Nữ Phụ Buông Bỏ, Nam Chính Hoá Điên

Chương 5



 

 

 

16

 

Bùi Ngạn Khanh liên tiếp năm ngày đến phòng phía Đông dạy nàng xem án. Trong năm ngày đó, ngày nào hắn cũng tới. Lúc thì giảng án tình, lúc thì dạy nàng nhận diện chữ viết, thỉnh thoảng còn tiện tay mang theo một gói điểm tâm.

 

Lúc đầu nàng còn cảnh giác, về sau không thể không thừa nhận, hắn giảng thực sự rất hay. Trước kia nàng thấy những hồ sơ vụ án đó vô vị là vì không có ai giảng giải kỹ càng như vậy cho nàng nghe.

 

Bùi Ngạn Khanh kiên nhẫn vô cùng. Dù cho nàng có nghe nhầm "Ngỗ tác" thành "Ngũ tác", hắn cũng chỉ khựng lại một chút rồi tiếp tục giảng.

 

Đến ngày thứ sáu, Đường Như Tuyết đến.

 

Lúc nàng ta tới, nàng và Bùi Ngạn Khanh đang chụm đầu lại xem án văn. Nàng vô ý quệt mực dính đầy tay, Bùi Ngạn Khanh đang nắm lấy tay nàng, lấy khăn tay lau sạch đầu ngón tay cho nàng.

 

Động tác cực kỳ nhẹ nhàng, nhẹ đến mức trong lòng nàng ngứa ngáy khó chịu.

 

T.ử Quyên chạy vào thông báo: "Phu nhân, Đường cô nương tới ạ."

 

Nàng rụt tay lại. Bùi Ngạn Khanh không buông ra. Hắn ngước mắt lên: "Cho nàng ấy ra Tiền sảnh."

 

Nàng rút tay về: "Thiếp cũng tới."

 

Bùi Ngạn Khanh nhìn bàn tay trống không, sắc mặt trầm xuống đôi chút.

 

Ở Tiền sảnh, Đường Như Tuyết vẫn bộ y phục thanh tân như mọi khi. Thấy nàng, nàng ta cúi người chào trước: "Bùi phu nhân."

 

Giọng nói mềm mại dịu dàng. Nàng cũng đáp lễ.

 

Nàng ta ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua giữa nàng và Bùi Ngạn Khanh rồi bỗng mỉm cười: "Xem ra ta tới không đúng lúc rồi."

 

Trước mắt lập tức hiện lên dòng chữ:

 

[Nữ chính ghen rồi?]

 

[Tu La tràng! Đánh nhau đi!]

 

[Nữ phụ chắc chắn sẽ lại mỉa mai đây.]

 

Nàng đang định mở miệng, Đường Như Tuyết bỗng lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho nàng: "Đây là một vài vụ án cũ thú vị trong Đại Lý Tự. Ngạn Khanh nói gần đây phu nhân đang học, nên ta giúp soạn ra một bản."

 

Nàng sững người. Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh thay đổi: "Đường Như Tuyết."

 

Đường Như Tuyết mỉm cười nhìn hắn:

 

"Sao vậy? Chàng không nói cho phu nhân biết là ta nhờ chàng soạn sao?"

 

Dòng bình luận dừng lại một chút.

 

[A?]

 

[Cái gì gọi là nam chính nhờ nữ chính soạn tài liệu cho nữ phụ?]

 

[Đợi đã, ta có chút không hiểu nổi rồi.]

 

Nàng cũng quay sang nhìn Bùi Ngạn Khanh. Hắn dời mắt đi chỗ khác, vành tai đỏ bừng cả một mảng.

 

"Nhiều chuyện."

 

Đường Như Tuyết cười càng vui vẻ hơn.

 

"Phải, ta nhiều chuyện đấy. Ai bảo có người viết thư cho ta, nói rằng phu nhân luôn cảm thấy mình không thể bước vào thế giới của chàng, chàng không biết phải dỗ dành thế nào."

 

Trái tim nàng đập mạnh một cái.

 

Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh hoàn toàn lạnh xuống. Nhưng lạnh cũng vô ích, vành tai hắn đỏ đến mức quá lộ liễu. Nàng ôm cuốn sổ đó, nhất thời không biết nên nói gì.

 

Đường Như Tuyết nhìn nàng, giọng điệu dịu dàng: "Bùi phu nhân, ta và Bùi Ngạn Khanh không phải như ngươi nghĩ đâu."

 

Nàng lí nhí đáp: "Ta không có nghĩ."

 

Đường Như Tuyết mỉm cười: "Ngươi có nghĩ."

 

"..."

 

Nàng ta nói tiếp: "Ta và hắn quen nhau từ nhỏ là thật. Nhưng người kia nhàm chán vô cùng, ba câu không rời vụ án, năm câu có thể nghẹn c.h.ế.t người. Ngươi thích người hay cười cơ."

 

Bùi Ngạn Khanh lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi có thể đi rồi."

 

Đường Như Tuyết đứng dậy.

