Nguyên nhân tại sao Tô Ngữ lại đột nhiên nói ra cũng rất đơn giản.
Cái màn chắn này nói không chừng sẽ có nguy hiểm gì không biết trước.
Thay vì để ba tiểu gia hỏa phạm hiểm chi bằng để cho họ vào trong không gian thì an toàn hơn.
Không thể không nói, Tô Ngữ và Ninh Khả Nhân quả nhiên là mẫu t.ử. Đối với chuyện này, dù cho nàng không có quá nhiều giải thích, bà ấy đã đoán được bảy tám phần tiền căn hậu quả.
“Con muốn đưa ba đứa trẻ Kiều Kiều vào trong không gian. Bằng không vạn nhất lát nữa xảy ra vấn đề gì, con sợ…”
Lời của nàng còn chưa nói hết đã bị bà ấy phất tay ngắt lời.
“Con làm như vậy là chính xác. Cũng không cần phải chuyên môn nói với chúng ta. Con có được một không gian như vậy thực ra vẫn là không nên nói ra thì tốt hơn.”
Lời này của bà ấy cũng là sự thật.
Có điều sau khi nàng nghe xong lại cười:
“Con dù không nói, lát nữa ba đứa trẻ Kiều Kiều biến mất không thấy, các người chẳng phải cũng có thể đoán được sao? Thay vì cứ đoán tới đoán lui như vậy chi bằng ta nói thẳng cho rõ ràng thì tốt hơn.”
Tô Ngữ nói làm cho nụ cười trên mặt bà ấy càng thêm rạng rỡ.
Lời tuy nói vậy nhưng nếu không phải nàng tín nhiệm họ, dù cho họ sẽ đoán tới đoán lui, nàng chỉ cần c.h.ế.t cũng không thừa nhận thì không ai có thể làm gì được.
Bây giờ nàng nếu có thể nói ra đã chứng tỏ nàng tin tưởng bà ấy.
Bà ấy còn chưa quên, nàng trước đó đã xưng hô bà là mẫu thân.
Một tiếng “mẫu thân” này bà ấy đã đợi nhiều năm như vậy cuối cùng cũng đã chờ được.
Lâm Hâm và Phật Di Lặc lại bị lời của nàng làm cho kinh ngạc sững sờ ở đó. Chờ đến khi hai người hoàn hồn, câu đầu tiên Phật Di Lặc lên tiếng chính là:
“Vậy thì trước đây, ba đứa trẻ Kiều Kiều nói ở một nơi an toàn thực chất là đang ở trong không gian của con?”
Nghe vậy, nàng gật đầu.
Thấy nàng thừa nhận, ngay cả Ninh Khả Nhân cũng cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Có điều trước mắt hiển nhiên không phải là thời cơ tốt để nói những chuyện này. Nếu đã nói ra rồi thì cũng không cần phải tiếp tục nữa. Quan trọng nhất trước mắt vẫn là sớm ra khỏi nơi đây.
Tô Ngữ cùng ba đứa trẻ nói một chút về kết quả thương lượng của họ. Chúng tuy có chút không vui lắm nhưng cũng biết nàng là vì tốt cho chúng. Chúng cũng sẽ không vô cớ gây rối, nhất quyết làm những chuyện làm người ta lo lắng.
Cho nên ba đứa trẻ lại một lần nữa tiến vào trong không gian.
Lục Du Kỳ, Nhược Tà và Khanh Yên ba người còn chưa đi qua, lúc này thấy nàng thế mà lại trực tiếp mang ba đứa trẻ vào không gian, lập tức liền đoán được rốt cuộc là chuyện gì.
Có điều ba người cũng không nói nhiều, suy cho cùng trước mắt thật sự không phải là thời cơ tốt để nói chuyện.
Tô Ngữ quay đầu nhìn một vòng, cuối cùng nhìn về phía ba người Nhược Tà,
cười nói:
“Để tiết kiệm thời gian, các ngươi vẫn là nên vào trong không gian đợi đi.”
Dứt lời nàng cũng mặc kệ ba người họ có phản ứng gì trực tiếp liền ném họ vào trong không gian.
Phật Di Lặc và Lâm Hâm thấy vậy, cả hai đều trợn mắt há hốc mồm.
Tô Ngữ nhìn họ miệng đột nhiên liền nói:
“Hay là các người cũng vào trong không gian đợi đi?”
Hai người nghe vậy gật đầu như giã tỏi.
Họ không phải là sợ hãi đau đớn mà là đối với không gian của nàng cảm thấy vô cùng tò mò. Bây giờ có thể vào trong xem, thật sự là không thể tốt hơn.
Nàng thấy vậy cũng không nói nhảm nữa, trực tiếp đem hai người đưa vào không gian, sau đó nhìn về phía Ninh Khả Nhân. Bà ấy lại vẫy tay nói:
“Không vội.”
Tuy chỉ là hai chữ vô cùng đơn giản nhưng nàng lập tức đã hiểu được ý của bà ấy.
