Bạch Hồ do dự một hồi lâu cuối cùng mới gật đầu:
“Có thể.”
Thấy hắn đồng ý, Tô Ngữ lại nói:
“Khi nào đi, phải do chúng ta quyết định.”
Hắn nghĩ nghĩ rồi cũng đồng ý.
Dù sao thọ mệnh của Yêu tộc họ cũng rất dài.
“Không sao cả, chỉ cần trong vòng ba trăm năm có thể xuất phát là được.”
Hắn cười nói.
Tô Ngữ: !!!!
Yêu cầu này thật đúng là không cao!
Nếu sớm biết rằng yêu cầu của hắn chỉ có thế vậy thì nàng còn nói với hắn nhiều lời vô nghĩa làm gì?
Đừng nói là ba trăm năm sau, ngay cả ba mươi năm sau sẽ thế nào nàng cũng không biết.
Quan trọng nhất là, nói không chừng sau ba bốn năm nữa, nàng và Tô Ngôn cũng đã có năng lực tự bảo vệ mình, sau đó là có thể đến Yêu tộc.
“Yêu tộc ở đâu?”
Hồi lâu sau nàng mới nhớ ra để hỏi vấn đề tương đối quan trọng này.
Bạch Hồ thần bí hề hề lắc đầu:
“Chuyện này không thể nói, không thể nói. Dù sao cũng là ở một nơi rất xa.”
“Vậy ngươi từ khi nào đã xuất phát đến đây?”
Nếu thật sự ở một nơi rất xa, vậy thì hắn từ khi nào đã cảm ứng được Tô Ngôn? Lại là khi nào xuất phát?
“Ai!”
Hắn thở dài một hơi:
“Ta là mấy tháng trước đã cảm ứng được vương, sau đó lập tức liền hướng về phía bên này chạy đến. Dùng bí pháp của Yêu tộc chúng ta cuối cùng mười ngày trước đã đến được đây. Chỉ là không ngờ tới vì ta dùng bí pháp nên thân thể suy yếu thế mà lại bị một đám người bắt được. Họ trong miệng còn nói gì mà vận khí thật tốt thế mà lại trong vòng mấy tháng ngắn ngủi đã gặp được bán nhân thứ hai, lần này lại có thể kiếm được một khoản lớn.”
Nghe thấy những lời như vậy nàng lập tức ngây người.
Nàng chẳng qua chỉ là thuận miệng hỏi một chút thế nhưng không ngờ tới lại nhận được câu trả lời như vậy.
Đây xem như là đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công sao?
Từ những lời này của hắn là có thể đủ nghe ra được, đám người đã bắt hắn lại rồi đưa đến Thịnh Vũ phòng đấu giá để bán đấu giá hẳn chính là những kẻ đã hại Tô Ngôn lúc trước.
Tô Ngôn hiển nhiên cũng đã nghĩ đến vấn đề này vội vàng nhìn hắn nói:
“Những người đó bây giờ ở đâu ngươi có biết không? Có cách nào để tìm được họ không?”
Nghe hắn hỏi vậy, Bạch Hồ rất cảm động:
“Vương đối với Bạch Hồ thật sự là quá tốt, thế mà lại muốn thay Bạch Hồ đi báo thù. Thôi được rồi dù sao họ cũng coi như là đã giúp ta. Bằng không nếu để ta tự mình tìm, không biết khi nào mới có thể tìm được vương. Họ đem ta bán đến buổi đấu giá lại thật ra đã giúp ta tiết kiệm được rất nhiều phiền phức.”
Tô Ngữ nghe vậy cười lạnh:
“Ngươi thật đúng là nghĩ hay. Ta mà nói với ngươi, vương của ngươi chính là vì họ mới biến thành bán nhân sau đó lại bị họ bán đến Thịnh Vũ phòng đấu giá, suýt nữa đã bị người khác mua đi rồi, ngươi có phải còn muốn cảm ơn họ không?”
Nghe thấy nàng nói, hắn kinh ngạc. Hắn thật sự không ngờ tới Tô Ngôn thế mà lại cùng hắn giống nhau đều đã trải qua chuyện như vậy.
“Ta… ta không biết họ ở đâu. Lúc đó ta thật sự là quá hư nhược rồi, bằng không…”
Lời hắn tuy không nói hết nhưng nàng cũng có thể tưởng tượng được những gì hắn định nói tiếp theo. Đơn giản chính là, nếu không phải suy yếu như vậy thì cũng sẽ không ở lại buổi đấu giá mười ngày.
Tuy không có được câu trả lời mình muốn nhưng nàng cảm thấy một đám người như vậy, liên tiếp hai lần đã tặng cho Thịnh Vũ phòng đấu giá món quà lớn đến thế, họ chắc chắn sẽ có ấn tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên họ vẫn là nên đi Thịnh Vũ phòng đấu giá một chuyến.
Nghĩ vậy nàng liền nhìn về phía Ninh Khả Nhân. Nàng cũng không quen đường muốn đi vẫn là phải xem bà ấy.
