Đây vốn chỉ là một chương trình truyền hình thực tế khám phá nhà ma để câu lượt xem và tạo hiệu ứng bàn tán trên mạng. Thế nhưng cuối cùng, chương trình lại bị cấp trên trực tiếp yêu cầu dừng phát sóng khẩn cấp. Nguyên nhân rất đơn giản. Trong lúc livestream, tôi và Tô Linh Lăng đã vô tình tiến vào một căn phòng bí mật nằm sâu bên trong tòa nhà bỏ hoang. Căn phòng ấy trước đó không hề có trong kịch bản ghi hình, cũng không nằm trong phạm vi mà tổ chương trình dự định khám phá. Ngay khi bước vào trong, tôi đã cảm thấy có gì đó không đúng. Căn phòng ấy quá yên tĩnh. Không có hiệu ứng âm thanh, không có đạo cụ hù dọa, cũng không có bất kỳ nhân viên nào xuất hiện. Ở giữa phòng chỉ có một vật thể lớn được phủ bằng tấm vải trắng đã ngả màu theo năm tháng. Tô Linh Lăng tò mò tiến tới. Tôi cũng tò mò theo. Sau đó...chúng tôi cùng nhau kéo tấm vải trắng lên.
Khoảnh khắc tấm vải được kéo lên, cả người tôi gần như cứng đờ tại chỗ. Trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi mình đã hét lên như thế nào. Sau bao nhiêu năm t.h.i t.h.ể ấy vẫn được bảo quản hoàn hảo. Người phụ nữ mặc một chiếc váy đỏ đã cũ. Mái tóc đen dài xõa xuống hai bên vai, làn da tái nhợt đến mức gần như không còn chút huyết sắc nào. Điều đáng sợ nhất là đôi mắt. Đôi mắt ấy vẫn mở, mở rất to. Nói thật, lúc đó tôi suýt bị dọa đến ngất. Cho đến tận bây giờ, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng hôm ấy, da đầu tôi vẫn tê dại. Đặc biệt là khoảnh khắc vì quá tò mò mà tôi ngẩng đầu nhìn lên rồi đối diện trực tiếp với gương mặt ấy, đối diện với đôi mắt chưa từng khép lại ấy. Mỗi lần nhớ tới, dạ dày tôi đều cuộn lên khó chịu. Tôi thật sự có cảm giác muốn nôn sạch những thứ mình đã ăn trong ba ngày qua. Quá đáng sợ. Nếu tôi thật sự có tội, xin hãy để pháp luật trừng phạt tôi hoặc cho tôi tăng ca liên tục một tháng cũng được chứ đừng bắt tôi nhìn thấy thứ đáng sợ như vậy.
Cho nên sau khi xảy ra chuyện này chương trình đương nhiên không thể tiếp tục quay nữa. Mọi người đều phải phối hợp với cảnh sát để điều tra toàn bộ vụ việc. Những lời đồn mà tôi từng đọc trên mạng. Có lẽ chuyện du khách ba lô mất tích chỉ là giả. Chiếc ba lô và sợi dây trong căn phòng trước đó rất có thể chỉ là đạo cụ do tổ đạo cụ chuẩn bị. Nhưng một lời đồn khác…xét theo tình hình hiện tại. Khả năng rất cao đó mới là sự thật. Nếu không cảnh sát cũng sẽ không lập tức vào cuộc. Sau khi lấy lời khai xong tôi vừa bước ra khỏi đồn cảnh sát đã nhìn thấy chị Trần đứng chờ ở cửa. Nhưng còn chưa kịp lên xe một đám phóng viên đã lập tức vây kín xung quanh. Trước khi tham gia chương trình tôi vẫn chỉ là một nghệ sĩ đầy tai tiếng, bị cả mạng xã hội c.h.ử.i bới. Thế nhưng sau sự kiện lần này độ nổi tiếng lại tăng vọt, trực tiếp leo lên vị trí đứng đầu bảng tìm kiếm. Các phóng viên bao vây tôi và chị Trần. Chiếc xe bảo mẫu ở ngay trước mắt nhưng chúng tôi lại chẳng thể chen vào nổi. Một phóng viên tương đối lịch sự lên tiếng trước:
- Kỷ Lộc, cô đ.á.n.h giá thế nào về chương trình khám phá nhà ma phát sóng trực tiếp lần này?
