Nữ Phụ Độc Ác Càng Muốn Ở Bên Nam Chính

Chương 10: Ngoại truyện Hứa Tồn Ý (6)



Ông lão chinh chiến hơn nửa đời người, cảnh tượng lòng người nào mà chưa thấy qua? Ông biết, cháu trai là thực sự thích cô gái đó, nếu không đã chẳng vì cô ấy mà nháo đến mức cãi lời cha mẹ xưa nay mọi chuyện đều nghe theo.

Người trẻ tuổi yêu hận đều quá mãnh liệt, họ bất chấp mọi quy tắc hiện thực, chỉ cần yêu. Cứ như thế mới xứng đáng với kiếp này.

Theo lẽ thường, ông nên tận tình khuyên bảo Hứa Tồn Ý, bảo đối phương rằng tình yêu thời trẻ không bằng cả đời ổn định cho thỏa đáng.

Nhưng… rồi sau đó thì sao?

Dù có thực sự ổn thỏa cả đời, thì có ý nghĩa gì chứ?

Người trẻ có con đường của riêng mình phải đi, ai mà thời trẻ chẳng từng yêu đến sống c.h.ế.t? Ngay cả chính bản thân ông, cũng khó tránh từng sa lưới tình, vì yêu mà dốc hết tâm can.

Ông cụ thực sự sắp đi rồi, nhưng lòng ông lại rất bình thản, ông xoa đầu Hứa Tồn Ý, ôn tồn nói: “Ông nội không phải muốn trách cháu, chỉ là muốn nói với cháu, nếu đã thực sự hạ quyết tâm đi làm một chuyện, thì trước đó nhất định phải suy nghĩ chín chắn.”

“Cháu phải kiên định với lòng mình, nếu thực sự đã xác định, thì cứ một con đường đi tới cùng. Ai mà thời trẻ chẳng từng oanh oanh liệt liệt như thế, ngay cả bố mẹ cháu, họ cũng chẳng thiếu những chuyện làm còn kinh thiên động địa hơn cháu.”

Hứa Tồn Ý ngơ ngẩn, “…………”

“Năm tháng giục người ta già đi, chí khí ngút trời thời trẻ, rồi cũng sẽ dần dần bị cuộc sống bào mòn thôi. A Ý à, cháu quá si tình, việc gì cũng dễ để trong lòng. Ông chẳng có gì phải dặn dò cháu, chỉ một câu này, cháu nhớ cho kỹ.”

“Cuộc sống là cho bản thân cháu, không phải cho người khác nhìn vào. Chỉ cần cháu tự mình suy nghĩ thấu đáo, là được rồi.”

Nước mắt Hứa Tồn Ý rơi xuống mu bàn tay ông nội, hắn nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay không còn mạnh mẽ ấy, từ một sinh mệnh trẻ trung cường tráng đi đến bên giường bệnh của trưởng bối đang ngày một già đi, hắn buộc phải chấp nhận, ông nội mình sắp đi đến cuối cuộc đời.

“Ông nội, ông có sợ không?” Hứa Tồn Ý nắm tay ông, cứ như lúc còn bé rúc vào bên cạnh ông vậy.

Ông cụ cười khẽ, khó nhọc phát ra từng hơi thở, vang lên tiếng khụ khụ, nhưng người lại rất thản nhiên, “Ông không sợ, ông đến tuổi này rồi, điều gì cũng đã trải qua hết, giờ ông rất vui, rất vui. Người ta sớm muộn gì cũng phải đi thôi..”

Trên mặt ông lộ ra thần sắc vô cùng dịu dàng mà hoài niệm, “Ông sắp được đi gặp bà nội cháu rồi.”

Mắt Hứa Tồn Ý lại ướt nhòa.

“Bà nội cháu lúc còn trẻ ấy à, cũng là tính tình thích nói thích cười, ngày nào cũng trang điểm lộng lẫy, sáng sớm tinh mơ đã chạy đi disco khiêu vũ. Lúc đó ông cứ giận bà ấy mãi, giận vì bà ấy cứ đi khiêu vũ với đàn ông khác, nhất quyết không chịu nhảy với ông.”

Hứa Tồn Ý không khỏi bật cười, như chợt nghĩ tới một người nào đó.

Ông cụ thực sự đã đến lúc, cả trên dưới nhà họ Hứa đều kéo đến, đủ cả chú bác cô dì, tất cả đều chen chúc nơi cửa phòng bệnh muốn gặp ông lần cuối.

Hứa Tồn Ý biết, bọn họ cũng không hẳn là thực lòng đến thăm ông nội, hay nói đúng hơn, không hoàn toàn là thế. Ông cụ vừa khuất núi, địa vị nhà họ Hứa ngay lập tức sẽ sụt giảm đi một bậc, cây cột trụ có trọng lượng trong nhà không còn nữa, những kẻ trước đây còn nể mặt ông nội hắn sẽ chẳng còn đoái hoài gì đến tình cảm với nhà họ Hứa nữa.

