Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 836: Linh Hư Bí Cảnh (13)



Bởi vì trong những căn phòng này đều có dấu vết sinh hoạt rất rõ ràng, chỉ là đa số đều lộn xộn, dường như chưa kịp thu dọn đã rời đi.

Mà trong phòng cũng không có bất kỳ bảo bối nào.

Đa số các căn phòng Chỉ Dao đều lục soát một vòng, lại không phát hiện được thứ gì tốt.

Cuối cùng nàng đi tới một tiểu viện biệt lập ở phía sau cung điện.

Tiểu viện này cực kỳ hoang lương, thoạt nhìn giống như một nông viện cũ nát nào đó ở nông thôn, hàng rào ngoài cửa xiêu vẹo, hoa cỏ cây cối đều không còn nữa.

Mà phòng ốc càng là cũ nát, phía dưới là bùn đất cũ nát trát thành, phía trên thì lợp cỏ tranh.

Căn nhà này ở trong cung điện này lộ ra vẻ đặc biệt lạc lõng, nháy mắt liền khơi dậy hứng thú của Chỉ Dao.

“Có ai không?” Chỉ Dao theo lệ dò hỏi một tiếng, lập tức đẩy cửa phòng ra.

Cánh cửa kia quá lâu không mở, phát ra tiếng cọt kẹt cọt kẹt, Chỉ Dao nơm nớp lo sợ, chỉ sợ tháo luôn cửa nhà người ta xuống.

Vừa bước vào phòng, tầm mắt Chỉ Dao liền bị một bức tranh treo trên tường thu hút.

Bức tranh này không sử dụng linh lực, chỉ là b.út mực bình thường vẽ thành, không thể nhìn ra dung mạo rõ ràng.

Mà trên tranh chính là hai người đang ngồi đ.á.n.h cờ dưới gốc cây thông.

Ánh mắt Chỉ Dao dời khỏi bức tranh, nhìn ra xung quanh, căn phòng này cũng đơn sơ giống như ngoại hình của nó, thực sự là không có gì đặc thù.

Nàng dời bước đi tới thư phòng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy quả cầu ánh sáng lơ lửng giữa không trung kia.

Phía dưới quả cầu ánh sáng là một cái đài khá là kỳ lạ, bên trên khắc đầy trận pháp.

Chỉ Dao tiến lại gần nhìn thử, lúc này mới phát hiện trung khu khống chế của toàn bộ cung điện lại ở trong gian nhà tranh này?

Nhưng không phải trung khu nào cũng có thể nhận chủ khống chế cung điện, Chỉ Dao cũng không cho rằng tòa cung điện này có thể mang đi được.

Bởi vì từ đầu đến cuối, nàng đều không gặp phải bất kỳ khảo nghiệm nào, điều này chỉ có thể nói rõ, tòa cung điện này vì nguyên nhân gì đó bị vứt bỏ ở đây, chứ không phải dùng để lưu lại cho người có duyên.

Chỉ Dao cũng không cảm thấy tiếc nuối, chỉ là có chút tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quả cầu ánh sáng này hẳn chính là quả cầu ký ức của toàn bộ cung điện, có thể ghi lại những chuyện xảy ra trong phạm vi trận pháp bao phủ.

Chỉ Dao quan sát xung quanh một chút, phát hiện không có nguy hiểm gì, mới phân ra một phần nhỏ thần thức, mang tính thăm dò tiếp cận quả cầu ánh sáng.

Quả cầu ánh sáng không có bất kỳ sự bài xích nào, thần thức của Chỉ Dao rất nhẹ nhàng liền tiến vào quả cầu ánh sáng.

Đập vào mắt không phải là một tòa cung điện, mà là trọn vẹn một tòa Linh Hư Thành.

Đúng vậy, chính là tòa Linh Hư Thành mà Chỉ Dao từng đến trong Linh Hư Bí Cảnh ở Bắc Vực.

Thì ra đây là trung khu khống chế của toàn bộ Linh Hư Thành, Chỉ Dao đột nhiên có một tia cảm giác thân thiết.

Nàng nhìn đường phố vừa quen thuộc vừa xa lạ, trong lúc nhất thời có chút cảm thán.

Trên đường phố người qua kẻ lại, vẫn là cảnh tượng phồn hoa như trước kia nhìn thấy.

Chỉ là đột nhiên, bầu trời mây đen áp đỉnh, không, không phải mây đen, đó là ma vật!

Chỉ Dao kinh hãi, đó đều là ma vật, ma vật với đủ loại hình thái.

Ma vật lít nha lít nhít tiếp cận, bắt đầu phá hoại trận pháp.

Tu sĩ trong thành lập tức sôi trào, có chút không rõ nguyên do nhìn lên bầu trời, bởi vì thứ như ma vật này, trước kia bọn họ chưa từng thấy qua.

Động tĩnh lớn như vậy cũng kinh động đến Linh Hư T.ử của phủ thành chủ.

Chỉ Dao nhìn Linh Hư T.ử bay lên giữa không trung, trong lòng thở dài một tiếng, thì ra tòa cung điện này là phủ thành chủ của Linh Hư T.ử tiền bối.

Gian nhà tranh này khẳng định chính là nơi ở của ngài ấy rồi.

Linh Hư T.ử là tu sĩ Đại Thừa kỳ, chẳng qua chỉ vừa xuất thủ liền tiêu diệt phần lớn ma vật.

Nhưng mọi người còn chưa kịp vui mừng, lại có vô số ma vật xuất hiện.

Hơn nữa rất nhanh, liền có ma vật có thể huyễn hóa thành hình người hoàn chỉnh xuất hiện.