Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 490: Két Sắt Bị Phá, Tầm Nhìn Của Triệu Như Hi



Thanh Phong có chút tiếc nuối: “Vậy đến kỳ Viện thí, chẳng phải cô nương sẽ một mình một phòng thi sao?”

Bốn gã đàn ông to lớn, cộng thêm mấy bà t.ử nhìn chằm chằm vào một mình cô nương thi cử, nghĩ đến cảnh tượng đó, Thanh Phong đã thấy rợn người.

“Đó cũng là chuyện không còn cách nào khác.” Triệu Như Hi bất đắc dĩ nói.

Hai người của Nữ T.ử thư viện kia, lúc thi Huyện đều xếp ở cuối bảng, Phủ thí không đỗ cũng là chuyện bình thường. Con đường tiếp theo, Triệu Như Hi phải tự mình bước đi, không còn bạn đồng hành là nữ nữa.

Tuy nhiên, cảnh tượng mà Thanh Phong tưởng tượng có thể đáng sợ với những cô gái khác, nhưng trong mắt Triệu Như Hi thì chẳng là gì.

Kiếp trước cô đã trải qua bao nhiêu sóng gió, chút chuyện này có thấm vào đâu.

Sau kỳ Phủ thí, các lớp dạy vẽ ở các tỉnh cũng kết thúc. Thời gian của Triệu Như Hi bỗng chốc trở nên dư dả.

Hôm nay, cô gọi Chu Xuân đến hỏi: “Xưởng và cửa tiệm gần đây mọi việc vẫn bình thường chứ?”

Chu Xuân bẩm báo: “Có hai việc cần để cô nương biết. Một là mười ngày trước, có một hộ gia đình bị cạy két sắt, vàng bạc châu báu bên trong bị trộm sạch. Gia đình đó vốn định đến cửa tiệm làm loạn, nhưng có lẽ kiêng dè cửa tiệm này là của Hoàng thượng nên không dám làm càn, chỉ đến tìm Chưởng quầy Sử khóc lóc một hồi.”

“Lúc đó cô nương đang thi Phủ thí, tiểu nhân không dám làm phiền, để Chưởng quầy Sử thay mặt người đó báo quan, lại an ủi và răn đe vài câu, người đó mới chịu về. Sau đó cũng chưa tra ra được ai là kẻ trộm.”

“Còn một việc nữa, là trang đầu của Tiểu Đào trang do Trưởng công chúa tặng, vô tình biết được trang bộc ở Bạch Lộ trang mở quán b.ún, bèn tìm đến tiểu nhân, ý tứ xa gần muốn xin làm một nghề gì đó để tăng thu nhập cho các trang bộc. Tiểu nhân nói phải hỏi qua ý kiến cô nương mới trả lời được.”

Triệu Như Hi gật đầu: “Chuyện Tiểu Đào trang ta sẽ để tâm. Nếu nghĩ ra cách gì hay, ta sẽ báo cho ngươi.”

Trước đây không can thiệp vào Tiểu Đào trang là vì đó là quà tặng của Thượng Đức Trưởng công chúa, cô không tiện vừa tiếp nhận đã chỉ tay năm ngón, sửa đổi cái này cái kia, hơn nữa cuộc sống của các trang bộc ở đó cũng tạm ổn.

Hiện tại cô và Thượng Đức Trưởng công chúa cùng mở xưởng dệt, quan hệ đã thân thiết hơn nhiều. Thời gian cũng trôi qua lâu như vậy, trang bộc Tiểu Đào trang cũng an phận thủ thường, không vì đổi một chủ nhân có thân phận thấp hơn mà sinh sự. Đã vậy, cô cũng nên tính kế sinh nhai cho họ.

Nhớ tới chuyện tên trộm, cô cười nói: “Ta còn tưởng chỉ hai, ba tháng là có tên trộm cạy được két sắt, không ngờ bọn chúng kém cỏi như vậy, mày mò suốt nửa năm mới mở được khóa.”

Chu Xuân: “...” Cô nương đây là đang mong trộm cạy được khóa của mình sao?

“Ngươi gọi Sử Siêu đến đây, tiện thể bảo hắn mang theo sổ đăng ký.” Triệu Như Hi dặn dò.

“Vâng.”

Lúc này Triệu Như Hi không ở Bắc Ninh mà đang ở nhà, Bảo Ninh Hiên cách Tuy Bình Bá phủ không xa, chẳng mấy chốc Sử Siêu đã tới nơi.

Triệu Như Hi cũng không nhận lấy sổ đăng ký trong tay hắn, mà hỏi: “Lúc trước khi bán két sắt, ta bảo ngươi xác minh thông tin khách hàng, ngươi đều làm nghiêm túc cả chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bẩm cô nương, đúng là vậy. Mỗi khi bán được một chiếc két sắt, tiểu nhân đều cho người ghi lại địa chỉ. Lúc giao hàng tận nơi lại cho người kiểm tra, xác nhận thân phận, địa chỉ của người mua không sai sót mới thôi.”

Chu Xuân ở bên cạnh cũng làm chứng: “Lời cô nương dặn, Chưởng quầy Sử đều thực hiện nghiêm túc. Tiểu nhân lúc đó cũng từng kiểm tra qua, thấy quả thực làm rất kỹ càng.”

