Ta phải trước khi hắn trở mình, mượn sự tiện lợi của thương thành điểm tích lũy mà hảo hảo tận hưởng một phen!
Đến lúc đó cho dù bị hắn hại chế-t cũng đáng giá rồi!
Thời tiết ngày càng lạnh hơn. Ta nằm mơ cũng muốn ăn một bữa lẩu cho đã thèm. Nhưng đổi một bữa lẩu phải tốn một trăm năm mươi điểm tích lũy.
Ta phát hiện mỗi ngày cho dù bắt nạt Ngũ Hoàng t.ử bao nhiêu lần, cũng chỉ nhận được điểm tích lũy một lần duy nhất. Hơn nữa Ngũ Hoàng t.ử là một người có nội tâm vô cùng kiên cường, cảm xúc ổn định. Một khi dùng cùng một chiêu trò hai lần với hắn thì sẽ không thể chọc giận hắn được nữa.
Ta đá chân hắn. Đập bát cơm của hắn. Làm hỏng b.út lông của hắn. Còn cố tình vẩy nước lên chăn của hắn. Cứ lề mề tích tiểu thành đại như thế. Nửa tháng sau, cuối cùng cũng gom đủ một bữa lẩu!
Đến đêm muộn, ta đóng c.h.ặ.t cửa phòng, nhanh ch.óng đổi hết các nguyên liệu nấu ăn ra ngoài.
Sách bò, huyết vịt, ruột vịt, chả tôm!
Thịt bò tuyết, tôm càng xanh, thịt cừu cao nguyên!
Còn có nấm kim châm, cải thìa mà ta thích ăn nữa.
Nồi lẩu uyên ương, một nửa nấu canh cà chua, một nửa nấu cốt lẩu dầu cay.
Trong lúc chờ nước sôi, ta thèm đến mức nuốt nước miếng ực ực. Một đũa thịt cừu nhúng lẩu đưa vào miệng, ta mãn nguyện đến mức híp cả mắt lại. Thoải mái quá, cảm giác toàn bộ tế bào khắp cơ thể đều đang sôi trào rồi!
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ăn một lúc, cứcảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Ta nhìn lên bàn một cái, Sprite ướp lạnh!
Sprite ướp lạnh cần dùng sáu điểm tích lũy để đổi. Đã qua mười hai giờ đêm rồi, lại là một ngày mới. Ta còn chưa bắt nạt Ngũ Hoàng t.ử đâu nhé!
Ta vội vàng đi qua lật chăn của hắn ra.
Luồng khí lạnh tràn vào khiến hắn rùng mình một cái.
Ngũ Hoàng t.ử căn bản không ngủ, mỉa mai hỏi ta: "Ngươi lại muốn làm cái gì?"
Mấy chiêu trò xấu xa đều sắp bị ta dùng hết sạch rồi.
Ta nhìn chằm chằm hắn nửa ngày trời, cũng chẳng nghĩ ra được manh mối gì.
Ngũ Hoàng t.ử liếc nhìn chiếc bàn chất đầy đồ ăn, cười lạnh nói: "Ta thèm vào mấy thứ đồ ăn thức uống lộn xộn kia của ngươi."
Gần đây ta bắt nạt Ngũ Hoàng t.ử rất có tâm, mỗi ngày đều thay đổi chiêu trò. Dưới sự giúp đỡ của hắn, ta đã ăn một lần kem ly, một túi khoai tây chiên vị cà chua, một lần b.ún cay tê Đông Bắc. Thậm chí còn đổi được một túi tăm cay, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì ngồi ở trong sân chậm rãi ăn.
Mỗi lần ăn, ta đều tràn đầy thành ý hỏi Ngũ Hoàng t.ử có muốn ăn hay không. Dù sao cũng là nhờ hắn mới có được đồ ăn mà.
Hắn lần nào cũng từ chối. Lần này ta cũng lười hỏi luôn.
