“Tôn Thắng, chúng ta cũng đã quen biết nhau nhiều năm như vậy. Dù cho ngươi thích ta nhưng ta không thích ngươi, ngươi cũng không thể vì ta không thích ngươi mà tùy tiện vu oan cho ta, ngươi nói phải không?”
Lời này của Triệu Ngọc Nhi nói ra rất có lý, giống như sự tình thật sự là như vậy.
Tôn Thắng nghe vậy không khỏi tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng.
Sao trước đây hắn ta lại không phát hiện ra, nữ nhân Triệu Ngọc Nhi này thế mà lại không biết xấu hổ đến vậy.
Năng lực đổi trắng thay đen không khỏi cũng quá mạnh mẽ.
Hắn ta cười lạnh một tiếng nói:
“Sao chuyện mới qua đi bao lâu mà ngươi đã không thừa nhận? Thiếu niên đó chỉ là bị người ta mua đi chứ không phải đã c.h.ế.t. Nếu ngươi không thừa nhận, chúng ta có thể đi tìm nó, hỏi nó một chút về tình hình lúc đó. Cuối cùng không phải là ngươi đã đẩy nó ra để chắn cho mình một chút sao? Bằng không bây giờ, người bị bán đấu giá làm bán nhân chắc chắn chính là ngươi.”
Nghe đến đây đồng t.ử của Tô Ngữ không khỏi co rút lại.
Hóa ra thế mà lại là nữ nhân này đã hại đệ đệ của mình thành một bán nhân sao?
Nhìn về phía gương mặt nữ nhân liền thấy nàng ta vẻ mặt lãnh đạm:
“Dù cho là ta đẩy nó, vậy thì đã sao? Tình hình lúc đó nguy cấp như vậy ta cũng là bất đắc dĩ mà thôi.”
Hơn nữa nó lại không có c.h.ế.t.
Nghe vậy, nàng không khỏi cười lạnh, nữ nhân này cũng quá không biết xấu hổ.
Tuy thật sự không c.h.ế.t nhưng sau đó lại là sống không bằng c.h.ế.t.
Nghĩ đến lúc thay m.á.u, những tội mà Tô Ngôn đã phải chịu, nàng liền hận không thể bây giờ liền đem nữ nhân này thiên đao vạn quả.
Chỉ là nàng còn muốn nghe xem nữ nhân này có thể nói gì nữa, cho nên liền nhịn xuống, tạm thời không động thủ.
Lúc này chỉ nghe nữ nhân lại nói:
“Đừng nói là ta, đổi thành bất kỳ ai, dưới tình huống như vậy lúc đó có thể mạng sống mà lại không vì mình tính toán sao?”
Tôn Thắng không khỏi bị nàng ta hỏi đến á khẩu không trả lời được.
Không thể không thừa nhận, lời này của nàng ta nói rất đúng.
Chỉ là sự tình cũng không có xảy ra trên người hắn ta, phải không?
Nếu hắn ta cũng không có làm chuyện gì, tự nhiên có thể đúng lý hợp tình nói những lời đường hoàng. Tuy những lời này nói ra, ngay cả chính hắn ta cũng không tin.
“Ngọc Nhi, ngươi từ khi nào lại biến thành thế này?”
Ngữ khí lời này của hắn ta vô cùng đau đớn, tựa như bị những lời này của nàng ta đ.â.m trúng vào tim vậy, đau đớn vạn phần.
“Ngọc Nhi, trước đây ngươi tốt đẹp thiện lương biết bao thế nhưng bây giờ sao lại biến thành thế này?”
“Tính mạng của ngươi là tính mạng, lẽ nào tính mạng của người khác không phải là tính mạng sao? Mọi người đều là do cha sinh mẹ dưỡng, ngươi không thể vì mình muốn sống mà lại đẩy người khác ra để đền mạng cho mình, có phải không?”
Một tràng lời này tuy nghe qua là biết giả nhưng nàng vẫn muốn vỗ tay.
Đây đúng là những lời mà nàng muốn nói.
Chỉ là khi nhìn lại về phía Triệu Ngọc Nhi, nàng ta lại không có một chút hối hận nào.
“Tôn Thắng, ngươi bây giờ nói lời đường hoàng như vậy. Nếu lúc này thật sự xuất hiện nguy hiểm đến tính mạng, người đầu tiên đẩy người khác ra làm bia đỡ đạn chắc chắn là ngươi.”
Tôn Thắng nghe vậy sắc mặt lập tức đen xuống. Hắn ta không phủ nhận lời này của nàng ta nói rất đúng.
Thế nhưng bị vạch trần trước mặt những người ngoài như Tô Ngữ, hắn ta vẫn cảm thấy khó coi vô cùng.
“Thôi, ta cũng không tiếp tục nói nhiều với ngươi nữa. Làm chậm trễ của người ta lâu như vậy, chúng ta cũng nên rời đi rồi. Có chuyện gì chúng ta ngầm nói tiếp, không cần ở trước mặt người ngoài làm cho người ta chê cười.”
