Cũng may sau khi Phì Phì qua lại hai lần, nàng cuối cùng cũng đã đi qua được một nửa.
Điều mà Tô Ngữ không biết chính là lúc này nếu có người ngoài ở một bên nhìn, chắc chắn sẽ bị sợ đến hồn vía lên mây.
Nàng dường như đã bị từ đỉnh đầu chia thành hai nửa. Từ phía sau nhìn lại chính là một thân thể hình người đang đứng ở đó.
Không chỉ vậy thân thể này còn đang từ từ di chuyển, tình hình này quả thực không cần phải nói nhiều.
Nàng không biết những điều đó e rằng cũng không muốn biết những điều đó, bởi vì lúc này nàng đang kinh ngạc với cảnh tượng thanh tĩnh trước mắt.
Chỉ thấy trước mắt phồn hoa tựa gấm bươm bướm nhẹ nhàng khởi vũ.
Gió nhẹ phất qua, một luồng hương thơm thấm vào ruột gan quanh quẩn ở ch.óp mũi.
Cách đó không xa đám người Khương Kỳ đang ngồi trên mặt đất, người nào người nấy đều sắc mặt tái nhợt, thở hồng hộc. Hiển nhiên còn chưa hoàn hồn khỏi sự đau đớn.
Khương Kỳ thấy Tô Ngữ liền nở một nụ cười hơi tái nhợt:
“Nàng cố lên, lát nữa là có thể ra được rồi.”
Nghe thấy lời này nàng chỉ liếc nhìn hắn một cái, cũng không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.
Không phải nàng không muốn, mà là thật sự quá đau, nàng đã không còn sức lực để làm thêm biểu cảm hay nói chuyện nữa.
Chờ đến khi nàng rốt cuộc cũng ra ngoài được, nàng cảm thấy mình dường như đã từ địa ngục trở về.
Hắn dường như đã có chút sức lực, thấy nàng cũng cuối cùng đã ra ngoài, vội vàng chạy đến, đỡ nàng ngồi sang một bên.
Sau đó hắn lại không ngừng nghỉ mà quay người, đỡ cả Ninh Khả Nhân qua ngồi xuống.
Tuy chỉ là mấy động tác vô cùng đơn giản nhưng hắn lại mệt đến thở hồng hộc.
Nàng thấy vậy bèn vẫy tay với hắn bảo hắn cũng ngồi xuống nghỉ ngơi.
Mọi người khó khăn lắm mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc lại không hề có tâm trạng vui mừng, người nào người nấy nằm trên mặt đất đều giống như một bãi bùn mềm.
Đợi hồi lâu nàng mới cảm thấy sức lực của mình dường như đã hồi phục được một ít.
Nàng chống đỡ mình ngồi dậy nhìn quanh bốn phía, thấy mọi người đều một bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc thì không khỏi bật cười:
“Chuyến đi này của chúng ta cũng coi như là đã trải qua một chuyến giữa sinh t.ử, mọi người có cảm tưởng gì không?”
Mọi người nghe thấy nàng nói vậy đều bị tức đến bật cười.
Bà ấy lại càng chỉ vào nàng cười nói:
“Chỉ có con là vào lúc này còn có tâm tư nói đùa.”
Nàng thè lưỡi:
“Con đây là khổ trung mua vui mà. Bằng không chúng ta cũng không thể tiếp tục ngồi ở đây khóc lóc, phải không.”
Mọi người nghe vậy cũng cảm thấy nàng nói có lý.
Thời gian tiếp theo nàng từ trong không gian lấy ra linh tuyền thủy, linh quả và những thứ có thể ăn trực tiếp khác.
Họ ăn những thứ đó để hảo hảo hồi phục một chút.
Cũng may nơi đây cũng còn coi như an toàn, bên cạnh lại có Phì Phì bảo hộ nên họ cũng yên tâm nhắm mắt lại ngủ một giấc.
Chờ đến khi lại một lần nữa tỉnh lại, sắc trời đã bắt đầu tối.
Nhìn quanh cảnh sắc xung quanh, nàng nói với mọi người:
“Tối nay chúng ta lẽ nào cứ cắm trại ở đây sao?”
Nghe nàng nói, hắn cười:
“Chúng ta không phải còn có không gian của nàng sao?”
Nàng nghe vậy trước mắt sáng ngời.
Đúng rồi sao nàng lại quên mất chuyện này. Dù sao bây giờ mọi người đều đã biết nàng có không gian, chi bằng cứ trực tiếp thoải mái hào phóng mà vào trong đó.
Bởi vậy nàng phất tay liền mang mọi người đến trong không gian.
Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, lúc mở mắt ra lần nữa đã thấy hoa thơm chim hót.
Đập vào mắt là những ngọn núi xanh tươi và rừng rậm xanh biếc. Trên cây còn kết đủ loại quả t.ử, tỏa ra từng trận hương thơm, quyến rũ vị giác của mọi người không ngừng tiết ra nước bọt.
