Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 835: Linh Hư Bí Cảnh (12)



Trong lòng Triệu Thi Âm có chút không thoải mái, từ trước đến nay những nam nhân đó có ai mà không thích ả hơn?

Nhưng ả cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ mang bộ dáng chực khóc, dùng ánh mắt lên án Đỗ Ngọc.

Nhưng người ta Đỗ Ngọc từ đầu đến cuối không thèm cho ả một ánh mắt nào.

“Tại hạ Đỗ Ngọc ra mắt đạo hữu, không biết danh húy của đạo hữu là gì?” Đỗ Ngọc hơi đỏ mặt, lên tiếng hỏi.

“Triệu Hi Văn.” Triệu Hi Văn nhàn nhạt liếc hắn một cái, lập tức thu hồi ánh mắt.

Đỗ Ngọc bị cái liếc mắt này của Triệu Hi Văn nhìn đến mức trong lòng run rẩy, trong lúc nhất thời đều không biết nên nói chuyện như thế nào.

Triệu Thi Âm ở một bên giả vờ mỉm cười, trong lòng lại cực kỳ không thoải mái.

Đây vẫn là lần đầu tiên, bản thân bị một nam nhân triệt để phớt lờ.

Dục vọng chinh phục vừa nổi lên, ả lập tức cười càng dịu dàng hơn, tiến lại gần Đỗ Ngọc...

Mà Chỉ Dao ở một bên khác, rốt cuộc cũng bị cá lớn vận chuyển đến đáy sông.

Chỉ là nàng nhìn cung điện xuất hiện trước mắt, không dám tin chớp chớp mắt.

Nàng đây là đổi vận rồi?

Chỉ Dao thực sự không dám tin mình lại có khí vận bực này, nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa liền phát hiện đây thật sự là một tòa cung điện.

Cổng lớn cung điện đóng c.h.ặ.t, nhưng toàn bộ cung điện đều toát ra một loại cảm giác cổ phác đại khí.

Điều này khiến Chỉ Dao có một loại ảo giác, dường như vừa mở cửa sẽ có thứ gì đó k.h.ủ.n.g b.ố chạy ra.

Mà con cá lớn kia lúc này đi tới ngoài cổng lớn, dùng miệng hôn tới hôn lui trên cổng.

Chỉ Dao không ngờ cá lớn còn có thao tác này, có chút đau lòng cho cánh cổng bị hôn, lại cứ thế bị một con cá trêu ghẹo.

Nhưng chưa được bao lâu, cánh cổng kia lại "cạch" một tiếng, lập tức từ từ mở ra.

Mà nước bọt của cá lớn trên cửa hình thành từng đường vân, hẳn là phương pháp mở cửa.

Chỉ Dao bái phục sát đất đối với đợt thao tác này, vươn dài cổ nhìn vào bên trong cổng lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cá lớn lúc này quay người lại, đẩy bong bóng vào trong cung điện.

Chỉ Dao lại bắt đầu lăn qua lăn lại, lăn một lúc lâu mới dừng lại.

Lúc này nàng mới phát hiện, mình đi tới bên cạnh một cái ao, đây là hoa viên phía sau trong cung điện.

Cá lớn nhảy vọt một cái xuống ao, lập tức kích khởi vô số bọt nước, rơi lả tả về phía bong bóng.

Chỉ trong nháy mắt, bong bóng liền bị bọt nước bao vây, trong lúc nhất thời căn bản nhìn không rõ tình huống bên ngoài.

“Bốp~” Bong bóng bị bọt nước chạm vỡ, làm Chỉ Dao giật nảy mình.

Nàng làm sao cũng không ngờ, bong bóng mà mình đ.á.n.h thế nào cũng không vỡ, bọt nước chạm một cái liền vỡ rồi?

Nhưng bong bóng vỡ rồi Chỉ Dao cũng không bỏ chạy ngay lập tức, ngược lại là nín thở, ngốc nghếch đứng đó không có bất kỳ động tác nào.

Cho đến khi qua rất lâu, cá lớn cũng không từ trong ao đi ra, Chỉ Dao mới tranh thủ thời gian thuấn di vài cái rời đi.

Rất nhanh, nàng liền rời khỏi hậu viện, đi tới tiền điện.

“Phù~” Chỉ Dao vỗ vỗ n.g.ự.c, yêu thú ở đây đều quá kỳ ba rồi, nàng một chút cũng không muốn đụng phải nữa.

Gạt bỏ ảnh hưởng của yêu thú, Chỉ Dao bắt đầu quan sát tiền điện, nơi này nhìn qua liền biết là một phòng khách.

Phía trên cùng của đại điện đặt một chiếc ghế làm bằng noãn ngọc, lúc này vẫn đang bốc hơi nóng.

Phía dưới đặt rất nhiều ghế dựa, còn có một vài chiếc bàn nhỏ, bên trên còn có ấm trà và chén trà.

Chỉ Dao tiến lại gần nhìn, trong một số chén trà còn có nước trà, chưa uống hết cũng chưa đổ đi.

Mà trong đó còn có một chiếc ghế ngã trên mặt đất.

Toàn bộ đại điện ngoài những thứ này ra không có đồ vật dư thừa nào, Chỉ Dao đành phải tiếp tục đi về phía các căn phòng khác.

Xem qua mấy căn phòng, Chỉ Dao đã nhìn ra tòa cung điện này từng có rất nhiều người ở, hẳn không phải là vật sở hữu riêng của ai.