Ninh Khả Nhân là nói bà ấy tuy cũng muốn vào không gian xem một chút nhưng không vội trong nhất thời này.
Nghe bà ấy nói vậy, nàng cũng không hề cưỡng cầu quay đầu nhìn về phía màn hình vô hình.
Bạch Hồ và Tô Ngôn sớm đã biến mất không thấy, còn Phì Phì và Xuẩn Manh đang ngồi xổm ở đó nhìn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy vậy nàng nói với Nhược Tà và Khanh Yên:
“Hai người đi trước đi.”
Hai người nghe vậy cũng không nói nhảm nữa. Dù sao sớm muộn gì cũng đều phải trải qua chuyến thống khổ này, sớm hay muộn lại có gì khác biệt đâu?
Sau khi hai người họ đi vào trong màn hình vô hình, nơi đây liền chỉ còn lại nàng và Ninh Khả Nhân hai người.
Bà ấy nhìn chằm chằm vào mặt nghiêng của nàng một lúc lâu. Nàng quay đầu kỳ quái nhìn bà ấy nói:
“Sao vậy, tại sao lại nhìn con như vậy?”
“Tiểu Ngữ đã thừa nhận ta, người mẫu thân này.”
Lời này không phải là câu nghi vấn mà là ngữ khí khẳng định. Nàng nghe vậy mặt ửng hồng lên.
Đi một mạch đến đây vẫn luôn lòng nặng trĩu, không có thời gian suy nghĩ những chuyện đó. Nhưng bây giờ đã có cách đi ra ngoài, bà ấy tự nhiên cũng có tâm tư để hỏi chuyện này.
Nhìn gương mặt mỉm cười của bà ấy, lời phản bác của nàng cuối cùng vẫn biến mất bên miệng.
Thôi, thừa nhận cũng đã thừa nhận rồi còn có gì đáng để phản bác.
Nếu không thừa nhận vậy thì có khác gì đ.á.n.h vào mặt mình.
Nghĩ vậy, nàng trực tiếp gật đầu nói:
“Người đối với con và Tiểu Ngôn tốt như vậy, con mà không thừa nhận thì chẳng phải là không có lương tâm sao?”
Nghe thấy nàng nói, bà ấy cũng nở nụ cười.
Bà ấy liền biết, đứa nhỏ này không phải là người vô tâm vô phổi.
Hai người nhìn nhau cười, tất cả đều ở trong sự im lặng.
Có điều trong lòng nàng lại nghĩ tới một chuyện khác. Tại sao Ninh Khả Nhân lại đem những chuyện trước đây quên hết.
Chỉ là xem bà ấy không có ý định miệt mài theo đuổi, nàng nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn không hỏi ra.
Chuyện này vẫn là để bà ấy tự mình quyết định thì tốt hơn.
Chờ đến khi bà ấy tự mình muốn biết, bà ấy sẽ tự mình nghĩ cách để nhớ lại những chuyện trước kia.
Không bao lâu Nhược Tà và Khanh Yên cũng đã biến mất không thấy. Phì Phì và Xuẩn Manh lại một lần nữa tư thái thản nhiên đi trở về.
“Đi thôi, còn lại các ngươi.”
Nó nói.
Hai người gật đầu, cũng hướng về phía cái màn chắn vô hình đó mà đi.
Nhìn thấy và nghe nói quả nhiên là không đủ rõ ràng. Lúc này khi thật sự đi vào, nàng mới biết đây là một loại thống khổ thế nào.
Dường như có ngàn vạn lưỡi d.a.o nhỏ đồng thời cắm vào da thịt của mình sau đó ở bên trong không ngừng khuấy đảo.
Nàng chỉ cảm thấy làn da, huyết nhục và xương cốt của mình từng chút một bị nghiền nát.
Lúc này thân thể của nó đã hoàn toàn biến mất không thấy, nàng liền cảm thấy mình giống như bị ấn nút tạm dừng.
Thế nhưng đúng lúc này cảm giác đau đớn vừa rồi còn làm nàng sống không bằng c.h.ế.t thế mà lại đều biến mất.
Thật giống như là đã dùng thánh d.ư.ợ.c chữa thương nào đó, trong khoảnh khắc cũng đã làm cho nàng hồi phục khỏe mạnh.
Chỉ tiếc còn chưa kịp thở phào một hơi, nó lại một lần nữa xuất hiện.
Nàng đi theo nó tiếp tục đi tới, cảm giác thống khổ lập tức ập đến.
Lúc này nàng mới cuối cùng hiểu được lời nói của Khương Kỳ là có ý gì.
Đau đớn không đáng sợ, đáng sợ chính là sự đau đớn này vĩnh viễn lặp lại.
Không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, tựa như cả một đời vậy lại tựa như thời gian đã đình chỉ, chỉ là trong một khoảnh khắc.
Nhưng bất kể là loại tình huống nào cũng không thể giảm bớt được sự thống khổ của nàng lúc này.
--
Hết chương 835.