Sau khi Tô Ngữ mặc y phục, rửa mặt chải chuốt xong xuôi đi xuống lầu liền thấy Ninh Khả Nhân đang cùng ba đứa trẻ Kiều Kiều chơi đùa.
Nhìn thấy một màn này nàng hiểu ý cười.
Có thể nhìn ra được, bà ấy thật lòng yêu thích hài t.ử.
Dĩ nhiên trong đó chắc chắn có một phần nguyên nhân là vì nàng và Tô Ngôn từ nhỏ đã không ở bên cạnh bà ấy.
Kiều Kiều là người đầu tiên nhìn thấy nàng, đứng dậy liền chạy đến bên cạnh nàng, cho nàng một cái ôm thật lớn.
Dĩ nhiên vì nó vóc dáng nhỏ bé nên chỉ có thể ôm lấy chân nàng.
Có điều dù vậy nó vẫn rất cao hứng.
“Mẫu thân, sao người lại ngủ nướng a! Cha chúng con đều không bị kén giường đâu.”
Tô Ngữ xấu hổ. Bị nữ nhi ba tuổi dò hỏi vì sao ngủ nướng, còn có thể xấu hổ hơn một chút được không?
Có điều cũng may nàng tự giác mình da mặt đủ dày cũng không vì thế mà đỏ mặt, ngược lại nghiêm trang nói:
“Đó là vì tối qua mẫu thân đắp chăn cho cha con mệt quá nên mới ngủ nướng! Sau này lúc các con ngủ thành thật một chút, không đạp chăn nữa thì mẫu thân sẽ dậy sớm cùng các con chơi.”
Kiều Kiều nghe xong, quả nhiên rất nghiêm túc gật đầu:
“Mẫu thân, Kiều Kiều biết rồi. Sau này con sẽ không đạp chăn nữa, hai ca ca cũng sẽ không.”
Tô Ngữ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của nó, thế mà lại có chút ngượng ngùng.
Khương Kỳ bưng bữa sáng từ trong phòng bếp đi ra liền nghe thấy nàng đang nghiêm trang nói hươu nói vượn, oái oăm thay khuê nữ còn phối hợp như vậy không khỏi nở nụ cười:
“Kiều Kiều, đến ăn cơm nào!”
Mãi cho đến khi ngồi vào bàn ăn, nàng mới phát hiện ra, hóa ra Tô Ngôn và Bạch Hồ đều ở đây.
Trước đó không thấy hai người họ, tưởng còn chưa dậy thế nhưng không ngờ tới hóa ra hai người lại đang giúp hắn làm bữa sáng.
Nàng biết Tô Ngôn sẽ làm bữa sáng nhưng Bạch Hồ?
Nó không phải là lấy danh nghĩa bảo vệ Tô Ngôn mà chỉ đứng một bên xem thôi chứ?
Tựa như đã nhìn ra được nàng đang nghĩ gì, Bạch Hồ nhếch miệng cười nói:
“Ta cũng sẽ nấu cơm. Món này và món này đều là do ta làm.”
Nói rồi nó còn chỉ vào hai đĩa há cảo hấp tinh xảo trên bàn.
Hai đĩa há cảo này trông tinh oánh dịch thấu, vỏ bánh mỏng như một lớp sa trong suốt nhân bên trong có thể thấy được rõ ràng.
“Hóa ra đây là do ngươi làm à?”
Nàng còn tưởng rằng tay nghề của Khương Kỳ và Tô Ngôn đã tiến bộ hơn rất nhiều!
Gắp một chiếc bỏ vào miệng, mùi vị đó…
Nàng vẫn luôn tự nhận rằng trù nghệ của mình rất tuyệt, thật không ngờ tới nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, hóa ra vẫn luôn là sự thật.
“Bạch Hồ, ta cuối cùng cũng biết ý nghĩa sự tồn tại của ngươi ở đâu rồi.”
Nàng nuốt xuống chiếc há cảo trong miệng, nhanh ch.óng nói một câu như vậy rồi lại ăn thêm một chiếc nữa.
Bạch Hồ nghe vậy nhe răng cười:
“Nếu mọi người thích ăn, sau này ta sẽ làm nhiều thêm.”
Thấy nó biết ý như vậy, nàng lại càng cảm thấy cao hứng. Một người thức thời như vậy thật đúng là hiếm thấy.
À không đúng, nàng lại quên mất, nó đâu phải là người.
--
Ăn xong bữa sáng không bao lâu, nhóm người Nhược Tà liền đến.
Nàng hỏi một tiếng, Khanh Yên liền nói họ đã ăn sáng rồi cũng là tự mình làm.
Nếu đã như vậy, mọi người liền ngồi xuống, chuẩn bị tiếp tục chủ đề chưa nói xong đêm hôm trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng lúc này mới nhớ ra, vừa rồi mình vẫn luôn chuyên tâm ăn cơm thế mà lại không hề chú ý tới Bạch Hồ sau khi đã rửa sạch sẽ, thay đổi y phục lại yêu mị hoặc người như vậy.
Trên đỉnh đầu nó vẫn là một đôi tai hồ ly, sau m.ô.n.g vẫn là chín chiếc đuôi tuyết trắng bay lượn.
