Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 818: TIỂU NHÂN ĐẮC CHÍ



 

Rất nhanh họ đã thương lượng ra được một kết quả.

Ninh Khả Nhân nếu muốn đi cũng không phải là không thể nhưng phải cho đám trưởng lão đã vì bà ấy mà lao tâm lao lực này một ít bồi thường.

Còn về bồi thường là gì, bà ấy cũng trong lòng biết rõ.

Đơn giản chính là muốn những linh trà gì đó trong tay Tô Ngữ.

Chỉ là đó dù sao cũng là đồ vật của nàng!

Ninh Khả Nhân không muốn chiếm tiện nghi của khuê nữ nhà mình nhưng đám người Lý trưởng lão lại cảm thấy giữa mẫu t.ử với nhau hoàn toàn không cần phải phân chia rõ ràng như vậy.

Sau khi day dứt một phen, bà ấy vẫn nói chuyện này với Tô Ngữ.

Nàng nghe xong lại không hề để tâm. Thứ khác nàng không nhiều nhưng mấy thứ này đối với nàng mà nói cũng giống như tinh tệ mà Ninh Khả Nhân một chút cũng không thèm để ý.

Chỉ thấy Tô Ngữ phất tay, trên chiếc bàn tròn không người trước mặt đã bị chất đống đầy ắp.

Linh trà đã sao chế tốt, trà hoa, linh t.ửu đã ủ tốt còn có từng vò từng vò linh tuyền thủy.

Nhàn nhạt đặt ở đó cũng đã linh khí bốn phía.

Xem mà đám trưởng lão xung quanh đôi mắt đều sắp thẳng ra.

Sau khi ngây người một lúc, họ liền động tác nhanh ch.óng đem đồ vật trên bàn quét sạch.

Không chỉ là Tô Ngữ và Ninh Khả Nhân hơi có chút kinh ngạc với tốc độ này, mà ngay cả Lý Hâm và Phật Di Lặc hai người cũng ngây người tại chỗ.

Hồi lâu sau hai người mới phản ứng lại:

“Các ngươi động tác sao lại nhanh như vậy, mau đem đồ vật của chúng ta lấy ra đây.”

Thế nhưng ai ngờ các vị trưởng lão nghe thấy lại đều vội vàng che lại nhẫn không gian của mình, đầu lại càng lắc như trống bỏi:

“Không được đâu, đừng tưởng rằng chúng ta không biết, hai người các ngươi đi theo điện chủ cùng nhau ra ngoài, chắc chắn có đồ tốt hơn. Cho nên đồ vật ở đây đều là của chúng ta, các ngươi đừng có suy nghĩ nữa.”

Nghe xong lời này Lý Hâm và Phật Di Lặc đều không nói nên lời.

Tuy họ đi theo cùng ra ngoài thật sự có thể có đồ tốt hơn nhưng cũng không có nghĩa là những thứ hiện tại không có phần của họ!

Nhưng mặc cho hai người có nói thế nào, các vị trưởng lão đều không muốn đem đồ vật lấy ra.

Tô Ngữ thấy họ giống như một đám trẻ con không ngừng tranh giành đồ vật, không khỏi cười lắc đầu.

“Lý trưởng lão, Di trưởng lão, chúng ta đi thôi?”

Nàng cười nói.

Hai người cũng biết cứ so đo như vậy sẽ không có kết quả gì, đành phải đi theo Tô Ngữ và Ninh Khả Nhân xoay người rời khỏi nhà.

--

Việc này không nên chậm trễ. Ba ngày sau họ liền cưỡi linh thuyền xuất phát, hướng về phía Dược Vương Cốc.

Tuy tốc độ của linh thuyền thật sự không nhanh bằng Truyền Tống Trận, nhưng lại có thể hảo hảo thưởng thức phong cảnh trên đường đi cho nên họ đã lựa chọn dùng linh thuyền để ra ngoài.

Dọc đường đi, nhóm người Tô Ngữ cuối cùng cũng đã được thưởng thức cảnh sắc mỹ lệ của Huyền Minh đại lục.

Chỉ tiếc đến gần Dược Vương Cốc, cảnh sắc mỹ lệ này liền thay đổi.

Chính xác mà nói là bị quấy rầy.

Hồng Nhạn dẫn theo một đám người của Dược Vương Cốc liền chờ ở trong thôn mà trước đó họ đã gặp được Mạc lão trước khi vào Dược Vương Cốc.

Nhiều phòng trống như vậy lại vừa hay để cho họ ở.

Bằng không trong băng thiên tuyết địa này, dù cho không bị c.h.ế.t cóng cũng không tiện lợi.

Khi nhóm người Tô Ngữ đến đây, tự nhiên là phải xuống khỏi linh thuyền rồi đi bộ vào Dược Vương Cốc.

Thế nhưng chưa đợi họ đi được vài bước đã bị hắn ta vây quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt.

Huống chi trong mắt Hồng Nhạn, Nhược Tà bây giờ là một con ch.ó nhà có tang.

Trước đây thân phận của Nhược Tà vẫn luôn cao hơn hắn ta. Bất kể hắn ta có làm ưu tú đến đâu cũng không tránh khỏi bị so sánh với y, cuối cùng bị hung hăng so bì xuống.