Nhưng đám người phía sau rõ ràng không muốn bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Ai cũng muốn đào được tin nóng. Chỉ cần moi được chút thông tin hữu ích từ miệng tôi sau đó thêm mắm dặm muối, viết thành tin tức bọn họ chắc chắn sẽ kiếm được khoản lợi nhuận khổng lồ.
- Những gì cô nói với nữ thần quốc dân Tô Linh Lăng trong căn phòng bí mật có phải đều là sự thật không?
- Về ảnh đế Vương Vũ… cô có điều gì muốn nói?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
- Có phải đúng như lời cô nói, Vương Vũ là người chủ động quấy rối cô trước, sau đó vì tức giận nên liên thủ với người khác để bôi nhọ cô?
…
Câu hỏi nối tiếp câu hỏi. Người trước còn chưa hỏi xong người sau đã chen lên. Bọn họ nói quá nhanh nhanh đến mức tôi hoàn toàn không kịp mở miệng. Ngay cả tôi người trong cuộc cũng chẳng biết nên trả lời ai trước. Trước đây, tôi luôn tránh trả lời câu hỏi này. Tóm lại, tôi không có bằng chứng, cho dù tôi có nói ra thì cũng chẳng ai tin. Thế nhưng, trong buổi phát sóng trực tiếp lần này, bởi vì tôi không hề biết trước rằng vẫn còn camera hoạt động, nên một bộ phận cư dân mạng đã tin những lời tôi nói. Bọn họ bắt đầu lật lại đủ loại chi tiết từ ba năm trước. Họ cố gắng tìm kiếm cái gọi là sự thật. Bây giờ tôi đã nói ra rồi, nếu tiếp tục im lặng, những kẻ có ý đồ xấu sẽ cho rằng tôi chỉ đang lợi dụng độ nổi tiếng để tạo nhiệt. Đến lúc đó, e rằng tôi thật sự không thể tiếp tục ở lại giới giải trí nữa. Vì vậy, tôi cầm lấy micro từ tay một phóng viên sau đó, tôi bình tĩnh đáp lại:
- Những gì tôi nói trong căn phòng bí mật đều là sự thật. Đương nhiên, tôi không có bằng chứng. Nhưng ai cũng phải trả giá cho hành động và lời nói của mình. Cứ điều tra đi, người ngay thẳng thì chẳng có gì phải sợ. Người nên lo lắng… chưa bao giờ là tôi.
Nói xong, tôi chỉ muốn dứt khoát đẩy micro ra, xoay người lên xe. Nhưng con đường phía trước đã bị chặn kín. Đám phóng viên này hoàn toàn không có ý định dừng lại. Đúng lúc đó, phía sau vang lên một tiếng gọi. Tôi nghe thấy giọng của Tô Linh Lăng. Lúc đó, trong căn phòng bí mật ấy cô ấy cũng ở đó cùng tôi. Cho nên, hôm nay cô ấy cũng phải đến để trả lời phỏng vấn. Sau khi cùng nhau trải qua chuyện kỳ quái ấy, hai chúng tôi vừa nhìn thấy nhau giữa biển người liền không nhịn được mà bật cười. Tô Linh Lăng liếc nhìn tôi một cái, sau đó bắt đầu trả lời câu hỏi của phóng viên. Rõ ràng, cô ấy tiết lộ nhiều thông tin hơn tôi. Đám phóng viên lập tức ùa hết về phía cô ấy. Nhân cơ hội đó, tôi nhanh chân lẻn vào trong xe. Sau khi lên xe, tôi nhận được một tin nhắn WeChat của cô ấy:
“Lúc đầu tôi từng do dự nhưng sau đó nghĩ lại, một người sẵn sàng không chút do dự bảo vệ tôi khi gặp nguy hiểm thì không đáng bị nghi ngờ. Cho nên…tôi quyết định làm bạn với cậu!”
Ừm tuyệt vời. Tôi lại có thêm một người bạn. Điều đó khiến tôi vô cùng hài lòng.