Dù sao đi nữa nhiệm vụ gõ cửa từng căn phòng cuối cùng cũng hoàn thành. Còn chuyện vì sao trong căn phòng bí mật kia lại xuất hiện đồ đạc của dân phượt tôi thực sự không nghĩ ra được. Nếu đã xuất hiện ở đó vậy chắc chắn phải có nguyên nhân. Thế nhưng tôi quyết định giữ im lặng. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên nhiệm vụ thứ hai lập tức bắt đầu. Tiến lên tầng hai của tòa lâu đài, đi qua một hành lang dài và tối om, tới căn phòng đàn piano bị khóa ở cuối hành lang, rồi chơi một bản nhạc theo yêu cầu. Còn chìa khóa lại được giấu ở đâu đó trong hành lang dẫn đến phòng đàn. Sau khi tìm được chìa khóa mở cửa, mọi người cần phải đàn một khúc nhạc giữa màn đêm tĩnh lặng.
Nghe qua thì nhiệm vụ thứ hai có vẻ rất đơn giản. Nhưng trong hoàn cảnh này trái tim con người thật sự không chịu nổi. Chỉ riêng tầng một thôi cũng đã dọa chúng tôi đến mất nửa cái mạng. Cho nên vừa lên tầng hai tôi lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay của Tô Linh Lăng, c.h.ế.t sống không chịu buông ra. Có lẽ bởi vì trước đó tôi đã cho cô ấy bùa hộ mệnh và gậy gỗ đào nên ần này cô ấy cũng không gạt tay tôi ra mà mặc kệ để tôi kéo đi.
Hai người cứ như vậy từng bước lên lầu. Lên tới tầng hai, số lượng nến ít hơn tầng một rất nhiều. Cả hành lang tối đến mức đáng sợ. Nếu không có những que phát sáng mà tôi mang theo có lẽ chúng tôi lại phải tiếp tục mò mẫm trong bóng tối. Đây hoàn toàn là cuộc chiến giữa tốc độ và sức chịu đựng tâm lý. Tôi chia que phát sáng cho hai vị khách mời nam còn lại. Vương Vũ lạnh nhạt từ chối, nói rằng anh ta không c.ầ.n s.au đó chủ động đứng sát bên cạnh Tô Linh Lăng, còn cố ý chen tôi sang một bên. Cố Đường nhận lấy que phát sáng, còn không quên mỉm cười cảm ơn tôi.
- Cảm ơn chị Kỳ Lộ.
Quả nhiên em trai nhỏ đáng yêu vẫn tốt hơn. Ít nhất còn biết lễ phép. Không giống một vài người trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu thật khiến người ta buồn nôn. Tạm gác những ân oán cá nhân sang một bên bốn người chúng tôi cùng bước lên cầu thang, nhìn thấy hành lang dài tối đen trước mặt. Nó giống như một cái miệng khổng lồ có thể nuốt chửng tất cả mọi người. Trên tường hành lang còn treo đầy những chiếc chuông nhỏ, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ phát ra tiếng động.
Da đầu tôi tê dại. Mặc dù bình thường Tô Linh Lăng rất gan dạ nhưng hành lang này thực sự quá đáng sợ. Hai bên hành lang dài treo kín những bức tranh, mỗi bức đều là chân dung của cùng một cô gái. Cô ấy mặc váy đỏ trang điểm vô cùng tinh xảo, mỉm cười rạng rỡ trước ống kính. Vốn dĩ đó hẳn phải là một khung cảnh rất đẹp nhưng trong bầu không khí này, giữa cơn gió lạnh thổi qua hành lang đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt ấy và đôi mắt đang cười kia thật sự khiến người ta nổi da gà. Bốn nhà thám hiểm đều im lặng. Cuối cùng, Vương Vũ là người phá vỡ bầu không khí. Anh ta tiến tới bên cạnh tôi và Tô Linh Lăng, dịu dàng nói:
- Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ hai cô gái.
Tô Linh Lăng hơi đỏ mặt khẽ mỉm cười rồi gật đầu. Còn tôi chỉ cười gượng, khó nói lắm. Thế nhưng trong phòng phát sóng trực tiếp, khán giả lại đồng loạt khen ngợi Vương Vũ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Không hổ là ảnh đế, vào thời khắc quan trọng thật sự rất có cảm giác an toàn.”
“Ánh mắt của Kỳ Lộ là sao vậy? Cô ta dám coi thường anh trai Vương Vũ của tôi sao?”
“Ai mà không biết cô ta từng chủ động theo đuổi Vương Vũ, còn đuổi tới tận khách sạn nữa chứ. Đúng là không biết xấu hổ.”
“Tôi thấy cô ta chỉ muốn lợi dụng độ nổi tiếng để gây chú ý. Thấy Vương Vũ chẳng thèm để ý mình, lại còn có cảm tình với nữ thần quốc dân Tô Linh Lăng, nên cố tình tham gia chương trình này để kiếm chuyện.”
“Hừ, đúng là đồ phụ nữ tâm cơ!”
Những lời c.h.ử.i bới lập tức tràn ngập màn hình. Bất chấp những lời chỉ trích ngoài kia, nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục. Để tìm được chiếc chìa khóa này mặc dù sợ đến mức toàn thân cứng đờ, tôi vẫn nhắm c.h.ặ.t mắt, vừa run rẩy vừa lần mò khắp bức tường và mặt đất. Dù phần lớn thời gian tôi chỉ muốn lười biếng và bám người khác nhưng đôi khi, những va chạm bất ngờ giữa người với người cũng đủ khiến người ta giật mình đến phát khiếp.
Tôi bám theo Tô Linh Lăng, còn cô ấy đưa tay chạm vào một bức chân dung. Giống như vừa kích hoạt một cơ quan nào đó phía trước hành lang tối tăm lập tức lóe lên một vệt sáng đỏ. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình đã kịp nghĩ thông suốt mọi chuyện trong cuộc đời. Dù biết rõ đây rất có thể là do tổ chương trình cố tình bày trò nhưng tôi vẫn sợ đến mức suýt khóc. Tô Linh Lăng cũng lập tức cứng đờ người, rõ ràng cô ấy cũng bị dọa không nhẹ.
Tôi nghiến răng, cố lấy hết can đảm tiếp tục tìm kiếm. Vương Vũ vẫn không quên duy trì phong độ quý ông của mình, chủ động bước tới định giúp đỡ. Nhưng anh ta còn chưa kịp làm gì Tô Linh Lăng lại vô tình đụng phải thứ gì đó, một tiếng “rắc” rất nhỏ vang lên. Viên gạch dưới chân cô ấy đột nhiên lún xuống. Ngay sau đó những chiếc chuông treo khắp hành lang đồng loạt rung lên. Tiếng chuông dồn dập vang vọng khắp nơi, khiến bầu không khí vốn đã đáng sợ càng trở nên quỷ dị hơn, chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến da đầu tê dại.