Hứa Tồn Ý từng hỏi tôi, vì sao nhất quyết phải chấp niệm với hắn như vậy.
Tôi cười hì hì đáp:
“Vì cuộc sống chán quá, tôi muốn tìm chút niềm vui thôi.”
Cuộc sống thật sự quá nhàm chán.
Phóng mắt nhìn quanh, từng gương mặt mờ nhạt chen chúc trong những ô làm việc bé tí, ngày ngày mặt không cảm xúc kiếm chút tiền lẻ đủ sống.
Cuộc đời họ bình lặng đến mức vô vị.
Bạn đời của họ cũng chẳng có gì đáng để khen ngợi.
Thật ra tôi cũng không phải nhất định phải bám lấy Hứa Tồn Ý không buông.
Nói thật, nếu xuất hiện một người đàn ông đẹp trai hơn hắn, ưu tú hơn hắn, tôi đảm bảo sẽ lập tức thay lòng đổi dạ.
Nhưng đáng tiếc.
Chất lượng đàn ông trung bình ở đất nước này thật sự khiến người ta lo lắng, đặc biệt là về ngoại hình.
Đừng nói tìm một người cực kỳ đẹp trai.
Chỉ riêng việc tìm một người trông hơi chỉnh tề một chút thôi cũng đã khó như mò mẫm xây Vạn Lý Trường Thành trong đêm tối vậy.
Quá khó.
Cho nên dù đã quen biết nhiều năm như thế, tôi tìm tới tìm lui, lựa lên lựa xuống, cuối cùng vẫn chỉ có mỗi Hứa Tồn Ý là miễn cưỡng lọt vào mắt xanh của tôi.
Lý do tôi thích Hứa Tồn Ý rất đơn giản.
Hắn đủ đẹp trai.
Đủ nổi bật.
Hơn nữa còn được xem là một “con người” t.ử tế.
Thế là đủ rồi.
Đối với tôi mà nói, như vậy đã quá đủ.
Không phải chứ.
Mọi người có biết bây giờ muốn tìm được một đối tượng đạt đến trình độ như hắn khó đến mức nào không?!
Nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, người khác luôn tận tình khuyên nhủ tôi.
Rằng hắn đúng là cái gì cũng tốt, nhưng trái tim hắn không ở chỗ tôi.
Người ta không thích tôi.
Tôi gật đầu.
Ai thèm quan tâm chuyện đó?
Tôi cần hắn thích tôi sao?
Tôi chỉ cần bản thân thấy vui là được rồi mà?!
Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri đúng chuẩn một đôi uyên ương thanh mai trúc mã khổ vì tình.
Hai người họ quen nhau từ hồi còn học mẫu giáo.
Khi những đứa trẻ khác còn chưa tự lau sạch m.ô.n.g, hai người đã bắt đầu nảy sinh thứ gọi là “tình yêu tuổi thơ”.
Theo lẽ thường, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, bọn họ hẳn sẽ giống những nam nữ chính hạnh phúc trong tiểu thuyết.
Cùng nhau trưởng thành.
Cùng nhau bước từ sân trường ra xã hội.
Rồi bước vào lễ đường hôn nhân.
Nắm tay nhau sống hết quãng đời còn lại.
Nhưng...
Ngoài ý muốn đã xuất hiện.
Tôi chính là cái ngoài ý muốn đó.
Nghĩ lại tôi còn thấy tiếc thay cho hai người họ.
Một đôi kim đồng ngọc nữ từ nhỏ chỉ biết chuyên tâm học hành, cố tình ngay ngày đầu tiên nhập học cấp hai lại gặp phải một tai tinh như tôi.
Kể từ đó, tuyến tình cảm thanh xuân vườn trường vốn đã được định sẵn của họ hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo.
Tôi không phải người cùng thế giới với Hứa Tồn Ý.
Cũng chẳng phải người cùng thế giới với Tưởng Tâm Tri.
Hay nên nói...
Tôi và hai người họ vốn là người đến từ hai hành tinh, hai vũ trụ hoàn toàn khác nhau.