Triệu Như Hi lại hỏi: “Việc đăng ký, xác minh là do ngươi tự mình làm, hay giao cho người chuyên trách?”

“Tiểu nhân sợ xảy ra sai sót, nên giao cho một hỏa kế tên là Trình Hồng Vận chuyên lo việc này, tiểu nhân cũng thường xuyên giám sát, hai người đốc thúc lẫn nhau để tránh nhầm lẫn.” Sử Siêu đáp.

“Vậy trong quá trình đăng ký, ngươi có phát hiện trường hợp nào kỳ lạ không?” Triệu Như Hi tiếp tục truy vấn.

Sử Siêu ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu: “Có ạ.”

“Khoảng chừng gần Tết, có người muốn mua két sắt, cứ nằng nặc đòi tự mình chở về, không chịu để cửa tiệm giao hàng. Hỏa kế trong tiệm nói với hắn đây là quy định do Đông gia đặt ra, nếu không giao đến tận phủ thì không dám bán. Người đó ban đầu rất tức giận, nói không mua nữa, phất tay áo bỏ đi. Nhưng vài ngày sau hắn lại quay lại mua một cái.”

“Hỏa kế đi giao két sắt về bẩm báo với tiểu nhân, nói gia đình đó rất kỳ lạ. Họ sống trong một con hẻm tồi tàn ở thành Bắc, nhà cửa cũng chẳng rộng rãi gì, lại còn rách nát; người nhà đó mặc áo vải thô, trong nhà ngay cả một người hầu cũng không có, phải để hai đứa con trai ra khiêng két sắt vào. Một gia đình như vậy, sao nỡ bỏ ra tám trăm lượng bạc mua một cái két sắt? Nhà hắn có thứ gì đáng giá để đựng chứ?”

“Vì bán két sắt, hoàn cảnh của khách hàng hỏa kế cũng gặp qua không ít. Có người không muốn lộ giàu, bề ngoài trông rất bình thường nhưng thực ra rất nhiều tiền, hoặc có những thứ họ cho là quan trọng cần cất giữ nên chịu chi tiền mua két sắt. Nhưng loại khách này ít nhất cũng mặc lụa là, trong nhà có vài nô bộc, nhà ở tuy không nói là sang trọng nhưng ít nhất vị trí, tu sửa cũng đàng hoàng. Quả thực chưa từng thấy nhà nào nghèo như nhà này.”

Triệu Như Hi gật đầu: “Chỉ có vậy thôi sao? Còn điểm nào kỳ lạ nữa không?”

Sử Siêu nói: “Có. Kỳ lạ hơn là chưa đầy một tháng sau, lại có một hộ gia đình đến mua két sắt. Nhà này cách nhà kia không xa, gia cảnh trông còn tệ hơn.”

“Vì chuyện này khá lạ lùng, tiểu nhân đã đích thân đi điều tra hai lần, phát hiện gia cảnh hai hộ này đều cực kỳ bình thường. Nhà đầu tiên buôn bán nhỏ, kiếm tiền vất vả, ngày thường chi tiêu tiết kiệm; hộ thứ hai mua két sắt thì trong nhà chỉ có một người, kẻ này ngày thường không có nghề ngỗng chính đáng, dường như là một tên trùm lưu manh đầu đường xó chợ.”

“Vì ấn tượng quá sâu sắc nên tiểu nhân nhớ bọn họ rất kỹ.”

Nếu nói lúc đầu khi Triệu Như Hi dặn dò bọn họ đăng ký và xác minh tình hình người mua két sắt, Sử Siêu và các hỏa kế trong tiệm còn chưa hiểu dụng ý của cô, cảm thấy Triệu Như Hi vẽ rắn thêm chân, khiến họ tự dưng có thêm bao nhiêu việc, trong lòng còn chút oán thán.

Phải biết rằng người mua nổi két sắt đều là nhà có kẻ hầu người hạ, xe ngựa đầy đủ, người ta mua xong chở thẳng về là được, cần gì cửa tiệm phải giao hàng?

Thế mà cô nương lại đặt ra cái quy định này, lấy cớ hàng không đủ, không giao ngay tại chỗ mà bắt khách để lại địa chỉ, hôm sau mới cho hỏa kế giao đến tận nơi, đồng thời xác minh xem địa chỉ khách đăng ký và địa chỉ giao hàng có khớp nhau không, tiện thể xem xét gia cảnh nhà đó thế nào.

Lúc đó không hiểu, nhưng vừa rồi nghe Triệu Như Hi hỏi, Sử Siêu đã lờ mờ đoán ra dụng ý của cô. Trong lòng lập tức dâng lên sự khâm phục đối với tầm nhìn xa trông rộng của cô nương nhà mình.

“Bây giờ ngươi hãy đến nha môn một chuyến, đem tình hình của hai hộ gia đình này nói với bộ đầu, cứ bảo là lúc đó thấy tình hình của họ có chút kỳ lạ, nhờ họ điều tra hai nhà này xem sao.” Triệu Như Hi nói.

“Vâng, thưa cô nương.” Sử Siêu cung kính hành lễ rồi lui ra ngoài.