“Mệt lắm rồi phải không? Mau ăn chút gì đi, rồi tắm rửa, ngủ một giấc thật ngon.” Chu thị nhìn con gái bước xuống xe ngựa, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đau lòng nói.
Đề thi sách luận của trường thứ ba Phủ thí không phải là thứ có thể viết xong trong một ngày. Triệu Như Hi dù có thể viết xong cũng không muốn quá mức nổi bật, nộp bài trước hẳn một ngày. Vì vậy, cô vẫn ở lại trường thi một đêm, đến trưa hôm sau mới nộp bài đi ra.
Ở hiện đại, vì để chạy bản vẽ thiết kế, việc thức đêm với cô là chuyện như cơm bữa. Nhưng khi xuyên về cổ đại, nếp sống quá mức lành mạnh, trời vừa tối đã ngủ, trời vừa sáng đã dậy, chưa từng thức đêm bao giờ.
Lần này phải ở lại trường thi một đêm, tuy cũng có thể gục xuống bàn ngủ, nhưng vẫn rất khó chịu, lúc bước ra cô cảm thấy cả người rã rời.
Cô vâng dạ một tiếng, ăn chút đồ, tắm rửa xong liền lăn ra ngủ.
“Haizz, Phủ thí đã thế này, nếu còn tham gia Viện thí, Hương thí, Hội thí, chẳng phải phải ở trong trường thi mấy ngày liền sao? Ăn không ngon ngủ không yên, chẳng những vất vả mà còn rất bất tiện.” Chu thị than thở với Triệu Nguyên Huân.
Tuy nói trong trường thi có bà t.ử, việc đi vệ sinh có bà t.ử đi cùng, nhưng mấy gã đàn ông giám thị cứ nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, thí sinh nữ làm gì cũng thấy không tự nhiên. Mệt muốn gục xuống bàn ngủ một chút cũng phải giữ gìn lễ nghi phong độ. Cho nên dù điều kiện phòng thi của nữ sinh tốt hơn nhiều so với những buồng thi chật hẹp tồi tàn của nam sinh, nhưng áp lực tâm lý thì nam sinh không thể nào sánh được.
“Nhà ta giờ cũng coi như có chút sản nghiệp, tài sản dưới danh nghĩa Hi tỷ nhi cũng không ít. Con bé bán một bức tranh bằng người ta làm lụng mấy năm, đâu cần phải vất vả thế này?” Chu thị tiếp tục nói.
Sau khi Triệu Như Hi bán đấu giá bức tranh kia vào hoàng cung, cô đã đưa cho Chu thị một vạn lượng bạc. Chu thị dùng số tiền đó mua ba cửa tiệm ở kinh thành, mua thêm một trang trại lớn ở huyện lân cận, định bụng sau này làm của hồi môn cho Triệu Như Hi.
Trang trại cũ của Tuy Bình Bá phủ, sau khi chế biến gạo thành b.ún khô, số b.ún khô đó không bán ở kinh thành mà được vận chuyển xuống Giang Nam. Người phương Nam vốn thích ăn gạo, loại b.ún khô này tiện lợi, khẩu vị lại ngon, nên đặc biệt được người dân địa phương ưa chuộng.
Chu thị thấy lợi nhuận cao, dứt khoát bảo quản sự thu mua thóc gạo tại địa phương để chế biến, lại mua thêm vài cửa tiệm nhỏ, theo mô hình của Triệu Như Hi ở kinh thành mà mở quán b.ún.
Sau khi hỏi qua ý kiến Hứa gia và biết họ không định bán hạt dẻ rang đường ở ngoài kinh thành, bà lại mở thêm cửa hàng bán đồ rang ngay cạnh quán b.ún ở Giang Nam.
Người quản sự Chu thị phái đi Giang Nam cũng rất tháo vát, thấy quán b.ún và việc buôn bán đồ rang quá đắt khách, sau khi về bẩm báo, lại tiếp tục mở rộng sang các thành thị, trấn nhỏ lân cận Giang Nam.
Người địa phương tuy cũng có kẻ bắt chước, nhưng bí quyết nước dùng hay bí mật về cát thạch anh rang hạt dẻ thì nhất thời không ai học được. Vì thế chỉ riêng khoản này, hơn nửa năm qua đã kiếm về cho Tuy Bình Bá phủ không ít tiền.
Vốn dĩ sau khi phân gia, chi tiêu trong phủ giảm đi hơn nửa, kinh tế đã dư dả hơn nhiều. Giờ lại có thêm những khoản thu này, Tuy Bình Bá phủ từ chỗ thu không đủ chi bỗng chốc trở nên có của ăn của để. Hàng năm dùng tiền lãi mua thêm điền sản, cuộc sống của Tuy Bình Bá phủ ngày càng khấm khá.
Đó là chưa tính đến tài sản trong tay Triệu Như Hi và của hồi môn của Lão phu nhân cùng Chu thị.
Hiện tại trượng phu lại có quan chức, Chu thị nói chuyện cũng đầy vẻ tự tin.
“Hi tỷ nhi muốn làm gì tự nó có đạo lý riêng. Bản thân nó không chê khổ, chúng ta cũng đừng càm ràm.” Triệu Nguyên Huân nói.
Chu thị gật đầu: “Thiếp cũng chỉ nói vậy thôi, chứ chắc chắn không đi khuyên can con bé.”
