Tuy trước đó cũng đã đoán được, nhóm người Nhược Tà rất có khả năng sẽ đi tìm Tô Ngữ.
Chỉ là hắn ta lại không ngờ tới Tô Ngữ thế mà lại lợi hại như vậy.
Thấy tình hình không ổn, Hồng Nhạn cũng coi như là nhanh ch.óng quyết định, trực tiếp mang theo người liền chạy.
Nhóm người Tô Ngữ nhìn bóng dáng lảo đảo của họ biến mất trên con đường xuống núi, trên mặt đều mang theo một tia ý cười.
“Tuy bản lĩnh chẳng ra gì nhưng nhãn lực thì vẫn phải có.”
Nàng cười nói.
Khanh Yên nghe vậy nhướng mày hỏi:
“Xin chỉ giáo cho?”
Nhược Tà lập tức liền cười:
“Ngươi không thấy họ chạy nhanh như vậy sao? Nếu không có nhãn lực, tại sao lại như thế? Chẳng phải là đã nhìn ra được mình sắp c.h.ế.t rồi nên mới vội vàng chạy sao?”
Nghe thấy y nói vậy, nàng lập tức cười.
Sau khi cười xong, Ninh Khả Nhân liền đưa ra lời cáo từ.
“Chúng ta sẽ không đi theo cùng nhau nữa, vẫn là nên sớm trở về. Bằng không, nếu để cho những kẻ đó trốn thoát, sau này không biết phải đi đâu mới có thể tìm được.”
Nguyễn Hằng biết rõ lời này của bà ấy nói có đạo lý, vì thế cũng không hề miễn cưỡng. Nhìn bà ấy lại lấy ra linh thuyền, ông ấy liền nói:
“Vậy các ngươi đi đi.”
Nào ngờ bà ấy lại lắc đầu:
“Hay là các ngươi cứ vào cốc trước đi. Chúng ta ở bên ngoài canh giữ một canh giờ, xem đám người kia có dám quay lại không. Chờ các ngươi vào Dược Vương Cốc rồi chúng ta cũng có thể yên tâm rời đi.”
Tô Ngữ nghe vậy cũng gật đầu. Người của Dược Vương Cốc tu vi tuy không cao nhưng có thể tồn tại ở Huyền Minh đại lục nhiều năm như vậy, luôn phải có bản lĩnh của riêng mình.
Chỉ riêng việc người ngoài tìm không thấy được nơi này cũng đã có thể đủ bảo đảm Dược Vương Cốc an toàn vạn vô nhất thất.
Nghe bà ấy nói vậy, ông ấy cũng không hề từ chối nữa, cười cáo biệt với nhóm người nàng rồi xoay người định đi.
Đúng lúc này, y lại đột nhiên nói:
“Ta có chuyện muốn nói.”
Nguyễn Hằng nghe vậy lại quay người lại, kỳ quái hỏi:
“Con có chuyện gì?”
“Ta và Yên nhi tạm thời không trở về Dược Vương Cốc. Khương Kỳ và mọi người đã giúp chúng ta rất nhiều. Bây giờ họ có việc, chúng ta mà không đi giúp đỡ, dù người khác không nói gì, chính chúng ta trong lòng cũng băn khoăn. Tuy chúng ta biết có Ninh điện chủ và hai vị trưởng lão Lý, Phật Di Lặc, không có chuyện gì cho chúng ta làm. Nhưng chúng ta ít nhất cũng phải tẫn một chút tâm ý của mình, bằng không loại cảm giác áy náy này ở trong lòng chúng ta lâu ngày e rằng sẽ hình thành tâm ma.”
Lúc nói những lời này, Nhược Tà vô cùng chân thành.
Bất kể là ngữ khí hay biểu cảm của y đều biểu hiện vô cùng đúng chỗ.
Chỉ là Nguyễn Lan và Nhược Văn Uyên là thân sinh phụ mẫu của y, từ nhỏ đã nhìn y lớn lên lại sao có thể không hiểu y được?
Sự chột dạ và căng thẳng của y, hai người chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra.
Chỉ là dù cho có nhìn ra, họ cũng không vạch trần.
Suy cho cùng họ cũng hiểu rằng, y chắc chắn là vì không muốn sinh hài t.ử nên mới muốn tìm một cái cớ để chạy đi.
Nguyễn Lan đối với chuyện này tỏ ra rất bất đắc dĩ. Rõ ràng đã già đầu rồi mà lại không muốn nhanh ch.óng sinh một hài t.ử.
Họ không muốn bà cũng chỉ có thể lo lắng suông.
Nếu đã như vậy còn không bằng để cho họ đi thật xa.
Chính cái gọi là mắt không thấy tâm không phiền.
Nếu sau này mỗi ngày nhìn hai người họ lượn lờ trước mắt, bà lại chỉ có thể trong lòng lo lắng suông thì mới thật sự là nghẹn khuất thượng hỏa!
