hơi.

Đây là chuyện giữa họ, nàng, một người ngoài cũng không thể nói gì được.

Họ mà không qua được cái cửa ải trong lòng đó, mặc cho người ngoài có nói gì cũng đều không có tác dụng.

Hai người phối hợp nhiều năm, ăn ý đã sớm được nuôi dưỡng ra rồi. Bởi vậy rất nhanh một bàn đồ ăn đã được làm xong.

Đám người Nhược Tà cũng biết buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi nên cũng không chậm trễ thời gian, ngồi xuống nhanh ch.óng ăn cơm.

Nhìn đồ ăn trên bàn biến mất với một tốc độ quỷ dị, ba người Kiều Kiều đồng thời há to miệng.

Chờ họ ăn cơm xong, thời gian cũng vừa vặn. Người hầu lúc trước lại ở ngoài cửa gõ vang cửa phòng.

Không có gì bất ngờ xảy ra, lúc nhóm người Tô Ngữ chuẩn bị ra cửa, ba người Hi Tùng lại giống như dòi trong xương mà theo lên.

Thấy vậy nhóm người Tô Ngữ liền không cho họ một cái liếc mắt nào, mặc cho họ đi theo.

Chờ họ bước ra cửa trong ánh chiều tà, đi vào phòng đấu giá thì trời đã tối hẳn.

Bên trong phòng đấu giá vẫn như cũ đen như mực, không thể nhìn rõ được gì. Nhóm người Tô Ngữ vẫn như cũ đi theo người hầu một đường đến phòng chữ Thiên số một.

--

Hết chương 804.