[Tình cảm của hai người họ sau này chính là bắt đầu từ công việc đấy.]
[Nam chính không muốn nói nhiều với nữ phụ.]
Nàng gật đầu: "Thế thì tốt quá."
Bùi Ngạn Khanh nhíu mày: "Nàng không hỏi công việc gì à?"
Nàng cười: "Hỏi rồi cũng có nghe hiểu đâu."
Sắc mặt hắn biến đổi: "Ai nói nàng không nghe hiểu?"
Nàng không đáp, căn phòng yên tĩnh hẳn xuống. Trước kia nàng sợ nhất là cảnh lạnh nhạt, chỉ cần Bùi Ngạn Khanh không lên tiếng, nàng lập tức tìm chuyện để nói. Hôm nay nàng không muốn tìm nữa.
Một lúc lâu sau, hắn lấy từ trong tay áo ra một gói đồ đặt trước mặt nàng: "Bánh hạt dẻ."
Nàng sững sờ.
"Tiện đường mua thôi." Hắn nói.
Nàng cúi đầu nhìn gói bánh hạt dẻ, giống hệt tiệm nàng mua ban ngày, giấy gói vẫn còn nóng hổi. Nếu là trước kia, chắc nàng sẽ vui sướng đến mức nhảy cẫng lên. Hôm nay nàng chỉ khẽ nói: "Thiếp ăn rồi."
Ngón tay Bùi Ngạn Khanh cứng lại: "Hôm nay nàng ra ngoài sao?"
Nàng gật đầu.
"Đi đâu?"
"Tiệm bánh."
Hắn nhìn nàng, ánh mắt bỗng trầm xuống: "Nàng nhìn thấy rồi?"
Nàng ngước mắt: "Nhìn thấy gì?"
Bùi Ngạn Khanh mím c.h.ặ.t môi. Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng, hắn dời mắt đi trước: "Không có gì."
Bình luận lại chạy loạn:
[Hắn chột dạ rồi!]
[Nữ phụ vẫn chưa hiểu à? Người ta không muốn để ngươi biết chi tiết lúc gặp nữ chính đấy.]
[Mau ngược đi!]
Nàng bỗng thấy mệt mỏi quá: "Bùi Ngạn Khanh."
"Ừ."
"Chúng ta ngủ riêng đi."
Hắn quay phắt đầu lại nhìn nàng. Khoảnh khắc đó, nàng thấy mặt hắn trắng bệch.
Chuyện phân phòng, nàng nói là làm. Bùi Ngạn Khanh không đồng ý, nhưng nàng chuyển đi rất nhanh. Sáng sớm hôm sau, nàng đã bảo T.ử Quyên chuyển hết đồ đạc sang căn phòng phía Đông.
Bùi Ngạn Khanh bãi triều về tới phủ, căn phòng đã dọn dẹp xong xuôi. Hắn đứng ở cửa, sắc mặt lạnh lẽo như thể đang giữa ngày tuyết rơi: "Bạch Cẩm Yên, nàng làm loạn đủ chưa?"
Nàng đang sắp xếp hộp trang sức, tay khựng lại. Trước kia chỉ cần hắn lạnh mặt, nàng sẽ lập tức dỗ dành. Hôm nay, nàng chỉ đặt một chiếc trâm cài vào trong hộp: "Thiếp không làm loạn."
Hắn bước tới, đè tay lên nắp hộp: "Vậy thế này là sao?"
Nàng ngẩng đầu: "Để chàng được thanh tịnh."
Ánh mắt Bùi Ngạn Khanh khẽ d.a.o động: "Khi nào ta nói muốn thanh tịnh?"
Dòng bình luận lướt qua chậm rãi:
[Nam chính tất nhiên sẽ không nói thẳng ra, dù sao vẫn chưa đến kịch bản hưu thê.]
[Nữ phụ lần này ngược lại lại có tự trọng rồi.]
[Nhưng sao nam chính lại gấp gáp đến mức này nhỉ?]
Nàng rủ mắt xuống: "Chàng không nói, là thiếp tự nghĩ thông suốt rồi."
Giọng Bùi Ngạn Khanh trầm xuống: "Nghĩ thông cái gì?"
"Nghĩ thông rằng cứ bám riết lấy chàng cũng vô ích."
"Ai nói nàng bám riết?"
Nàng nhìn hắn, bỗng mỉm cười: "Bùi Ngạn Khanh, chàng có phải là đã quen rồi không?"
Hắn sững sờ.
Nàng thong thả nói: "Quen với việc thiếp vây quanh chàng, quen với việc thiếp dỗ dành chàng, quen với việc thiếp thích chàng, cho nên vừa thấy thiếp thu lại, chàng liền cảm thấy khó chịu."
Sắc mặt hắn trắng bệch từng chút một. Nàng không thể dừng lại được, những ấm ức bị đè nén bấy lâu nay như cuối cùng đã tìm được lối thoát: "Nhưng khó chịu không phải là thích. Chàng chỉ là cảm thấy thiếu mất một cái đuôi luôn chạy theo mình, nên không quen mà thôi."
