Ban đầu tôi cũng muốn giải thích nhưng đối phương đã bố trí mọi thứ quá hoàn hảo, căn bản không thể tìm ra bất cứ bằng chứng nào. Hơn nữa anh ta là ảnh đế. Các mối quan hệ trong giới, năng lực và địa vị đều vượt xa tôi. Ngoài việc nuốt cục tức ấy xuống tôi hoàn toàn không còn lựa chọn nào khác. Nhưng anh ta thật sự quá nhỏ nhen. Kể từ đó tin tức tiêu cực liên tiếp ập đến. Sau khi danh tiếng của tôi hoàn toàn bị phá hủy tôi chính thức bước lên con đường nổi tiếng bằng tai tiếng. Cho đến tận bây giờ vẫn còn rất nhiều người cho rằng tôi cố tình quyến rũ Vương Vũ. Nhưng tôi xin thề với trời tôi hận không thể cách xa anh ta tám trăm dặm!
- Nếu không phải chị Trần tự ý ký hợp đồng thay tôi, có đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng sẽ không tới chương trình này.
Nói xong tôi còn tiện tay vỗ vai Tô Linh Lăng.
- Sống yên ổn chẳng phải tốt hơn sao?
Tô Linh Lăng im lặng hồi lâu. Mà phòng bình luận thì đã nổ tung:
“Buồn cười thật, hóa ra được sống bình an lại là chuyện tuyệt vời đến vậy.”
“Nếu những gì Kỷ Lộc nói là thật, thì Vương Vũ đúng là quá đáng sợ.”
“Cô ta đang vu khống anh trai tôi!”
“Hừ, đúng là đồ phụ nữ không biết xấu hổ!”
“Fan não tàn của Vương Vũ phía trên làm ơn dùng não một chút được không? Chuyện này vốn đã đầy điểm đáng ngờ rồi. Nếu Kỷ Lộc nói thật thì sao? Anh trai của cậu chẳng phải quá tệ hại à?”
“Không thể nào! Anh trai tôi là người chính trực nhất!”
…
Cuộc tranh cãi ai đang nói dối giữa tôi và Vương Vũ lập tức bùng nổ dữ dội. Sau khi nghe tôi giải thích ánh mắt của Tô Linh Lăng…cũng ngày càng trở nên phức tạp.
- Cô không tin tôi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghĩ lại thì cũng bình thường. Khi đó tôi vốn không quen thân với Tô Linh Lăng. Hơn nữa, đối với những bức ảnh kia tôi cũng chưa từng giải thích. Cho nên suốt ba năm qua fan của Vương Vũ vẫn luôn chạy tới Weibo của tôi để c.h.ử.i bới. Tô Linh Lăng cúi đầu, một lúc lâu sau mới khẽ nói:
- Tôi cũng không biết mình nên tin cô hay không.
Giọng cô ấy bỗng trở nên buồn bã.
- Nhưng khi tôi ngã xuống, cô đã không chút do dự kéo tôi lại. Còn người yêu mà tôi luôn yêu thương nhất… lại quay đầu bỏ chạy không hề do dự…
Đối với câu hỏi có phần đau lòng ấy cả hai chúng tôi đều không nghĩ quá nhiều. Sau khi cơn hoảng loạn ban đầu qua đi chúng tôi mới bắt đầu nhận ra khung cảnh xung quanh dường như còn đáng sợ hơn tưởng tượng. Căn phòng bí mật chật hẹp này rõ ràng đã bị bỏ hoang rất nhiều năm. Khắp nơi đều phủ đầy bụi, chỉ cần nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn một đám bụi dày lập tức bay lên. Trong căn phòng vuông vức đơn giản này ngoài chiếc bàn trước mặt, bên trái còn có một cái tủ nhỏ chỉ cao ngang nửa người. Mà phía trước lại là một chiếc bể kính hình vuông rất lớn, bên ngoài phủ một lớp vải trắng. Dưới ánh sáng mờ ảo khung cảnh ấy trông vô cùng quỷ dị.
Tô Linh Lăng cố gắng đứng dậy. Một tay cầm que phát sáng, tay còn lại chống lên chiếc tủ bên cạnh để giữ thăng bằng. Nhưng cái tủ đó rõ ràng không quá chắc chắn, vừa mới đặt tay lên chiếc tủ đã rung lên dữ dội. Sau đó một vật gì đó từ trong tủ lăn ra rơi thẳng xuống đầu cô ấy. Tôi không phải thánh nhân nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn một người bị đập c.h.ế.t ngay trước mặt mình. Huống chi…trong hoàn cảnh đáng sợ như thế này tôi thật sự rất cần một người làm bạn. Cho nên Tô Linh Lăng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện. Không chút do dự tôi lập tức lao tới chắn trước người cô ấy, quỳ xuống ôm lấy cô ấy vào lòng, đồng thời giơ cánh tay phải ra đỡ.
Rầm!
Vật nặng kia đập mạnh vào tay tôi, đau đến mức tôi suýt nữa c.ắ.n đứt lưỡi mình. Tô Linh Lăng lập tức giữ lấy vai tôi vội vàng kiểm tra cánh tay bị thương.
- Có đau lắm không?
Tôi gật đầu.
- Có lẽ bị trật khớp rồi.
Tôi biết ngay mà! Loại chương trình này vốn dĩ không nên có mặt tôi. Mọi người nhìn xem, chưa tới một tiếng đồng hồ chúng tôi đã liên tục bị nhốt trong đủ loại căn phòng kỳ quái. Bây giờ còn bị vật nặng đập vào tay, suýt nữa gãy luôn. Đau c.h.ế.t mất. Chẳng phải ngoan ngoãn đóng phim sẽ tốt hơn sao? Tôi lại lặng lẽ mắng chị Trần trong lòng thêm một lần nữa. Tô Linh Lăng an ủi tôi một hồi. Sau đó dường như muốn kiểm tra cánh tay của tôi nhưng ánh mắt cô ấy chợt nhìn thấy thứ gì đó sắc mặt lập tức thay đổi.
Tôi thuận theo ánh mắt cô ấy nhìn xuống mặt đất. Rồi nhìn thấy…một chiếc đầu lâu. Ừm…phải nói thế nào nhỉ. Trong hoàn cảnh như vậy đột nhiên bị một cái đầu đập trúng thật sự rất đáng sợ. Nếu…đó là đầu người thật thì mức độ kinh khủng lại càng tăng lên gấp bội. Sau khi nhìn nhau hai chúng tôi đồng thời dời ánh mắt sang chiếc bể kính khổng lồ phía trước. Không hiểu tại sao tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Trước mặt là chiếc bể kính hình vuông được phủ kín bởi lớp vải trắng dày. Tô Linh Lăng dè dặt hỏi:
- Hay là… chúng ta tới xem thử?
Tôi lập tức lắc đầu như trống bỏi. Tuy tôi rất thích hóng chuyện nhưng tôi chỉ thích hóng chuyện của người sống thôi. Rõ ràng những thứ ở đây đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi. Thế nhưng Tô Linh Lăng dường như thật sự rất thích phiêu lưu. Dù chân đang bị thương cô ấy vẫn đứng dậy, từng bước đi tới sau đó đưa tay kéo tấm vải trắng lên. Mà ngay khi Tô Linh Lăng vén tấm vải ấy ra…livestream đột ngột bị ngắt.