Nữ Phụ Độc Ác Càng Muốn Ở Bên Nam Chính

Chương 1



Tôi và Hứa Tồn Ý sắp kết hôn.

Ai cũng biết tôi yêu Hứa Tồn Ý, nhưng người hắn yêu lại là cô bạn thanh mai trúc mã của mình —— Tưởng Tâm Tri.

Nghe thử tên của hai người họ mà xem.

Một người là Tồn Ý, một người là Tâm Tri.

Ngay cả tên cũng xứng đôi đến thế.

Đêm trước lễ đính hôn, trong buổi tiệc tụ họp, tôi một mình trốn trong góc phòng trang điểm lại. Tán cây xanh cao lớn che khuất bóng dáng tôi.

Ở phía sau, Hứa Tồn Ý đang đứng cùng mấy người bạn nối khố, nói về cuộc hôn nhân giữa tôi và hắn.

“Tồn Ý, cậu thật sự quyết định kết hôn với Trần Thư Nhiên sao? Cậu vốn đâu có yêu cô ấy!”

Tay tôi đang tô son khẽ run lên.

Chậc.

Lệch mất rồi.

Giọng Hứa Tồn Ý từ phía sau truyền tới:

“Hôn nhân... tình cảm không phải điều quan trọng nhất.”

“Nếu người đó là Tâm Tri thì sao?”

“...”

Hắn im lặng.

Tôi thầm nghĩ: Sao không nói nữa đi?

Đồ khốn!

Hứa Tồn Ý, tên khốn nhà anh, nói đi chứ!

Nhưng phía sau chỉ còn lại khoảng lặng kéo dài.

Cho đến khi tôi trang điểm xong, vẫn không đợi được câu trả lời.

Theo lý mà nói, lúc này tôi nên lao ra tát hắn một cái thật mạnh, chỉ thẳng mặt hắn mà mắng:

“Anh làm màu cái gì hả đồ c.h.ế.t tiệt! Ở bên tôi khiến anh tủi thân lắm à?”

Sau đó hất nguyên ly nước vào mặt hắn, giẫm giày cao gót thật kiêu ngạo rồi xoay người bỏ đi.

Nhưng tôi không làm vậy.

Tôi bình tĩnh hoàn thành lớp trang điểm, xem như chưa nghe thấy gì cả, cười tươi bước ra khỏi nhà vệ sinh rồi đi đến bên cạnh hắn.

“Tồn Ý, nghi thức sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi.”

Thấy tôi xuất hiện, trên mặt Hứa Tồn Ý thoáng hiện lên một vẻ phức tạp.

Tôi biết đó là gì.

Chán ghét.

Khinh thường.

Đau khổ.

Bất lực...

Nhưng hắn che giấu rất giỏi.

Loại biểu cảm này chỉ có tôi nhìn ra được.

Người khác nhìn thấy còn tưởng hắn đang thâm tình nhìn tôi nữa cơ.

Tên khốn này không yêu tôi.

Nhưng diễn xuất thì lúc nào cũng hoàn hảo.

Mà tôi chẳng quan tâm.

Tôi chẳng quan tâm gì hết.

Tôi chỉ muốn hắn.

Chỉ muốn người này.

Lễ đính hôn bắt đầu.

Toàn bộ khách khứa ngồi dưới sân khấu đều vỗ tay chúc mừng chúng tôi.

Trên mặt ai nấy đều treo nụ cười giả tạo.

Ngoại trừ Tưởng Tâm Tri và mấy người bạn của Hứa Tồn Ý.

Bọn họ đều biết rõ sự thật nực cười đằng sau buổi lễ này.

Bọn họ biết rất rõ, chú rể đứng trên sân khấu đây, trong lòng đang chứa một người khác chứ không phải cô dâu.

Tưởng Tâm Tri ngấn lệ nhìn chúng tôi.

Không biết cô ta đang nghĩ gì.

Nghĩ về những năm tháng thanh mai trúc mã với Hứa Tồn Ý?

Hay nghĩ đến khoảnh khắc hai người đau đớn chia tay?

Tôi mặc kệ cô ta nghĩ gì.

Dù sao trong lòng tôi lúc này vui sướng vô cùng.

Sau này cô ta nghĩ gì cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.

Người đàn ông đứng bên cạnh cô ta yêu nhiều năm nay...

Là của tôi rồi.

“Chú rể, anh có đồng ý cưới cô dâu xinh đẹp trước mặt làm vợ không?”

Trên mặt Hứa Tồn Ý hiện lên vẻ đau khổ xen lẫn mê mang.

Như thể hắn đang tự hỏi...

Hắn thật sự đồng ý sao?

Buổi lễ bỗng rơi vào bế tắc.

Không khí trở nên vô cùng gượng gạo.

MC gần như sắp không giữ nổi nụ cười.

Cha mẹ tôi cũng đã lộ rõ vẻ tức giận.

Còn tôi vẫn bình thản nhìn người đàn ông trước mặt.

Nụ cười ngọt ngào trên môi không hề xuất hiện một kẽ hở nào.

“... Tôi đồng ý.”

MC lén thở phào nhẹ nhõm.

“Anh có đồng ý, dù nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh...”

“... Tôi đồng ý.”