Bà ấy dịu dàng cười:
“Đi là chắc chắn phải đi, chẳng qua chúng ta bây giờ liền phải đi sao? Còn có Nguyễn cốc chủ, là chuẩn bị đi theo cùng sao?”
Nghe thấy bà ấy nói, Tô Ngữ bừng tỉnh.
Nàng thật là quá sơ ý thế mà lại quên mất chuyện quan trọng như vậy.
Nguyễn Hằng đâu phải người cô đơn. Dược Vương Cốc còn có rất nhiều chuyện chờ ông ấy, cho nên ông ấy không thể cứ mãi đi theo họ chạy tới chạy lui.
Không chỉ ông ấy, ngay cả Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan cũng không thích hợp đi theo họ.
Không phải nàng sợ rước phải phiền phức, mà là tuổi tác và bối phận của họ ở đó, họ cũng không nhất định sẽ thích đi theo họ khắp nơi.
Nghĩ vậy nàng liền hỏi ra tiếng.
“Nguyễn cốc chủ, Nhược thúc thúc, các người định thế nào?”
Nguyễn Hằng nghe vậy sang sảng cười nói:
“Ta mà cùng tuổi với các ngươi, thật sự muốn đi theo các ngươi khắp nơi xem một chút. Chỉ tiếc bây giờ đã già rồi, cũng đi không nổi nữa. Dược Vương Cốc còn có bao nhiêu chuyện, nếu có thể, ta vẫn là muốn mau ch.óng trở về.”
Nhược Văn Uyên cũng tán đồng gật đầu:
“Ta và Lan nhi cũng nghĩ như vậy. Lan nhi từ khi gả cho ta đã luôn đi theo ta ở Thiên Viêm Tông sinh hoạt. Tuy mỗi năm cũng có thể nhìn thấy nhạc phụ, nhạc mẫu nhưng chung quy là thấy quá ít. Hơn nữa có chuyện trước đây ở đó nên chúng ta nghĩ cùng đến Dược Vương Cốc. Không chỉ có thể ở bên cạnh nhạc phụ, nhạc mẫu để tẫn hiếu mà còn có thể đủ giúp đỡ họ.”
Tô Ngữ trước đó đã đoán được những điều này. Thấy họ quả nhiên cùng mình nghĩ giống nhau, bèn nói:
“Nếu đã vậy, vậy thì trước hết đưa các người trở về Dược Vương Cốc, sau đó lại đi Thịnh Vũ phòng đấu giá.”
Nghe thấy nàng giải quyết dứt khoát, Nhược Tà vội vàng lên tiếng:
“Ai, sao lại không có ai hỏi ý kiến của ta vậy?”
Nhìn thấy y mở miệng, Nguyễn Lan lập tức quay đầu nhìn về phía y, hung hăng trừng mắt nói:
“Hỏi ngươi làm gì? Ngươi còn muốn đi đâu? Ta nói cho ngươi biết, ngươi cứ thành thành thật thật đi theo đến Dược Vương Cốc. Khi nào đem thân thể của mình điều trị tốt, sinh ra một hài t.ử, khi đó ta mới thả ngươi đi.”
Thấy bà ấy nói nghiêm túc như vậy, Nhược Tà lập tức khóc không ra nước mắt.
Thật đúng là sợ cái gì đến cái đó.
Y tuyệt đối không thể ở lại Dược Vương Cốc, bằng không cuộc sống sau này, dùng ngón chân út mà nghĩ cũng biết chắc chắn là không thấy ánh mặt trời.
Có điều y vẫn hiểu mẫu thân của mình.
Y càng chống đối, bà ấy sẽ càng mạnh mẽ.
Hay là bây giờ cứ không nói gì, chờ đến lúc đó trực tiếp chuồn mất.
Nguyễn Lan thấy y không hé răng nữa, hừ một tiếng quay đầu đi.
Ninh Khả Nhân thấy đã thương lượng thỏa đáng, liền bảo nhóm người Tô Ngữ ngồi nói chuyện trước. Bà ấy lại nói muốn đi tìm các trưởng lão để sắp xếp một chút. Suy cho cùng, bà ấy cảm thấy lần này ra ngoài e rằng sẽ phải rất lâu mới có thể trở về.
Tuy bà ấy dù không ở Trường Sinh Điện cũng sẽ không có chuyện gì nhưng những gì cần sắp xếp vẫn là phải sắp xếp cho đúng chỗ.
Quan trọng nhất là muốn trấn an lòng của các vị trưởng lão.
Suy cho cùng bà ấy đã đi rồi, lại phải làm một kẻ bỏ mặc. Các vị trưởng lão có thể dễ dàng để bà ấy đi sao?
Quả nhiên, sự thật cùng bà ấy nghĩ giống nhau. Khi bà ấy nói phải rời đi một thời gian, các vị trưởng lão lập tức liền nổi giận.
Tuy nhiều người nhiều miệng nhưng ý tứ nói ra lại không khác mấy.
Đó chính là tuyệt đối không thể để bà ấy cứ thế mà đi.
--
Hết chương 817.