Bên tai là tiếng cười thanh thúy như chuông bạc. Không cần thấy cũng biết đó là Kiều Kiều đang cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Theo tiếng cười nhìn qua, quả nhiên là nó.
Phía sau nó đi theo là hai con ch.ó đen lớn.
Ba thân ảnh không ngừng di chuyển, cách đó không xa còn có hai người lớn, hai người nhỏ đang cười nhìn họ.
Tựa như rốt cuộc đã phát hiện ra nhóm người nàng, Lý Hâm và Phật Di Lặc cũng vội vàng đi tới.
Ông ta nói với Ninh Khả Nhân:
“Điện chủ, thật đúng là không ngờ tới, trên thế gian này thế mà lại còn có một nơi như vậy. Trước đây luôn cho rằng đây là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết, không ngờ lại có một ngày được tận mắt nhìn thấy. Đây đều là nhờ phúc của nữ nhi người.”
Bà ấy nghe vậy cũng không nói lời nào chỉ cười vô cùng đắc ý.
Trong lòng bà ấy cũng tự hào vạn phần. Thần khí như vậy thế mà lại thuộc về nữ nhi của mình.
Tuy vừa rồi ở bên ngoài đã ngủ một giấc nhưng họ vẫn cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Bởi vậy Tô Ngữ dẫn mọi người đến trúc lâu, để họ mỗi người chọn một nơi để ngủ, rồi vào trong nghỉ ngơi.
Lý Hâm và Phật Di Lặc vì vẫn luôn ở trong không gian nên không cảm thấy mệt mỏi, cho nên phụ trách tiếp tục chăm sóc ba tiểu gia hỏa.
Chờ họ ngủ một giấc tỉnh dậy chỉ thấy vẫn là ánh mặt trời sáng rực.
Mọi người có một khoảnh khắc hoảng hốt, sau đó lại nghĩ đến họ bây giờ đang ở trong không gian.
Trong không gian không phân biệt ngày đêm nên cũng không có cảm giác gì.
Chờ đến khi mọi người lại một lần nữa tụ tập lại, nàng đã làm xong một bàn đồ ăn phong phú.
Sau khi ăn xong họ mới quyết định có nên đi ra ngoài xem một chút không.
Nàng lại cười ngăn cản mọi người:
“Bên ngoài bây giờ là đêm tối, chúng ta vẫn là nên chờ đến trời sáng rồi hẵng ra ngoài. Bằng không không biết bên ngoài là tình huống gì, vạn nhất gặp phải nguy hiểm gì đó thì không hay.”
Lời này nói cũng đúng, mọi người cũng không nói gì nữa.
Ninh Khả Nhân đối với không gian này vô cùng tò mò. Dưới sự dẫn dắt của nàng, bà ấy đã đi dạo sơ qua một vòng.
Gặp được đủ loại đồ vật hiếm lạ cổ quái còn có những thứ ở Đông Linh Vực có thị trường nhưng vô giá.
Nghĩ đến việc bên ngoài có người vì những thứ này mà vung tay đ.á.n.h nhau, thậm chí ngươi c.h.ế.t ta sống, bà ấy liền không khỏi muốn cười.
Người khác giành tới giành lui cũng không giành được đồ vật, ở trong không gian này lại tràn lan.
Trách không được nàng lấy ra bất kỳ thứ tốt nào cũng không hề đau lòng. Hóa ra là vì nguyên nhân này.
Sau khi đi dạo một vòng trong không gian, Tô Ngữ mới dẫn bà ấy đến bên cạnh ao linh tuyền.
Sau khi nhìn thấy ao linh tuyền, hai mắt Ninh Khả Nhân lập tức tỏa sáng.
Bà ấy cuối cùng cũng biết tại sao trong tay nàng lại có nhiều linh tuyền thủy như vậy, hóa ra thế mà lại có một cái ao như thế.
Tô Ngữ lại cười nói:
“Đây không phải là quan trọng nhất.”
Dứt lời nàng đưa tay về phía ao vẫy vẫy.
Giữa ao thế mà lại bay ra một vật lóe sáng.
Ninh Khả Nhân theo bản năng đưa tay ra đỡ, mới phát hiện đó thế mà lại là một khối linh tinh.
Bà ấy kinh ngạc nhìn nàng. Nàng lại khẽ mỉm cười:
“Linh tinh ở đây lấy không hết, dùng không cạn, cho nên…”
Lời còn lại nàng cũng không nói hết nhưng bà ấy đã hiểu.
Cho nên ý của nàng là nàng là kẻ có tiền.
Chỉ là trong tay không có tinh tệ mà thôi.
Thế nhưng trong tay nàng lại có những thứ quý giá hơn tinh tệ trăm lần, ngàn lần.
Bị nàng làm cho kinh ngạc một phen, bà ấy lăng là hồi lâu không phản ứng lại được.
Bà ấy cho rằng mấy năm nay nhi nữ của mình sống chắc chắn rất vất vả thế nhưng không ngờ tới…
--
Hết chương 836.