Nữ Minh Tinh Nhát Gan Thay Đổi Showbiz

Chương 8



Khe hở trên sàn nhà nhanh ch.óng mở rộng. Tô Linh Lăng đứng đúng vị trí trung tâm, cả người bất ngờ rơi xuống mà không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Mà cô ấy lại đang đứng ngay cạnh tôi dù sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, tôi vẫn theo bản năng vươn tay kéo cô ấy lại. Nhưng phần lớn cơ thể cô ấy đã rơi xuống dưới, sức của tôi hoàn toàn không đủ để giữ cô ấy lại.

- Vương Vũ! Cổ Đường! Mau tới giúp!

Đến lúc này, chẳng ai còn tâm trí để quan tâm xem đây là trò do tổ chương trình sắp đặt hay không nữa. Hay là…tòa lâu đài cổ này thật sự đang cất giấu những bí mật không ai biết. Nhưng đúng lúc tiếng chuông vang lên một tiếng cười khẽ của phụ nữ, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, lại bất ngờ vang vọng khắp không gian. Phía trước, một luồng sáng đỏ rực bỗng nhiên bùng lên.

Vương Vũ vốn đang lao tới định kéo Tô Linh Lăng. Không biết anh ta đã nhìn thấy thứ gì chỉ thấy sắc mặt anh ta thay đổi dữ dội, sau đó quay đầu bỏ chạy với tốc độ nhanh hơn bất kỳ ai. Cổ Đường thì lao tới quá gấp nên trượt chân ngã nhào. Khoảng cách giữa chúng tôi vốn khá xa cho nên khi cậu ấy chạy tới nơi, Tô Linh Lăng và tôi đã cùng nhau rơi xuống phía dưới rồi. Phòng bình luận lập tức nổ tung:

“Trời ơi! Chuyện gì vậy? Đây cũng là kịch bản của tổ chương trình sao?”

“Vương Vũ vừa nói sẽ bảo vệ khách mời nữ, giây tiếp theo đã chạy nhanh hơn cả ai khác. Đây chẳng phải quá mất mặt rồi sao?”

“Mọi người không thấy cơ quan dưới sàn này có vẻ không giống do tổ chương trình lắp đặt à? Chúng ta hoàn toàn không nhìn thấy Tô Linh Lăng và Kỷ Lộc nữa rồi!”

“Đúng vậy! Màn hình bên đó tối đen luôn!”

Tôi và Tô Linh Lăng cùng rơi xuống không gian chật hẹp bên dưới. Trong khoảnh khắc rơi từ trên cao xuống tôi lập tức hiểu ra chuyện này chắc chắn không phải do tổ chương trình cố tình sắp xếp. Rất có thể…chúng tôi đã thật sự kích hoạt một cơ quan nào đó tồn tại từ rất lâu trong tòa lâu đài cổ này. Tô Linh Lăng hoàn toàn không kịp chuẩn bị, vừa chạm đất đã phát ra một tiếng hét kinh hoàng. Còn khi tôi rơi xuống, dường như có thứ gì đó mềm mại đỡ lấy. Cho nên ngoài cảm giác hơi đau một chút tôi vẫn có thể nhanh ch.óng đứng dậy. 

Nhìn thấy Tô Linh Lăng ngồi dưới đất, nước mắt lưng tròng tôi vội vàng lấy hết số que phát sáng trong túi ra rồi xếp chúng lại. Dưới ánh sáng yếu ớt tôi thấy Tô Linh Lăng đang ôm c.h.ặ.t mắt cá chân, trên gương mặt xinh đẹp là vẻ đau đớn không thể che giấu. Tôi đưa que phát sáng lại gần hơn mới phát hiện khi ngã xuống, cô ấy đã vô tình làm rách mắt cá chân. Máu đỏ tươi không ngừng chảy ra, rất nhanh đã loang khắp mặt đất.

- Chúng ta đúng là quá may mắn rồi… vô tình lại phát hiện ra một căn phòng bí mật mà chẳng ai biết đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Căn phòng bí mật phía sau chiếc tủ trong căn phòng trước rõ ràng đã được tổ chương trình phát hiện từ lâu. Bọn họ còn cố ý lợi dụng những lời đồn trước đó để tạo hiệu ứng. Nhưng lần này thì khác, không khí ở đây ẩm ướt, mang theo một mùi hương kỳ lạ khó có thể diễn tả bằng lời. Tô Linh Lăng đau đến mức một lúc lâu cũng không thể nói nổi câu nào. Nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi chỉ có thể tiếp tục lục lọi chiếc ba lô của mình. May mà trước khi tham gia chương trình, tôi đã sợ mình bị dọa c.h.ế.t, càng sợ xảy ra chuyện bất ngờ hơn cho nên ngoài bùa hộ mệnh, tôi còn chuẩn bị thêm không ít vật dụng sơ cứu. Ban đầu chỉ nghĩ mang theo cho yên tâm không ngờ lúc này lại thật sự phát huy tác dụng. Tô Linh Lăng đau đến mức mồ hôi túa đầy trán, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:

- Tại sao cô lại mang t.h.u.ố.c và băng gạc tới chương trình truyền hình vậy?

Có lẽ bởi mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, bị mắc kẹt ở nơi quỷ quái này. Chúng tôi chỉ có thể chờ nhân viên tới cứu. Mà khi không còn máy quay giám sát người ta cũng chẳng cần tiếp tục duy trì hình tượng trước công chúng nữa. Tôi vừa xử lý vết thương cho cô ấy vừa đáp:

- Vì tôi nhát gan mà. Trước khi tới đây tôi đã nghĩ, kiểu gì mình cũng không sống yên ổn nổi. Lỡ bị thương thì ít nhất cũng có thể tự sơ cứu.

Nói cho cùng tôi là một kẻ hèn nhát nhưng lại cực kỳ quý mạng. Nếu không phải đã ký hợp đồng có đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng sẽ không tham gia loại chương trình kinh dị này. Tô Linh Lăng cũng hiểu hiện tại không còn máy quay nữa cho nên cô ấy chẳng cần tiếp tục giữ hình tượng nữ thần quốc dân như trước. Cô chỉ lặng lẽ ngồi đó để tôi xử lý vết thương, ánh mắt nhìn tôi cũng dần trở nên phức tạp hơn.

- Tôi vẫn luôn cho rằng cô đang diễn.

Đúng lúc tôi dán băng cá nhân lên vết thương. Cô ấy đột nhiên nói như vậy kết quả tay tôi trượt một cái, móng tay vô tình cào trúng miệng vết thương. Tô Linh Lăng đau đến mức nhíu c.h.ặ.t mày. Tôi lập tức hỏi ngược lại:

- Cô nghĩ hình tượng nhát gan sẽ được yêu thích sao?

Cô ấy lắc đầu rõ ràng chính bản thân cô ấy cũng không hiểu.

- Nếu không thể hút fan, tôi tạo dựng hình tượng này để làm gì? Trong các chương trình giải trí hay livestream, càng hướng ngoại, càng hoạt bát thì càng được yêu thích. Nhưng tôi thật sự rất sợ. Nếu không phải vì tiền phạt vi phạm hợp đồng, tôi tuyệt đối sẽ không tới đây.

Không có máy quay nên tôi đơn giản chỉ nói ra suy nghĩ thật của mình. Dù sao Tô Linh Lăng cũng đâu có máy ghi âm, không thể lưu lại những lời tôi nói được. Cô ấy lại hỏi:

- Nếu cô nhát gan như vậy, tại sao lúc trước còn quyến rũ Vương Vũ?