Trong khi hai vị học thần kia ngày ngày ngồi học lưng thẳng tắp, mắt sáng như đèn laser dán c.h.ặ.t lên bảng đen, nghiêm túc nghe giảng không chút phân tâm—
Thì tôi nằm bò bên cạnh Hứa Tồn Ý ngủ đến chảy nước miếng đầy bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thậm chí còn mơ thấy mình đang dây dưa triền miên với hàng loạt nam thần trong thế giới tưởng tượng.
Khi hai người họ thay phiên nhau giành vị trí hạng nhất hạng nhì toàn khối...
Thì điểm Toán của tôi thậm chí còn chưa cao bằng số đo giày.
Thấy chưa.
Khoảng cách giữa chúng tôi lớn đến vậy đấy.
May mà hai vị kim đồng ngọc nữ này đều là người tốt.
Hứa Tồn Ý thường xuyên giúp tôi học bổ túc.
Mà vì tôi với hắn là bạn cùng bàn — chủ nhiệm lớp đặc biệt triển khai chương trình một kèm một giúp đỡ học tập — nên Tưởng Tâm Tri cũng thường xuyên vì nể mặt hắn mà chỉ dạy tôi rất nhiều.
Cứ như thế.
Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của hai vị đại thần này, bảng điểm vốn dĩ ngay cả ch.ó giẫm hai chân lên cũng thi tốt hơn tôi cuối cùng cũng miễn cưỡng giúp tôi chen chân được vào khối trung học phổ thông của trường.
Ngày nhìn thấy điểm thi vào cấp ba của tôi.
Cha mẹ tôi xúc động đến mức nước mắt giàn giụa ngay tại chỗ.
Hai người còn chạy đến mộ tổ tiên thắp ba nén nhang.
Nếu không phải tôi ngăn lại, bọn họ thật sự định đến trường tặng cờ cảm ơn cho đôi kim đồng ngọc nữ này.
Tôi phất tay.
Nói không cần.
Tôi tự biết cách cảm ơn họ.
Mặc dù tôi là một kẻ vừa kỳ quái vừa độc miệng.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Tôi là người biết ơn và biết báo đáp.
Tôi có cách cảm ơn của riêng mình.
Vì thế vào ngày liên hoan tốt nghiệp.
Tôi lén bám theo đôi tình nhân nhỏ đang chuẩn bị “lén lút hẹn hò” này suốt một đường.
Đến khi bọn họ cuối cùng cũng phát hiện ra tôi, sợ đến mức hồn vía gần như bay mất...
Tôi căn cứ vào mức độ giúp đỡ của họ dành cho mình cùng với lòng biết ơn sâu sắc trong lòng mình—
“Bịch” một tiếng.
Quỳ xuống.
Dập đầu với họ ba cái thật mạnh.
“Cốp!”
“Cốp!”
“Cốp!”
Đảm bảo hai người này cả đời cũng chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.
Bọn họ đứng hình tại chỗ.
Tôi dập đầu vang đến mức như muốn đập thủng mặt đất.
Một cái còn mạnh hơn một cái.
Tôi hoàn toàn mặc kệ vẻ mặt khiếp sợ đến không thốt nên lời của bọn họ.
Vừa dập đầu vừa âm thầm nghĩ trong lòng:
Xin lỗi hai người.
Sau này có lẽ tôi sẽ quấn lấy hai người cả đời.
Bởi vì tôi đã nhắm trúng Hứa Tồn Ý rồi.
Xin lỗi nhé, ngọc nữ.
Tôi nhắm trúng trúc mã của cậu mất rồi.
Tôi thật sự rất thích hắn.
Sau này e là phải đối đầu với cậu thôi.
Dập đầu xong, tôi đứng dậy.
Nở một nụ cười rực rỡ như hoa loa kèn nở bung.
Sau đó...
Cứng rắn chen thẳng vào giữa hai người họ.
Và từ khoảnh khắc ấy—
Nghiệt duyên kéo dài hơn mười năm của ba chúng tôi chính thức bắt đầu.