Ngón tay Bùi Ngạn Khanh đè trên nắp hộp đã trắng bệch ra: "Bạch Cẩm Yên, nàng nghĩ về ta như vậy sao?"
Cổ họng nàng nghẹn lại: "Chứ không thì sao?"
Hắn nhìn nàng, trong mắt cuộn trào những cảm xúc khó tả. Nàng suýt chút nữa đã tưởng hắn sắp nói điều gì đó, nhưng cuối cùng, hắn chỉ buông tay, lùi lại một bước: "Được."
Một chữ "Được", nhẹ bẫng như mảnh băng vỡ. Hắn xoay người bỏ đi. Nàng ngồi tại chỗ, nước mắt bỗng dưng rơi xuống. Bình luận cũng im lặng một lúc, rồi mới có một dòng chữ lướt qua:
[Sao ta lại có cảm giác... nam chính vừa nãy giống như bị ai đ.â.m một d.a.o vậy?]
14
Sau khi phân phòng, Bùi Ngạn Khanh trở nên kỳ quặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày đầu tiên, hắn bảo Thư An bưng một bát canh ngọt đến. Nàng không uống.
Ngày thứ hai, hắn lại bảo Thư An mang đến một hộp phấn má mới ra. Nàng không dùng.
Ngày thứ ba, chính hắn tự mình tới. Trong tay cầm một xấp giấy.
Nàng nhìn chằm chằm hắn: "Thứ gì vậy?"
Hắn đặt giấy lên bàn.
"Vụ án."
Nàng: "..."
"Không phải nàng nói không nghe hiểu sao?" Hắn ngồi xuống, vẻ mặt bình thản. "Ta dạy nàng."
Dòng bình luận bùng nổ.
[??? Nam chính ngươi đang làm gì vậy?]
[Hắn không phải là phiền nhất việc nữ phụ làm chậm trễ công việc của hắn sao?]
[Hắn vậy mà lại chủ động dạy nàng ấy xem án?]
Nàng cũng ngẩn người.
"Tại sao thiếp phải học cái này?"
Bùi Ngạn Khanh nhìn nàng.
"Không phải nàng cảm thấy không bước vào thế giới của ta được sao?"
Nhịp tim nàng đập mạnh một cái. Sao hắn biết được?
Nàng giả bộ bình tĩnh: "Thiếp đâu có."
"Nàng có."
"..."
Hắn trải xấp án văn ra, giọng nhàn nhạt: "Cái này không khó. Nhìn vào vết thương của nạn nhân thì hung khí không phải là đao, mà là một thanh chủy thủ lưỡi mỏng."
Nàng ngơ ngác nhìn hắn. Bùi Ngạn Khanh dừng lại.
"Không hiểu à?"
Nàng thành thật lắc đầu.
Hắn hoàn toàn không tỏ ra thiếu kiên nhẫn, ngược lại còn đẩy giấy lại gần hơn, giảng lại lần nữa: "Nàng nhìn chỗ này này."
Đầu ngón tay hắn vừa dài vừa đẹp, đặt trên mặt giấy. Nàng nhìn theo, nhìn một hồi, ánh mắt liền chạy lên tay hắn.
Tay Bùi Ngạn Khanh thực sự rất đẹp. Các khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ. Trước kia nàng thích nhất là thừa lúc hắn không để ý mà chạm vào một cái. Giờ không được chạm nữa, chỉ có thể ngắm.
Hắn bỗng dừng lại: "Bạch Cẩm Yên."
Nàng sực tỉnh: "Dạ?"
"Ta đang giảng về vết thương, nàng đang nhìn đi đâu thế?"
Mặt nàng nóng bừng lên.
15
Dòng bình luận cười điên cuồng.
[Bản tính khó dời, ha ha ha.]
[Cô ấy vẫn là thèm khát thân thể nam chính.]
[Tai nam chính đỏ rồi! Đỏ rồi!]
Nàng vội vàng nhìn tai Bùi Ngạn Khanh. Quả nhiên đỏ bừng.
Hắn lạnh mặt đóng án văn lại.
"Hôm nay đến đây thôi."
Nàng không nhịn được hỏi: "Sao tai chàng đỏ thế?"
Bùi Ngạn Khanh đứng dậy.
"Nóng."
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ nơi gió lạnh đang thổi ào ào.
"Ồ."
Hắn đi đến cửa, lại dừng lại.
"Ngày mai giảng tiếp."
Nàng: "Thiếp chưa nói là sẽ học."
Bùi Ngạn Khanh quay đầu nhìn nàng.
"Ta muốn giảng."
Nói xong, hắn bỏ đi. Nàng ngồi bên bàn, tim đập loạn nhịp. Một dòng bình luận lướt qua.
[Tiêu rồi, ta bắt đầu muốn đổi phe rồi.]