Nữ Phụ Độc Ác Càng Muốn Ở Bên Nam Chính

Chương 11: Ngoại truyện Hứa Tồn Ý (7)



Hứa Tồn Ý có đôi khi cũng khó mà nói rõ ràng mối duyên phận giữa hắn và Trần Thư Nhiên, chẳng biết đến tột cùng là lương duyên hay là nghiệt duyên.

Khi hắn một lần nữa quay lại trường học, mới biết được lúc hắn vắng mặt một tháng này đã xảy ra những chuyện gì.

Tin đồn trong trường nổi lên khắp nơi, mọi người bàn tán xôn xao cực kỳ sôi nổi về chuyện của hắn, Trần Thư Nhiên và Tưởng Tâm Tri, tình hình phát triển thậm chí vượt xa dự liệu của hắn.

Cái tên Trần Thư Nhiên bị treo trên diễn đàn trường lăn qua lộn lại bàn tán, mọi người đều hứng thú với mối quan hệ tay ba giữa bọn họ.

Hứa Tồn Ý trước hết là lòng trầm xuống, lưng lạnh toát từng cơn, lẽ nào Trần Thư Nhiên đã biết nội tình hèn hạ cái ngày hắn đáp ứng cô? Hay là Tưởng Tâm Tri đã nói gì đó với cô?

Không, Hứa Tồn Ý trong chớp mắt gạt bỏ ý niệm này. Không thể nào là Tưởng Tâm Tri, cô ấy tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này.

Trải qua một ngày hỗn loạn trong phòng VIP đó, ngày hôm sau hắn liền chính thức chia tay Tưởng Tâm Tri, kết thúc mối quan hệ trúc trắc lại xa cách giữa hai người.

Tưởng Tâm Tri vẫn thần sắc nhàn nhạt, dường như chẳng có chuyện gì có thể quấy nhiễu tâm thần cô vậy. Hứa Tồn Ý trước đây cho rằng hai người bọn họ là cùng một loại người, nhưng hiện tại hắn mới phát hiện, thực ra cô kiên định hơn hắn nhiều, lòng cũng tĩnh lặng hơn hắn nhiều.

Lòng hắn quá rối bời, đã từng là thế, hiện tại càng là thế. Chỉ là bị vẻ ngoài bình tĩnh của hắn che giấu đi, giống như bố mẹ và bạn bè hắn trước sau vẫn luôn cho rằng hắn là một kẻ mục tiêu kiên định, không gì lay chuyển nổi.

Nhưng kỳ thực bọn họ đều đ.á.n.h giá Hứa Tồn Ý quá cao, đến chính hắn cũng đ.á.n.h giá chính mình quá cao.

Một chữ tình, rốt cuộc hắn không thể bước qua nổi, một phen lăn lê bò lết t.h.ả.m hại, nay trở thành kẻ tín đồ hèn mọn nhất của tình yêu.

Trước đây hắn bị gia đình và trách nhiệm vây khốn, hiện tại hắn lại bị tình yêu vây khốn, trở thành tù nhân của Trần Thư Nhiên.

Nhưng hắn có thể nói mình yêu cô sao?

Hắn có tư cách nói hắn yêu cô sao?

Không có, mặc kệ là từ lúc mới bắt đầu, hay là cho tới tận hôm nay, Hứa Tồn Ý đau đớn nhận ra, bao nhiêu tranh cãi và tổn thương vây quanh Trần Thư Nhiên, ngược lại đều là do hắn mang tới.

Khi Hứa Tồn Ý đọc từng cái từng cái công kích nhắm vào Trần Thư Nhiên trên diễn đàn, trái tim hắn cũng theo đó vừa chua xót vừa tê dại, như thể có vô số con sâu đang chi chít gặm nhấm.

Hứa Tồn Ý, trên đời này còn có người đàn ông nào vô năng, yếu đuối hơn mày sao?

Không có, không thể có nữa.

Tin đồn lan tới kỳ quặc, Hứa Tồn Ý bắt đầu ra tay điều tra kẻ đứng đằng sau giật dây màn hỗn loạn này. Tra đi tra lại, kỳ thực sự thật ấu trĩ đến mức buồn cười.

Mấy cô gái từng có hiềm khích với Trần Thư Nhiên vì không ưa nổi cô, vừa đúng lúc vớ được chuyện này nên thổi phồng lên.