Thật tốt quá.

Tồn Ý.

Cuối cùng anh cũng thuộc về tôi rồi.

Dưới ánh đèn rực rỡ, người đàn ông này trịnh trọng tuyên thệ với tôi.

Nói rằng hắn sẽ yêu tôi.

Thương tôi.

Bảo vệ tôi...

Tôi thỏa mãn vô cùng.

Vui sướng vô cùng.

Tôi đã mất mười năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mười năm trời.

Cuối cùng cũng có được hắn.

Về phần trái tim hắn có ở chỗ tôi hay không...

Thì đã sao?

Tôi chẳng quan tâm đâu~

Tôi vốn là người như vậy.

Tùy hứng đến cực điểm.

Ích kỷ đến mức khiến người ta chán ghét.

Nhưng mà...

Xin hỏi ai thèm quan tâm chứ?

Trên đời nhiều người như vậy.

Chẳng lẽ chỉ mình tôi là kẻ có lòng ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ sao?

Tôi mặc kệ.

Tôi chỉ cần bản thân vui vẻ.

Trong tiệc cưới, tôi khoác cánh tay Hứa Tồn Ý, cố tình thân mật đi đến trước mặt Tưởng Tâm Tri và đám bạn của hắn.

Tôi muốn tận mắt nhìn bọn họ nâng ly chúc mừng tôi.

Tôi muốn tận mắt nhìn những người này chúc phúc cho cuộc hôn nhân của tôi và Hứa Tồn Ý.

Nhìn vẻ mặt khó coi nhưng vẫn phải miễn cưỡng cười của họ.

Tôi thấy sung sướng vô cùng.

Thật sự.

Cực kỳ sung sướng.

“Là vợ của Tồn Ý rồi, sau này mong mọi người chiếu cố nhiều hơn nha~”

Tôi cười híp mắt nói với họ.

Đám người kia chỉ có thể c.ắ.n răng nặn ra nụ cười gượng gạo.

Tiệc cưới dần đi đến hồi kết.

Khách khứa tốp năm tốp ba lần lượt rời đi.

Tôi thấy Hứa Tồn Ý đang đứng ngẩn người nhìn về phía Tưởng Tâm Tri.

Tôi bước tới.

Ghé sát bên tai hắn.

“Tồn Ý, đi tiễn khách với em nào.”

Hắn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chậm chạp đứng dậy như một con rối gỗ.

Tôi nhẹ giọng nói bên tai hắn:

“Đừng quên, bây giờ ai mới là vợ anh.”

“...”

“Nếu anh phản bội em, em sẽ không tha cho anh đâu nha.”

Tôi ngọt ngào nói.

Cơ thể hắn cứng lại.

Im lặng rất lâu mới trả lời.

“Sẽ không đâu. Nếu đã kết hôn với em, anh sẽ làm tròn trách nhiệm của một người chồng.”

“Ừm, vậy còn tạm được.”

Tôi vô cùng hài lòng.

Hứa Tồn Ý là người cố chấp, cứng đầu.

Nhưng có một điểm không thể phủ nhận.

Hắn là người có trách nhiệm và đáng tin cậy.

Nếu không, sao tôi phải bám lấy hắn mãi không buông?

Chỉ cần nửa đời sau của hắn thuộc về tôi là đủ.

Còn trái tim hắn thuộc về ai...

Ai thèm để ý?

Dù sao hôn nhân chẳng phải cũng chỉ có thế thôi sao?

Yêu hay không yêu.

Kết quả cuối cùng cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.

Chi bằng chọn người mình thích.

Cho dù sau này xảy ra chuyện gì.

Ít nhất tôi cũng đã từng có được hắn.

Không thiệt.

Tôi là loại người như vậy đấy.

Muốn thứ gì...

Thì nhất định phải có cho bằng được.

Thay vì sau này tiếc nuối vì ngày trước không cố gắng tranh lấy.

Chi bằng nắm thật c.h.ặ.t thứ mình muốn trong tay.

Người ta thường nói dưa xanh hái ép không ngọt.

Nhưng cho dù trái dưa này có khó ăn đến đâu.

Tôi cũng phải tự mình nếm thử mới cam lòng.

Huống chi...

Tôi lặng lẽ nhìn về phía Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri, trong lòng chậc chậc cảm thán.

Tôi rất thích hóng drama.

Thích xem kịch.

Quan hệ thế này...

Nghĩ thôi cũng thấy sau này sẽ chẳng bao giờ nhàm chán.

Tôi kéo Hứa Tồn Ý đi chào cha mẹ.

Trên mặt họ vẫn là vẻ không đồng tình xen lẫn lo lắng.

Tôi cười hì hì nghĩ:

Cha mẹ à.

Đừng lo cho con.

Hai người không biết đâu.

Con chính là kiểu người cực kỳ yêu thích cuộc sống gà bay ch.ó sủa, náo nhiệt đến long trời lở đất.

Tôi và người chồng mới cưới đứng trước cửa khách sạn tiễn khách.

Nhìn góc nghiêng anh tuấn của hắn.

Tôi thầm nghĩ...

Thật tốt quá.

Tôi sắp cùng người đàn ông này dây dưa cả đời, không c.h.ế.t không thôi.