Thế nhưng bây giờ không giống nữa.

Nhược Văn Uyên không còn là trưởng lão của Thiên Viêm Tông nữa, y cũng không còn thân phận cao quý.

Dưới tình huống như vậy, giữa hắn ta và y còn có gì khác biệt?

Hắn ta vẫn luôn không cảm thấy, nếu so về năng lực, hắn ta sẽ kém y.

Nhìn nụ cười đắc ý trên mặt Hồng Nhạn, Nhược Tà cười lạnh:

“Thế nào, bây giờ có phải hay không cảm thấy mình đã xoay người được rồi? Cũng không cần phải phủ nhận, cứ xem cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí của ngươi kìa.”

Hồng Nhạn hung hăng lau một chút khóe miệng, âm hiểm nói:

“Ta chính là tiểu nhân đắc chí thì đã sao? Còn tốt hơn nhiều so với con ch.ó nhà có tang nhà ngươi.”

Thấy hắn ta nói năng có khí thế như vậy, Tô Ngữ liền đoán được hắn ta nhất định là không biết những chuyện đã xảy ra ở Thịnh Vũ phòng đấu giá.

Là Viêm Như Liệt còn chưa kịp nói cho hắn ta biết?

Hay là ông ta căn bản đã quên mất hắn ta?

Tô Ngữ cảm thấy cả hai điểm đều có khả năng. Nhưng điều duy nhất nàng có thể xác định chính là, hắn ta chưa từng gặp qua Ninh Khả Nhân cũng không quen biết Lý Hâm và Phật Di Lặc.

Bằng không chỉ với những lời vừa rồi, dù cho có cho hắn ta một trăm lá gan, hắn ta cũng không dám nói như vậy.

“Hồng Nhạn, xem như chúng ta đã quen biết một hồi, ngươi vẫn là nên mau trở về Thiên Viêm Tông xem đi. Bằng không, chờ đến lúc ngươi trở về, nói không chừng Thiên Viêm Tông đã sớm không còn là Thiên Viêm Tông trong lòng ngươi nữa.”

Lời này của Nhược Tà nói hàm hàm hồ hồ, Hồng Nhạn trực tiếp coi như mình không nghe thấy.

Chỉ thấy hắn ta cao giọng nói:

“Cho ta xông lên, bắt lấy bọn họ, trở về tông chủ sẽ có thưởng lớn.”

Tô Ngữ nhìn quanh một vòng, liền thấy trong đó hình như còn có mấy nhân vật quen mắt. Tuy cũng không biết tên gọi là gì nhưng cũng biết đều là trưởng lão của Thiên Viêm Tông.

Trách không được Viêm Như Liệt đi Thịnh Vũ phòng đấu giá chỉ dẫn theo một mình Long Sân. Hóa ra các trưởng lão khác đều đã bị phái đến đây ôm cây đợi thỏ.

Chỉ tiếc lần này họ đợi được không phải là con thỏ mà là một bầy mãnh hổ.

Lý Hâm và Phật Di Lặc ra hiệu cho nhóm người Tô Ngữ, ý là để cho họ không cần ra tay. Hai người họ tốc chiến tốc thắng, bảo đảm không mất bao lâu là có thể giải quyết được những người này.

Nhưng Tô Ngữ lại cảm thấy cơ hội này không dễ có. Vừa hay có thể nhân cơ hội này hảo hảo luyện tập.

Dĩ nhiên có suy nghĩ như vậy không chỉ có một mình nàng.

Cho nên kết quả cuối cùng chính là, Lý Hâm, Phật Di Lặc, Ninh Khả Nhân, Nguyễn Hằng, Tôn Yên, Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan đều đứng một bên nhìn. Còn Tô Ngữ, Khương Kỳ, Tô Ngôn, Nhược Tà, Khanh Yên, cộng thêm ba người Kiều Kiều một bầy ong chạy ra, cùng đám người do Hồng Nhạn dẫn đến đ.á.n.h vào nhau.

Còn về Bạch Hồ, nó nói thương tích của mình còn chưa khỏi, là một bệnh nhân, cần phải hảo hảo dưỡng.

Tô Ngữ không ngừng khống chế dây leo, khóe mắt còn chú ý đến ba tiểu gia hỏa Kiều Kiều.

Khương Hàm và Khương Dục còn ổn, hai người phối hợp rất ăn ý.

Nhưng Kiều Kiều lại là người không màng trước sau. Cũng may có Xuẩn Manh ở đó, tất cả những kẻ định đ.á.n.h lén nó cuối cùng đều bị nó đ.á.n.h ngã.

Đây vẫn là lần đầu tiên Hồng Nhạn thấy Khương Kỳ và Tô Ngữ ra tay.

Trước đây hắn ta vẫn luôn cho rằng hai người là từ tiểu thế giới đến, thực lực gần như có thể xem nhẹ không kể. Thế nhưng bây giờ khi thật sự nhìn thấy mới biết được mình đã sai đến mức nào.

Nhìn người của mình không ngừng ngã xuống, mà nhóm người Tô Ngữ lại càng đ.á.n.h càng hăng, trong lòng hắn ta thầm kêu một tiếng không xong.

Lần này hắn ta đã tự cao tự đại rồi.

--

Hết chương 818.