Hai ngày sau, đến ngày Phủ thí công bố kết quả, hai vợ chồng đang ở chỗ Lão phu nhân nghe ngóng tin tức thì nghe thấy giọng nói phấn khích của gã tiểu tư vọng vào từ cổng viện: “Lão phu nhân, Bá gia, phu nhân, có bảng rồi! Cô nương đỗ hạng hai!”
Chu thị đứng bật dậy, vui mừng nói: “Mau vào đây.”
Lần này người được phái đi xem bảng vẫn là gã tiểu tư lanh lợi nọ. Vào phòng, hắn hành lễ, không đợi chủ nhân hỏi đã kể lại tình hình chi tiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn lại nói: “Lần này dán cùng bảng vàng còn có bài thi. Tiểu nhân đứng đó nghe mọi người bàn tán hồi lâu, ai nấy đều tâm phục khẩu phục với thứ hạng của cô nương, đều khen văn chương của cô nương hay, không ai có dị nghị gì.”
Vừa nói, hắn vừa móc từ trong n.g.ự.c ra một xấp giấy, đưa cho nha hoàn bên cạnh: “Đây là danh sách thứ hạng và hai bài văn của người đứng đầu mà tiểu nhân đã chép lại.”
Chu thị vô cùng hài lòng với gã tiểu tư này.
Bà ra hiệu cho Chu ma ma: “Thưởng cho hắn một phong bao lớn.”
Phong bao thưởng chừng mười lượng bạc, tiểu tư vừa nghe thấy, lập tức cười không khép được miệng. Không uổng công hắn chen chúc trong đám đông để chép lại văn chương, việc đó quả thực không phải việc người thường làm nổi.
Ba người luân phiên xem những thứ tiểu tư chép về, phát hiện ra mình chẳng những không phân biệt được văn hay dở, mà ngay cả tên người trên bảng, ngoài Hứa Sùng Văn ra thì chẳng biết ai.
“Được rồi, các con cũng xem không hiểu, mau gửi sang Tu Trúc viện cho Hi tỷ nhi đi, con bé chắc đang đợi sốt ruột rồi.” Lão phu nhân lên tiếng.
Chu thị vội sai nha hoàn mang danh sách và bài văn sang Tu Trúc viện.
Bà lại dặn dò Chu ma ma: “Chuẩn bị một phần lễ, gửi sang Hứa gia, chúc mừng Văn ca nhi thi đỗ đồng sinh.”
Chu ma ma vâng lời đi ra.
Nhìn bóng lưng Chu ma ma đi xa, Chu thị cảm thán: “Văn ca nhi thi một lần là đỗ, thứ hạng cũng không thấp, vợ chồng Hứa gia coi như cũng đã khổ tận cam lai.”
Hứa Sùng Văn đứng thứ ba mươi mốt trong kỳ Phủ thí. Qua được Phủ thí tức là đã trở thành đồng sinh. Ở độ tuổi của cậu mà đỗ đồng sinh là rất khá, ít nhất tiền đồ sau này cũng đầy hứa hẹn.
“Chứ còn gì nữa.” Lão phu nhân nói, “Hứa gia hơn nửa năm nay buôn bán kiếm được không ít tiền, chẳng những mua lại cái viện của Triệu thập thái thái, mà còn mua thêm một cửa tiệm ở thành Bắc, cũng coi như có chút sản nghiệp. Hứa Sùng Văn giờ đã đỗ đồng sinh, hôn sự của nó không cần lo nữa.”
“Đâu chỉ không cần lo.” Chu thị cười nói, “Mấy hôm trước trong tộc Triệu gia còn có người hỏi thăm thiếp về Văn ca nhi đấy. Nhìn dáng vẻ đó, chỉ đợi cậu ấy thi xong đồng sinh là nhờ người làm mai. Hứa Tuyết cũng có mấy bà mối đến cửa rồi. Vợ chồng Hứa gia cũng thật trầm tính, muốn đợi Văn ca nhi đỗ đồng sinh mới bàn chuyện cưới hỏi cho hai anh em, như vậy cũng có thêm chút tự tin.”
Nghe mẹ chồng nàng dâu trò chuyện, nghĩ đến bốn đứa cháu trai cháu gái cùng trang lứa ở nhị phòng, chẳng những công danh chưa thấy đâu mà hôn sự cũng chưa có gì chắc chắn, Triệu Nguyên Huân không khỏi thầm thở dài...
Tại Tu Trúc viện, Triệu Như Hi nhìn bản danh sách chép tay, đối với việc mình đứng thứ hai cũng không có nhiều suy nghĩ.
Cô mới tập trung vào Tứ thư Ngũ kinh hơn nửa năm, trong khoảng thời gian đó cũng không dành quá nhiều thì giờ cho nó. Có thể đứng thứ hai trong kỳ Phủ thí đã là nhờ trí nhớ tốt và ngộ tính cao rồi. Người cổ đại cũng không thiếu những kẻ có chỉ số thông minh xuất chúng.
Cô lướt qua danh sách một lượt, thấy Hứa Sùng Văn đã thi đỗ, trong lòng rất mừng cho cậu.
“Cô nương, tên của hai người bên Nữ T.ử thư viện có trên bảng không ạ?” Thanh Phong vươn cổ nhìn danh sách, lên tiếng hỏi.
Triệu Như Hi đã xem xong, đưa danh sách cho Thanh Phong: “Không thấy, chắc là trượt rồi.”