Triệu Ngọc Nhi có chút hoảng sợ chỉ vào Tô Ngôn lúc nói chuyện giọng cứ run lên:
“Ngươi, ngươi, ngươi… ngươi không phải đã biến thành một bán nhân sao?”
Một người mà họ đã tận mắt nhìn thấy biến thành bán nhân, tại sao bây giờ lại giống hệt như một người bình thường?
Là ký ức của nàng ta đã xảy ra vấn đề gì sao?
Nhưng ý nghĩ như vậy cũng chỉ xuất hiện trong nháy mắt. Bởi vì không chỉ có nàng ta, mà ngay cả ba người Tôn Thắng cũng đều mang một bộ dạng như thấy quỷ.
Nếu vấn đề không nằm ở trên người họ, vậy thì nhất định là do bản thân Tô Ngôn có vấn đề.
Nghĩ đến việc nó thế mà lại có thể từ một bán nhân lại một lần nữa biến thành người, Triệu Ngọc Nhi sau sự kinh ngạc ban đầu, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác hưng phấn.
Nếu nàng ta có thể biết được Tô Ngữ rốt cuộc là làm sao để từ một bán nhân biến thành một người bình thường chẳng phải là có thể đem phương pháp này đi bán sao?
Đến lúc đó chắc chắn có thể kiếm được một khoản lớn.
Bởi vì phải biết rằng toàn bộ Đông Linh Vực này có bao nhiêu bán nhân mỗi ngày đều đang tâm tâm niệm niệm biến trở về người.
Tin tức như vậy một khi để lộ ra, nàng ta chẳng phải sẽ trở thành người được hoan nghênh nhất trong giới bán nhân sao?
Nói không chừng từ đó về sau, tất cả bán nhân đều sẽ phụng nàng ta làm thần minh, đem lời của nàng ta coi như là thánh chỉ mà nói gì nghe nấy.
Đến lúc đó toàn bộ Đông Linh Vực này còn ai dám coi khinh nàng ta?
Nghĩ vậy Triệu Ngọc Nhi không khỏi hưng phấn không thể tự chủ.
Vẻ mặt hưng phấn rõ ràng trên mặt nàng ta tự nhiên là bị mọi người xem ở trong mắt. Tuy không biết nàng ta rốt cuộc đang nghĩ gì nhưng nhìn qua cũng có thể biết được chắc chắn không có nghĩ đến chuyện gì tốt.
Sau khi Triệu Ngọc Nhi hoàn hồn khỏi ảo tưởng của mình, chuyện đầu tiên chính là đi về phía Tô Ngôn, trên mặt tràn đầy vẻ vui sướng và kích động.
“Tiểu Ngôn, ngươi thật sự không có việc gì à? Ngươi có biết không tỷ tỷ trong khoảng thời gian này đã lo lắng cho ngươi biết bao nhiêu. Mỗi ngày ta đều là đêm không thể ngủ chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt liền tất cả đều là bóng dáng của ngươi. Bây giờ thấy ngươi không có việc gì, tỷ tỷ trong lòng không biết có bao nhiêu cao hứng.”
Nàng ta nói rồi còn không ngừng đi về phía Tô Ngôn.
Nó thấy bộ dạng này của nàng ta, nghe những lời nói khiến người ta ghê tởm đó lập tức lùi lại mấy bước:
“Ai, ngươi đừng, đừng tới đây.”
Nàng ta nghe nó nói vậy còn tưởng rằng nó đang thẹn thùng vội vàng nói:
“Tiểu Ngôn, ngươi đừng thẹn thùng. Tỷ tỷ và ngươi nhất kiến như cố, đó chính là xem ngươi như thân đệ đệ mà yêu thương. Đến đây để tỷ tỷ xem xem, bây giờ ngươi còn có chỗ nào không ổn.”
Nói rồi nàng ta nhanh chân lẻn đến trước mặt nó, đưa tay ra định sờ lên người nó.
Thấy vậy nó cuối cùng cũng không kìm được nữa. Mũi chân nhẹ điểm nàng ta chỉ cảm thấy hoa mắt, chờ nàng ta lại một lần nữa nhìn về phía trước thì lại phát hiện trước mắt đã không còn gì cả.
Bị Tô Ngôn dứt khoát làm mất mặt như vậy, nàng ta không những không hề tức giận mà lại càng cười không khép miệng được.
Chỉ cần nhìn bản lĩnh tránh né vừa rồi của nó là có thể đủ biết, Tô Ngôn bây giờ và trước đây chắc chắn là xưa đâu bằng nay.
Chỉ là như vậy không phải lại càng tốt sao?
Tô Ngôn càng lợi hại, vậy đại biểu cho hậu trường của nàng ta đủ vững.
Trong mắt nàng ta, Tô Ngôn đã sớm bị nàng ta dán nhãn, đã là vật sở hữu của nàng ta.
Bởi vì quá mức kích động và hưng phấn, đến nỗi nàng ta hoàn toàn quên mất rằng Tô Ngữ mới vừa nói qua mình là thân tỷ tỷ của Tô Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngôn nhìn Triệu Ngọc Nhi giống như mắc chứng vọng tưởng, lập tức cảm thấy cả người nổi da gà.
