Thực ra ta không biết an ủi người khác cho lắm. Cũng không giỏi nói lời hoa mỹ.
Ta nghĩ một chút, thấp giọng nói: "Ba năm trước vào ngày sinh thần của điện hạ, cũng là một ngày mùa đông như thế này. Ngài có lòng nhân từ, đã phát đủ than sưởi cho người hầu ở các cung. Ta dựa vào số than sưởi đó mới vượt qua được một mùa đông. Không có ngài, e là đã không có ta rồi."
Năm đó ta bị người ta bắt nạt, bị rơi xuống nước. Nửa đêm rét lạnh đến mức ta gần như mất đi tri giác. Khi tỉnh lại cảm thấy ấm áp vô cùng, nhìn thấy trong phòng có đốt chậu than. Lúc đó mới nghe nói là dịp thọ thần của Ngũ Hoàng t.ử, là ban thưởng cho các cung.
Ngũ Hoàng t.ử nhìn chằm chằm ta, ánh mắt càng thêm phần âm trầm.
Hắn bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng, giơ tay hất một cái. Nước lạnh b.ắ.n đầy mặt ta.
Ta chớp chớp mắt, nhìn thấy vậy mà lại có thêm hai mươi điểm tích lũy nữa kìa!
Ta bàng hoàng rồi. Lần này ta thật sự nhịn không nổi nữa.
Ta tức giận hỏi: "Điện hạ! Ta có lòng tốt an ủi ngài, còn tặng ngài điểm tâm chúc mừng sinh thần, tại sao ngài lại đối xử với ta như vậy!"
Ngũ Hoàng t.ử túm lấy vạt áo của ta, lau lau tay, trả lời không đúng vào câu hỏi: "Có phải ngươi không có bạn bè đúng không?"
Lời này hỏi làm ta càng thêm bực bội. Ta không muốn thèm chấp hắn nữa.
Kiếp trước trước khi bệnh chế-t, ta suốt ngày nằm trong phòng bệnh, không có cơ hội kết bạn. Xuyên đến đây rồi, có lòng muốn kết bạn. Nhưng người ta đều cảm thấy ta nói chuyện khó nghe, nên đều xa lánh ta.
Ngũ Hoàng t.ử đã chọc đúng vào nỗi đau của ta, hắn hiếm hoi nở một nụ cười.
Hắn chỉ vào chiếc bánh kem, cười nhạo ta: "Ba năm trước vào ngày sinh thần của ta, cả nước chúc mừng, phụ hoàng cùng mẫu hậu đều ở bên cạnh. Nay sinh thần của ta, ở trong lãnh cung này phế mất một cái chân, tự sinh tự diệt, còn phải bị một đứa phàm ăn tục uống ngốc nghếch như ngươi bắt nạt. Ngươi đây là đang an ủi ta sao? Rõ ràng là đang xát muối vào vết thương của ta thì có!"
Ngũ Hoàng t.ử hiếm khi nói nhiều lời với ta như vậy. Xem ra thật sự là bị ta bắt nạt đến mức không nhịn nổi nữa rồi.
Ta nhìn chiếc bánh kem nhỏ đầy hấp dẫn kia, không kìm được cầm thìa muốn xúc một miếng ăn thử.
Kết quả Ngũ Hoàng t.ử đ.á.n.h mạnh một cái lên mu bàn tay ta, lạnh lùng nói: "Tặng cho ta rồi thì là của ta, đã cho phép ngươi đụng vào chưa?"
Ta không phục, đá một cái vào chiếc chân tàn tật của hắn, hùng hồn nói: "Điện hạ có thể có được những ngày tháng tốt đẹp như thế này còn phải đa tạ ta đấy! Nếu là ba cung nữ trước đó ở lại, mỗi ngày ngài đều phải chịu đòn chịu đói rồi. Đừng nói là được mặc quần áo sạch sẽ, không phải ngủ trong hố phân đã là tốt lắm rồi! Đúng thế! Ta có bắt nạt điện hạ thật, nhưng ta đã gây ra tổn thương gì cho ngài chưa? Làm đổ cơm của ngài, ta đền bằng đùi gà. Làm hỏng quần áo của ngài, ta lại vá cho ngài hai bộ. Làm gãy b.út lông, ta cũng mua đền cho ngài rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta càng nói càng tức.
Đúng, ta vì muốn đổi điểm tích lũy nên đã dùng không ít chiêu trò xấu xa với Ngũ Hoàng t.ử. Nhưng ta chưa từng thực sự tổn hại đến hắn bao giờ. Sau một năm ở chung này, hắn béo lên rồi, cao lên rồi! Đều là công lao của ta cả đấy!
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta liếc hắn một cái, dứt khoát lấy gương đồng ra cho hắn soi, không phục nói: "Chúng ta dùng sự thật để nói chuyện! Điện hạ, ngài tự mình nhìn xem! Lúc ta mới đến, ngài gầy gò nhìn như một tên ăn mày ấy! Bây giờ thì sao, cao lớn hơn rồi, trên mặt có thịt rồi, sắc mặt cũng tốt hơn rồi. Tuy rằng chưa khôi phục lại dáng vẻ tuấn mỹ năm xưa, nhưng cũng ra dáng con người rồi chứ!"
Ngũ Hoàng t.ử nghe nghe, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười khó hiểu.
Ta cạn lời nhìn hắn: "Cười cái gì mà cười! Ta nói sai câu nào à?"
Ngũ Hoàng t.ử cũng đừng tự nói bản thân thê t.h.ả.m như vậy chứ!
Ta thấy hắn căn bản không phải không ra được lãnh cung, mà là chính hắn không muốn ra ngoài thì có!
Dù sao hắn cũng làm Hoàng t.ử nhiều năm như vậy, lại còn là thiếu niên quân thần. Cho dù không được lòng Thánh tâm, phế mất đôi chân, lẽ nào lại không có một chút thế lực của riêng mình sao?
Hắn căn bản là đang mưu tính sâu xa, tọa sơn quan hổ đấu!
Từ khi hắn vào lãnh cung. Kế Hậu cùng Quý phi đấu với nhau đến mức sứt đầu mẻ trán. Những Hoàng t.ử có hy vọng đoạt đích giống như đàn cá chép tranh mồi vậy, thảy đều lộ diện ra hết. Mới bao lâu cơ chứ, bên ngoài đã phế mất một Hoàng t.ử, chế-t mất một Hoàng t.ử rồi.
Nhưng những lời này, không phải là thứ mà một tiểu cung nữ như ta nên nói ra.
Ta chỉ vào chiếc bánh kem nói: "Có ăn hay không! Không ăn thì trả lại cho ta!"
Dù sao ta cũng đã đắc tội hắn đến mức này rồi, căn bản không cần phải lấy lòng hắn nữa!
Ngũ Hoàng t.ử giật lấy chiếc thìa của ta, xúc một miếng thật lớn trên chiếc bánh kem, đưa vào trong miệng.
Biểu cảm của hắn ban đầu là như thế này ( ̄_ ̄)
Dù sao trong nhận thức của Ngũ Hoàng t.ử, những thứ ngon lành hắn từng được ăn đã đủ nhiều rồi, một miếng điểm tâm chẳng có gì lạ lẫm cả.
Nhưng sau khi ăn vào rồi, biểu cảm của hắn biến thành Σ(⊙▽⊙a).