Nhìn sắc mặt giận dữ của Ngũ Hoàng t.ử, cùng với thân hình thanh tú gầy gò của hắn. Ta từ bỏ.
Thôi bỏ đi, hôm nay nghĩ không ra cách bắt nạt hắn rồi. Để hắn ngủ một giấc ngon lành đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lại nhét hắn trở vào trong chăn, tri kỷ nói: "Điện hạ mau ngủ đi. Nếu không lát nữa ngửi thấy mùi thơm thèm đến mức lăn qua lộn lại, lại không ngủ được bây giờ."
Ngũ Hoàng t.ử nghiến răng nghiến lợi nói: "Tại sao ngươi luôn ăn cơm vào nửa đêm thế hả!"
Bởi vì niềm vui khi ăn đồ ăn vào nửa đêm sẽ tăng lên gấp đôi. Có nói hắn cũng không hiểu được đâu.
Ta quay trở lại, cầm đũa lên lại ngon lành ăn tiếp.
Lúc ăn được một nửa số thức ăn. Ta ngẩng đầu nhìn lên, bảng điều khiển xuất hiện rồi. Giá trị hắc hóa trên đó nhấp nháy liên tục. Sau đó điểm tích lũy nhảy qua nhảy lại, cuối cùng xuất hiện một con số sáu.
Ta liếc nhìn Ngũ Hoàng t.ử đang trùm chăn kín mít, đầu óc mơ hồ.
Hắn nửa đêm không ngủ, ở trong chăn suy tính cái gì thế nhỉ?
Hôm nay ta cũng đâu có bắt nạt hắn đâu!
07
Từ khi có thương thành điểm tích lũy, có thể giải quyết được vấn đề ăn uống. Những ngày tháng của ta ở lãnh cung trôi qua vô cùng thoải mái. Mỗi ngày ngủ đến lúc mặt trời lên cao ba sào, quét dọn phòng ốc một chút, sau đó đi dạo trong sân.
Ngũ Hoàng t.ử không cho ta hầu hạ. Hắn đều tự mình giặt quần áo, tự mình chải chuốt, ta cũng vui vẻ tự tại.
Sau khi thời tiết chuyển lạnh, tay hắn đã nổi lên những vết cước.
Ta nhìn hắn không chút cảm xúc dùng nước lạnh buốt để giặt quần áo, các đốt ngón tay đông cứng đến đỏ bừng.
Ôi, Ngũ Hoàng t.ử là một người thích sạch sẽ. Ty Y cục chỉ phát cho hắn hai bộ quần áo mùa đông. Bộ trước giặt còn chưa khô, bộ này lại đem đi giặt rồi. Hiện tại trên người hắn đang mặc bộ bào y mỏng manh.
Có đôi khi nửa đêm ta thức dậy đều sẽ đi bắt mạch cho hắn. Sợ hắn bị chế-t cống.
Ta nhìn xem số điểm tích lũy đã tích lũy được. Do dự một chút, đổi lấy một chiếc bánh kem nhỏ.
Một chiếc bánh kem bơ rất mộc mạc, bên trên dùng mứt xoài vẽ một khuôn mặt cười thật lớn.
Ta nhịn cơn thèm thuồng, lẳng lặng đặt đến trước mặt Ngũ Hoàng t.ử.
Hắn nhíu mày, ngẩng đầu nhìn ta: "Ngươi lại muốn giở trò quỷ gì nữa đây?"
Ta ngượng ngùng cười với hắn.
Phải rồi, sở dĩ có thể đổi được chiếc bánh kem này. Là vì ngày hôm qua ta đã bỏ một viên đá nhỏ vào trong cơm canh của hắn.
Ta vội vàng bày tỏ thái độ: "Món điểm tâm này tuyệt đối không có bất kỳ vấn đề gì đâu!"
Ngũ Hoàng t.ử không lên tiếng, cúi đầu vò quần áo.