Dứt lời hắn ta liền ra hiệu cho hai người còn lại, ba người định nâng nàng ta lên rồi rời đi.
Thế nhưng ba người còn chưa đi được vài bước đã nghe thấy phía sau có tiếng truyền đến.
“Đã nói các ngươi có thể đi rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người nói chuyện là một nữ nhân, giọng nói khinh phiêu phiêu nhưng lại có một áp lực vô hình hướng về phía ba người đè xuống.
Ba người ngây người một lúc, lúc này mới quay đầu nhìn về hướng âm thanh truyền đến. Liền thấy đó là một nữ t.ử mặc hồng y, trên mặt mang theo nụ cười nhạt, lúc này đang nhìn chằm chằm vào họ.
“Cô nương, còn có chuyện gì sao? Chúng ta cũng muốn đi rồi các ngươi cũng nên lên đường đi.”
Lời này của hắn ta nói ra cũng coi như khách khí.
Hắn ta tự cho là đã nghe được những lời như vậy thì thuộc về ai cũng sẽ thả họ rời đi. Suy cho cùng giữa họ không thù không oán cũng không cần phải cứ mãi kiên trì.
Thế nhưng ai ngờ, người trước mặt lại cười nói:
“Ai nói giữa chúng ta không có oán, không có thù?”
Nghe nàng nói lời này, lại nhìn nụ cười cực có thâm ý trên mặt nàng, hắn ta không khỏi cả người rùng mình.
Tuy rõ ràng là đang cười, nhưng lại cho hắn ta áp lực lớn như vậy. Hắn ta liền hiểu rằng nữ nhân này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
“Xin hỏi còn có chuyện gì sao?”
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn ta vẫn rất khách khí mở miệng.
Hắn ta không muốn vừa mới đến đã đem người ta đắc tội c.h.ế.t. Tuy hiện tại còn không biết tại sao nàng lại nhìn họ như vậy.
Thế nhưng trực giác nói cho hắn ta biết, hắn ta vẫn không thể tùy tiện đắc tội nhóm người nàng.
Nàng nghe vậy dịu dàng cười:
“Sao chính mình vừa mới nói qua lời gì mà đã quên rồi sao?”
Câu nói không đầu không đuôi này của nàng làm cho hắn ta thế mà lại cảm thấy càng thêm mơ hồ. Vừa rồi họ đã nói gì sao?
Đang lúc không rõ nguyên do, đột nhiên nghe thấy Triệu Ngọc Nhi thét lên:
“Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai?”
Nghe thấy tiếng thét giống như con rối này, ba người họ không khỏi nhíu mày. Triệu Ngọc Nhi đây là lại đang phát điên gì vậy?
Nhóm người nàng lại hoàn toàn không bị tiếng thét này dọa sợ, vẫn như cũ ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào bốn người.
“Ta chính là tỷ tỷ của thiếu niên mà các ngươi vừa mới nói đó!”
Lời này của nàng nói ra khinh phiêu phiêu, lọt vào tai mấy người lại giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang, làm cho linh hồn của họ đều đang run rẩy.
“Ngươi nói cái gì?”
Triệu Ngọc Nhi lẩm bẩm một câu như vậy, lại không dám đi đối diện với đôi mắt của nàng.
Tô Ngữ nghe vậy xoa xoa cười:
“Sao thế, lời nói của ta có khó hiểu đến vậy sao? Vậy thì ta sẽ lặp lại lần nữa, Tô Ngữ ta chính là tỷ tỷ của thiếu niên mà các ngươi đã nói.”
Nghe được câu trả lời đanh thép đó, thân hình của bốn người chao đảo sau đó đồng thời ngã ngồi trên mặt đất.
Họ thật sự không nghe lầm chứ? Nữ nhân này nói nàng là tỷ tỷ của thiếu niên lúc trước. Vậy thì thiếu niên đó đâu?
Họ mới vừa nghĩ như vậy liền thấy sau lưng Khương Kỳ đột nhiên đi ra một thiếu niên nhỏ bé.
Theo lý mà nói, thân cao của thiếu niên này cũng không thấp nhưng gương mặt non nớt của nó vẫn làm cho mọi người liếc mắt một cái là nhìn ra được tuổi tác của nó thật sự rất nhỏ.
Dĩ nhiên điều làm họ giật mình nhất không phải là tuổi tác của thiếu niên này mà là khuôn mặt của nó.
Mấy tháng trước, họ liền ở trong rừng rậm lần đầu tiên gặp được thiếu niên này.
Vốn dĩ họ cũng tồn tại tâm tư giao hảo thế nhưng ai ngờ cuối cùng lại là kết quả như vậy.
Từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá thiếu niên một phen, trên người thế mà lại phát hiện ra chuyện càng thêm k.h.ủ.n.g b.ố đối với họ.
Đó chính là một thiếu niên đã là bán nhân, lúc này tại sao lại cùng với lúc họ mới vừa thấy giống nhau như đúc?
--
Hết chương 826.