 

 

 

Đến cửa, nàng ta đột nhiên quay đầu lại.

 

"Bùi phu nhân, Ngạn Khanh là người cực kỳ cứng đầu. Nhưng ta quen hắn bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy hắn mất kiểm soát vì bất kỳ ai."

 

Nàng ta nhìn Bùi Ngạn Khanh một cái.

 

"Ngoài ngươi ra."

 

17

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi Đường Như Tuyết đi, tiền sảnh yên tĩnh đến đáng sợ. Nàng ôm cuốn sổ ngồi đó, Bùi Ngạn Khanh đứng cách đó vài bước. Không ai lên tiếng trước.

 

Dòng bình luận thì náo nhiệt vô cùng.

 

[Nữ chính đích thân đến làm rõ?]

 

[Ta đẩy thuyền sai rồi sao?]

 

[Không phải, thế trước đó ai bảo nam nữ chính là một cặp trời sinh? Bước ra đây chịu đòn đi!]

 

[Nam chính viết thư hỏi cách dỗ nữ phụ, cứu ta với, ta cười c.h.ế.t mất.]

 

Nàng cúi đầu lật lật cuốn sổ. Chữ viết bên trong tú lệ, từng mục từng hàng rất rõ ràng. Mỗi vụ án bên cạnh đều được chú giải dễ hiểu, còn vẽ thêm cả hình minh họa nhỏ. Nhìn là biết đặc biệt chuẩn bị cho loại người chẳng biết gì như nàng.

 

Trái tim nàng như bị thứ gì đó khẽ va vào.

 

"Chàng nhờ nàng ta soạn?"

 

Bùi Ngạn Khanh: "Ừ."

 

"Sao không nói cho thiếp?"

 

Hắn khựng lại.

 

"Sợ nàng không nhận."

 

Ngón tay nàng siết c.h.ặ.t lấy trang sách.

 

"Chàng sợ thiếp không nhận, hay là sợ thiếp biết chàng đã làm những việc này vì thiếp?"

 

Hắn nhìn nàng, trong mắt có chút bối rối. Nàng chợt nhận ra, Bùi Ngạn Khanh không phải không có cảm xúc, chỉ là hắn quá biết cách che giấu. Giấu đến mức nàng tưởng rằng hắn hoàn toàn không có.

 

"Bùi Ngạn Khanh." Nàng khẽ hỏi, "Rốt cuộc chàng có thích thiếp không?"

 

Hơi thở hắn đình trệ. Dòng bình luận lập tức im bặt. Ngay cả tiếng gió cũng như biến mất.

 

Bùi Ngạn Khanh nhìn nàng, yết hầu chuyển động một cái. Nàng đợi câu trả lời của hắn, đợi đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Thế nhưng đúng lúc mấu chốt nhất, hắn lại dời mắt đi.

 

"Nàng nghĩ sao?"

 

Chút hy vọng trong lòng nàng vỡ vụn "bốp" một tiếng. Nàng mỉm cười.

 

"Thiếp nghĩ thì có ích gì."

 

Nàng đứng dậy, đặt cuốn sổ lại bàn.

 

"Thôi bỏ đi."

 

Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh thay đổi. Hắn đưa tay kéo nàng lại: "Bạch Cẩm Yên."

 

Nàng gạt ra.

 

"Nếu chàng nói không nên lời, thì đừng nói nữa."

 

Tay hắn cứng đờ giữa không trung. Nàng bước qua người hắn. Đến cửa, nước mắt cuối cùng không nhịn được mà rơi xuống.

 

Dòng bình luận cẩn thận lướt qua.

 

[Nam chính, cái miệng của hắn là đi mượn à?]

 

[Gấp c.h.ế.t ta rồi. Thích thì nói đi chứ!]

 

[Tiêu rồi, nữ phụ đau lòng thật rồi.]

 

Đúng vậy, nàng thật sự đau lòng rồi.

 

18

 

Sau đó, ba ngày nàng không gặp Bùi Ngạn Khanh. Không phải hắn không tới, mà là nàng không gặp. Đồ hắn đưa tới nàng đều nhận, nhưng người thì không thấy.

 

T.ử Quyên khuyên nàng: "Phu nhân, Thiếu Khanh mấy ngày nay trông tiều tụy đi nhiều lắm."

 

Nàng cúi đầu thêu hoa, thêu sai mất mấy mũi.

 

"Liên quan gì tới ta?"

 

T.ử Quyên im bặt. Dòng bình luận lại chia làm hai phe.

 

[Nữ phụ lần này cứng rắn lên, đừng dễ dàng buông xuôi.]

 

[Nhưng nam chính đáng thương quá, hôm qua đứng ngoài phòng đến tận nửa đêm.]

 

[Miệng cứng nhất thời sướng, truy thê hỏa táng tràng.]

 

[Hắn đáng đời, ai bảo không nói ra lời.]

 

Nàng nhìn đến phát phiền, dứt khoát trùm chăn đi ngủ.