Vì sức khỏe sau này của mình, bà xua tay nói:
“Nếu đã như vậy, vậy thì các con cứ đi đi. Nhưng ta chỉ có một yêu cầu, lần sau trở về phải mang theo cháu trai cháu gái của ta cùng trở về, bằng không dù có trở lại ta cũng sẽ không cho các con vào cửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dứt lời, cũng mặc kệ hai người họ, bà trực tiếp xoay người đi rồi.
Nhược Văn Uyên nhìn bộ dạng của thê t.ử mình, trong mắt tràn đầy ý cười.
Tuy hai người đều đã một phen tuổi nhưng rất nhiều lúc tính tình của thê t.ử vẫn giống như một tiểu hài t.ử.
Nhìn một thê t.ử như vậy, ông đều sẽ cảm thấy mình trẻ lại không ít.
“Ra ngoài chú ý an toàn. Quan trọng nhất là phải có đầu óc, không cầu các con có thể giúp được bao nhiêu, chỉ cầu các con đừng kéo chân sau.”
Ông ấy dứt lời, vội vàng xoay người đuổi theo thê t.ử.
Nguyễn Hằng và Tôn Yên lại cũng không nói thêm gì chỉ cười ha hả nói chờ y trở về, sau đó liền cũng đi rồi.
Nhược Tà và Khanh Yên nhìn bóng dáng của các thân nhân ngày một đi xa, hốc mắt có chút đỏ lên.
Tuổi tác của y ở tiểu thế giới cũng có thể đủ được gọi là một câu yêu quái. Thế nhưng ở chỗ người thân của y, y vẫn như cũ còn giống một hài t.ử.
Điều này làm cho y cảm thấy vô cùng tri kỷ và ấm áp.
--
Chờ Khương Kỳ cảm khái xong thu lại tầm mắt thì đã là một canh giờ sau. Đám người Hồng Nhạn cũng không có trở về.
Ninh Khả Nhân thấy vậy, điều khiển linh thuyền để nó bay lên giữa không trung rồi biến lớn. Lúc này mới nói:
“Chúng ta xuất phát đi.”
Giọng nói vừa dứt bà liền ôm Khương Hàm lên linh thuyền.
Những người còn lại từng người một đều bay lên. Sau khi mọi người đều đã ngồi xong, linh thuyền hóa thành một đạo cực quang, biến mất giữa không trung.
Từ đây đi Thịnh Vũ phòng đấu giá cũng không xa, họ cũng chỉ mất nửa canh giờ là đã đến nơi.
Như cũ là xuống khỏi linh thuyền ở cổng Thịnh Vũ thành rồi đi bộ vào trong.
Buổi đấu giá dù đã kết thúc vài ngày nhưng trong thành vẫn vô cùng náo nhiệt, người đến người đi.
Vì là mang theo mục đích đến đây cho nên trên đường cũng không có chậm trễ công phu gì, dùng tốc độ nhanh nhất đi đến nhà đấu giá.
Trải qua mấy ngày bán đấu giá trước đó, Ninh Khả Nhân đã bị toàn bộ Thịnh Vũ thành nhận ra. Bất kể bà ấy đi đến đâu cũng là liên tiếp những tiếng vấn an.
Bà ấy đối với chuyện này không có bất kỳ phản ứng nào. Đối với bà mà nói, tình huống như vậy quả thực là quen thuộc không thể quen thuộc hơn, không có gì đáng kinh ngạc.
Người của nhà đấu giá nhìn thấy nhóm người Ninh Khả Nhân đến lập tức hoảng sợ.
Sau khi ngây người một lúc, lập tức liền có người phản ứng lại vội vàng đi tìm người quản sự.
Thấy phản ứng này của họ, Tô Ngữ lập tức cảm thấy dở khóc dở cười.
Lẽ nào sau khi trải qua buổi bán đấu giá, Ninh Khả Nhân trong mắt họ đã trở thành hồng thủy mãnh thú sao?
Nếu trước đây chỉ là trên mặt tôn kính thì bây giờ đã trở thành sợ hãi.
Có điều như vậy cũng tốt. Chỉ có để cho người khác đủ sợ ngươi, mới không dám đối với ngươi động cái ý nghĩ xấu nào.
Lúc quản sự ra ngoài cũng đã nở đầy một mặt tươi cười. Nhìn thấy Ninh Khả Nhân lại càng cười đến khóe miệng gần như nứt ra.
“Ninh điện chủ đại giá quang Lý không biết có chuyện gì?”
Chút nào không thèm để ý đến thái độ nịnh nọt của quản sự, bà ấy nói thẳng mục đích đến đây.
“Ta muốn hỏi chính là, Bạch Hồ là ai đã bán cho các ngươi.”
Quản sự vừa định nói chuyện, bà ấy lại đã mở miệng:
“Không cần lừa gạt ta, Bạch Hồ chính là đã nói với ta rồi.”
Nghe vậy, quản sự thầm nghĩ trong lòng, đã nói với người rồi thì người còn đến hỏi làm gì?
Có điều dù có cho hắn một trăm lá gan, lời này hắn cũng không dám nói ra.
“Không dám nói dối nhưng ta thật sự không rõ ràng lắm. Có điều ta lập tức sẽ đi hỏi, xin điện chủ hãy chờ một lát.”
--
Hết chương 819.