Thân mặc áo gấm màu tím nhạt lại càng làm cho khuôn mặt nó thêm phần tuyệt mỹ.
Hơn nữa còn là loại mỹ không phân biệt nam nữ!
Trông một gương mặt hại nước hại dân như vậy cũng khó trách những người tham gia bán đấu giá hôm qua người nào người nấy đều điên cuồng như thế.
Thử nghĩ xem không chỉ có thể nhẹ nhàng gia tăng tu vi của mình mà còn có thể đủ hưởng thụ một vẻ đẹp tuyệt sắc như vậy. Bất kể ai cũng không thể không động lòng!
Bạch Hồ bị ánh mắt của nàng xem mà cả người phát mao, không chỉ lùi về phía sau mà miệng còn lắp bắp hỏi:
“Ngươi, ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
Nghe vậy, nàng khẽ mỉm cười:
“Ngươi nói, ngươi là một con hồ ly tinh ngàn năm?”
Nó nhíu mày:
“Không phải hồ ly tinh, ta là hồ yêu.”
Nàng nghe vậy xem thường, chẳng phải đều giống nhau sao?
Không phải chỉ là cách nói khác nhau thôi sao?
“Vậy ngươi từ đâu tới? Là một hồ yêu ngàn năm mà ngươi lại t.h.ả.m đến vậy? Cứ như thế này mà còn nói muốn đón Tiểu Ngôn đi?”
Nàng nói rồi, ánh mắt hoài nghi quét qua quét lại trên người nó.
Nghe thấy nàng nói, mặt nó lập tức đỏ bừng có chút xấu hổ nói:
“Chuyện này là ngoài ý muốn. Ta cũng không ngờ tới sẽ bị người ta bắt được.”
“Nhưng ngoài ý muốn như vậy sẽ lúc nào cũng xảy ra. Ngươi mà cùng Tiểu Ngôn hai người một mình đi ra ngoài, một giây là bị người ta bắt. Đến lúc đó lại bị người ta bán đấu giá một lần nữa thì cũng thôi đi, nhiều nhất là tốn chút linh tinh. Thế nhưng nếu bị người ta giấu đi, vậy thì những ngày tháng chờ đợi các ngươi sẽ ra sao ngươi có biết không?”
“Còn nữa, ngươi còn chưa nói cho ta biết ngươi rốt cuộc từ đâu tới, lại tại sao lại gọi Tiểu Ngôn là vương? Tiểu Ngôn là đệ đệ của ta, từ khi sinh ra đã luôn ở bên cạnh ta, căn bản không thể nào là vương của các ngươi.”
Thấy nàng nói vậy, nó có chút bối rối.
“Thế nhưng trên người vương xác xác thật thật có huyết mạch của Yêu Thần đại nhân. Ta là vì bị huyết mạch lôi kéo mới đến tìm vương. Bị bắt được mà không chạy thoát cũng là vì ta đã dự đoán được sẽ ở buổi đấu giá mà nhìn thấy người.”
Thấy nó nói nghiêm trang như vậy, nàng cũng kinh ngạc.
Trong cơ thể Tô Ngôn bây giờ chỉ có hơn một nửa huyết là của nàng, còn lại một nửa không biết là loại m.á.u gì.
Lẽ nào chính là huyết mạch của Yêu Vương mà nó đã nói?
Thế nhưng Tô Ngôn lại làm sao có thể có quan hệ với Yêu Vương được chứ?
Chẳng qua tiếp theo bất kể nàng có dò hỏi thế nào, nó cũng không chịu trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa, chỉ nói chờ Tô Ngôn cùng nó đi rồi tự nhiên sẽ biết hết mọi chuyện.
Thấy nó dầu muối không ăn, thái độ của nàng cũng trở nên không tốt.
“Ngươi nói muốn mang Tiểu Ngôn đi, vậy các ngươi muốn đi đâu? Ngươi ít nhất cũng phải nói ra một nơi chứ? Bằng không, ngươi cho rằng ngươi tùy tiện nói hai câu dễ nghe là ta sẽ để cho ngươi mang đệ đệ của ta đi sao?”
Nó nghe vậy do dự một hồi lâu, cuối cùng mới c.ắ.n răng nói:
“Chuyện khác ta không thể nói nhiều. Chỉ có thể nói rằng vương nhất định phải đi theo ta đến Yêu tộc. Chỉ có đến nơi đó thiên phú của người mới có thể được khai mở. Sau này tu luyện lên mới có thể làm ít công to.”
“Ngươi đâu có muốn thực lực của vương cứ mãi yếu như vậy phải không?”
Nghe hắn nói vậy nàng cũng có chút do dự. Nàng tự nhiên là hy vọng Tô Ngôn càng mạnh mẽ càng tốt, nhưng nàng vẫn không thể đủ yên tâm mà giao người cho nó.
“Hay là như thế này đi, chúng ta cùng các ngươi đi.”
Nàng thương lượng.
Thấy nó lập tức định phản bác, nàng vội vàng ngăn lời hắn lại.
“Không đồng ý cũng được, ngươi bây giờ liền có thể ra khỏi cửa đi rồi.”
--
Hết chương 816.