Nữ nhân này không phải là điên rồi chứ?
Không thể không nói Tô Ngữ và Tô Ngôn chính là thân tỷ đệ, ý nghĩ này có lúc đều là đồng bộ.
Tô Ngữ lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái rồi sau đó dùng giọng nói thanh lãnh nói:
“Giả ngây giả dại cũng phải có giới hạn. Hơn nữa lúc thật sự hữu dụng, ngươi giả ngây giả dại còn có thể nói là nhẫn nhục chịu đựng. Thế nhưng ở lúc hoàn toàn không cần thiết, ngươi giả ngây giả dại sẽ chỉ làm cho chính ngươi có vẻ càng thêm khó coi. Triệu Ngọc Nhi, ngươi phải hiểu được một vừa hai phải.”
Nghe thấy một tràng lời nói này của nàng, biểu cảm trên mặt Triệu Ngọc Nhi cứng đờ, sau đó liền lại thành một bộ dạng khó hiểu.
“Sao ngươi lại nói như vậy? Tiểu Ngôn là người mà ta coi như đệ đệ, nó bây giờ không có việc gì, ta tự nhiên là vì nó mà cao hứng!”
Tô Ngữ nghe vậy ha hả cười lạnh hai tiếng:
“Còn coi như thân đệ đệ, nó có ta, người thân tỷ tỷ này rồi, không cần thêm một kỹ nữ tỷ tỷ tâm cơ nữa.”
Nghe thấy nàng nói, Triệu Ngọc Nhi mới nghĩ tới chuyện mà mình vừa rồi có thể đã bỏ qua. Tô Ngữ là thân sinh tỷ tỷ của Tô Ngôn.
Sắc mặt ngay lập tức thay đổi mấy lần, cuối cùng nàng ta vẫn cố chống chế nói:
“Hóa ra ngươi chính là thân tỷ tỷ của Tiểu Ngôn à. Vậy thật đúng là có duyên phận. Ta cũng là người xem Tiểu Ngôn như đệ đệ. Tiểu Ngôn nhà chúng ta thật sự rất đáng yêu.”
Nghe những lời không biết xấu hổ của nàng ta, nàng hừ lạnh hai tiếng nhưng cũng lười tiếp tục nói nhiều với nàng ta nữa vì thế gọn gàng dứt khoát nói:
“Cũng đừng nói nhiều lời thừa nữa. Ta chỉ hỏi ngươi, ai đã hại Tiểu Ngôn biến thành bán nhân? Là ai đã đẩy nó ra? Cuối cùng lại là ai quyết định muốn đem nó đi bán?”
Lời của Tô Ngôn giống như một đạo sấm sét nổ vang bên tai mọi người, làm cho mọi người có chút không dám nhìn về phía nàng.
Không có cách nào, khí tràng của nàng lúc này thật sự là quá mạnh. Họ cảm thấy mình nếu dám nói dối hoặc là cùng nàng đối kháng, đều rất có khả năng sẽ nháy mắt mất đi tính mạng.
Một nữ nhân như vậy cứ thế mà lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình, Tôn Thắng chỉ cảm thấy mồ hôi trên trán mình càng ngày càng đổ nhiều.
“Ngươi có nói hay không?”
Nàng nhìn chằm chằm hắn ta giọng nói nhàn nhạt hỏi.
Nàng nhất định đều không lo lắng hắn ta sẽ nói dối hoặc là trực tiếp liền nói không biết.
Bởi vì những người này nếu dám nói dối, nàng nhất định sẽ làm cho họ biết hoa trên thế giới này tại sao lại có màu hồng.
Theo thời gian trôi qua, hắn ta chỉ cảm thấy cả người mình đều đã bị thấm ướt trong mồ hôi. Y phục trên người ướt sũng dính vào người làm hắn ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lại trộm đi xem Triệu Ngọc Nhi, chỉ thấy nàng ta cũng sắc mặt t.h.ả.m bại, nghĩ đến cũng là đang chịu đựng áp lực cực lớn liền nghĩ có nên nói thật không.
Triệu Ngọc Nhi tựa hồ đã nhận ra có ánh mắt dừng lại trên người mình. Nàng ta ngẩng đầu lên liền thấy hắn ta mãn nhãn phức tạp nhìn mình.
Thấy ánh mắt như vậy của hắn ta, nàng ta lập tức cảm thấy không ổn.
Tôn Thắng không phải là định đem chuyện đó ra nói chứ?
Xem bộ dạng của Tô Ngữ là có thể đủ biết, nếu biết được là ai đã hại Tô Ngôn, người đó nhất định sẽ rất t.h.ả.m.
Nàng ta không muốn c.h.ế.t t.h.ả.m, nàng ta muốn hảo hảo sống sót cho nên… chỉ có thể xin lỗi.
Liếc nhìn hắn ta một cái phức tạp, nàng ta thu lại ánh mắt, hít sâu một hơi rồi định mở miệng nói chuyện.
--
Hết chương 827.