Điểm này, không chỉ riêng Hứa Tồn Ý, toàn bộ gia tộc đều hiểu rõ trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cho nên cha mẹ hắn mới muốn tác hợp hắn với Tưởng Tâm Tri, chỉ cần gắn kết được với nhà họ Tưởng - một đồng minh vững chắc và đầy quyền lực, thì địa vị nhà họ Hứa sẽ được củng cố không ít. Còn có gì liên minh nào bền c.h.ặ.t hơn quan hệ thông gia đây?

Mặt cha Hứa xám như tro tàn, trong khoảng thời gian này sau lưng không biết đã rút bao nhiêu điếu t.h.u.ố.c. Ông từ chỗ giận dữ nóng nảy ban đầu, giờ chuyển sang khuyên nhủ ngon ngọt, đi tới lui cũng chỉ đơn giản là khuyên Hứa Tồn Ý chia tay Trần Thư Nhiên.

Hứa Tồn Ý nghe đến phát ngán, lại bị đám chú bác cô dì thay phiên nhau vây ráp, ngột ngạt đến không thở nổi, trốn vào một góc nhắn tin với Trần Thư Nhiên.

Nhưng Trần Thư Nhiên lúc nào cũng trả lời rất chậm, chẳng biết cô đang mải mê gì nữa. Hứa Tồn Ý luôn thấp thỏm lo cô có chuyện gì nên không thấy tin nhắn của hắn.

Kỳ thực chẳng có gì cả, ngay lúc Hứa Tồn Ý đang nóng ruột chờ hồi đáp, thì Trần Thư Nhiên đang hăng say sống mái với Boss Yến Vân, rồi bị đ.á.n.h cho thành đầu heo.

Hắn cuối cùng không nhịn được nữa, một cuộc điện thoại gọi thẳng tới, “Em đang làm gì đấy?”

“Hả? Em á? Sao thế, em đang bận mà… Em có chính sự phải làm.” Cô thuần túy là nói nhăng nói cuội, thực tế đã bị Boss đ.á.n.h cho tàn huyết, như ch.ó mất chủ chạy trối c.h.ế.t khắp nơi. “Sao thế, Hứa Tồn Ý?”

“Không có gì, chỉ là…” Muốn được nghe giọng em, muốn được gặp em thôi.

Điện thoại truyền đến âm điệu thanh thoát quen thuộc, Hứa Tồn Ý cả người cũng theo đó nhẹ nhõm hơn không ít, chẳng hiểu vì sao, dù Trần Thư Nhiên chẳng làm gì cả, chỉ cần nghĩ đến cô, chỉ cần nghe thấy giọng cô, lòng hắn sẽ theo đó bình lặng đi rất nhiều.

Quá trình tiễn biệt người già là cả một sự giằng co khó khăn, đặc biệt là một vị lão nhân có thân phận địa vị, lúc này bệnh viện không còn là bệnh viện nữa, mà là trung tâm đàm phán lợi ích. Mỗi người đều chen chúc trước chiếc giường nhỏ bé ấy, tranh giành địa bàn cho riêng mình.

Hứa Tồn Ý vài lần suýt không chống đỡ nổi, chính là nhờ vào những cuộc điện thoại với Trần Thư Nhiên mà hắn mới cố gắng vượt qua được.

Cô cũng chẳng hay biết đã xảy ra chuyện gì, việc này cũng không thích hợp để cô biết, Hứa Tồn Ý không muốn kéo cô vào vòng xoáy lợi ích phức tạp của nhà họ Hứa này.

“Tồn Ý à,” ông cụ lần cuối cùng hiền từ xoa đầu cháu trai, thực sự phải đi rồi.

“Ông chẳng còn gì muốn nói nữa, cháu còn trẻ, sau này còn cả một con đường rất dài phải đi, cũng sẽ còn phạm phải rất nhiều sai lầm, đây là điều ông không thể ngăn cản nổi. Nhân sinh vốn là như thế, không thể nào hoàn mỹ, nhưng mong cháu có thể tận lực, tận tâm mà sống cho thật tốt.”

“Ông nội…” Hứa Tồn Ý nhìn ông lão trên giường, đôi mắt dần dần mất đi vẻ sáng ngời, lần đầu tiên chạm đến cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái c.h.ế.t.

Từ đây, hắn chính thức trưởng thành rồi.

Lo xong xuôi tang sự, xử lý hết thảy mọi điều cần xử lý, Hứa Tồn Ý từ bệnh viện trở về trường.

Việc đầu tiên khi trở về của hắn, chính là gọi điện cho Trần Thư Nhiên.

“A lô? Sao thế? Đang chơi game đây!” Trần Thư Nhiên ở đầu dây bên kia huyên náo ầm ĩ, như thể trút cả một chậu đậu giòn tan xuống người hắn.

Hứa Tồn Ý hơi mỉm cười, nở ra nụ cười chân thực đầu tiên sau mấy ngày qua.

Hắn nói: “Thư Nhiên, anh nhớ em.”