Giây phút biết được sự thật, Hứa Tồn Ý bỗng nhiên tức đến phì cười, nhưng hắn càng nhiều hơn cả là đang giận chính mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giận hắn vô năng và yếu đuối, giận hắn trầm mặc và do dự.

Hồi cấp ba, hắn sa vào lưới tình, bị thứ tình cảm hỗn loạn lại nặng nề trong lòng mình t.r.a t.ấ.n sống đi c.h.ế.t lại, mà Trần Thư Nhiên cố tình lại thích nhất là làm như không có chuyện gì chạy tới trêu chọc hắn.

Nhưng thiếu niên ngang bướng lại cao ngạo ấy đang ở vào thời điểm mê mang nhất cuộc đời, nào chịu thừa nhận tình cảm của mình, vì thế chẳng ít lần nói ra những lời lạnh lùng đả kích đối phương.

Lúc trước bạn bè hắn công kích và coi thường Trần Thư Nhiên, nói cho cùng, chẳng phải cũng là do mình ngầm đồng ý sao?

Hứa Tồn Ý bỗng chốc trưởng thành, nhìn lại quá khứ, mới hậu tri hậu giác nhận ra sự ngu xuẩn và đáng giận của bản thân trước đây.

Trong lòng Hứa Tồn Ý bỗng nhiên có một nỗi chua xót và đau buồn khó nói nên lời...

Tại sao ông trời không thể để cho họ gặp nhau vào đúng thời điểm?

Tại sao hắn không thể gặp được Trần Thư Nhiên vào lúc bản thân mình tốt đẹp nhất?

Tại sao biển người mênh mang, hắn lại cứ gặp phải Trần Thư Nhiên?

Nhưng mà chẳng có tại sao cả, ông trời cũng chẳng giảng đạo lý gì.

Hứa Tồn Ý đã từng luôn cho rằng Trần Thư Nhiên là người không đứng đắn nhất, quá đỗi tùy tiện, nhảy nhót, như kiểu làm gì cũng chẳng sao cả. Hắn từng bị cái tính tình ấy của cô chọc cho tức c.h.ế.t đi sống lại, trong lòng không ít lần oán trách thầm hận.

Nhưng hiện tại Hứa Tồn Ý mới phát hiện, thì ra khi đó Trần Thư Nhiên chính là Trần Thư Nhiên tốt đẹp nhất, nhưng khi đó hắn, lại chẳng phải là hắn của thời điểm tốt đẹp nhất.

Hứa Tồn Ý tìm tới mấy nữ sinh kia, trịnh trọng giải thích rõ tình huống, yêu cầu các cô ấy xóa bài đăng và đưa ra đính chính cùng xin lỗi. Mấy cô gái đó thấy thái độ hắn kiên quyết cứng rắn như thế, cũng đành phải từ bỏ, làm theo yêu cầu của hắn.

Hắn lại tự mình lên mạng giải thích rõ ràng tình huống, hòng tìm cách dời mũi dùi khỏi hai cô gái.

Suy cho cùng, há chẳng phải chính hắn, kẻ bất tài vô dụng, mới là người khơi mào đáng giận nhất đó sao?

Nếu ngay từ đầu hắn có thể kiên định với lòng mình, thì cần gì phải kéo theo bao nhiêu ân oán rối ren thế này?

Phàm là mọi sự không có chữ “nếu”, quá khứ không thể làm lại.

Nếu bạn làm sai điều gì, cũng ý thức được sai lầm của mình, vậy thì chỉ có thể cố hết sức mà bù đắp và vãn hồi, chứ không thể cầu mong quá khứ làm lại.

Ngày hôm sau sau khi đăng bài, thằng bạn thân Bùi Du của hắn gọi một cuộc điện thoại tới: “Này người anh em, rốt cuộc là sao thế này? Mày với Tưởng Tâm Tri chia tay rồi? Còn với Trần Thư Nhiên lại là sao nữa? Sao lung tung rối mù hết cả lên, tao chả hiểu mô tê gì nữa.”

Hứa Tồn Ý cười khổ, kể rõ ngọn ngành với cậu ta. Bùi Du im lặng hồi lâu, cuối cùng chẳng biết nên nói gì, chỉ buông một tiếng thở dài: “Mày đó... hà tất gì phải thế chứ.”

“Nói thật nhé, Trần Thư Nhiên không hợp với mày đâu. Mày trả giá đắt như vậy để ở bên cô ấy, sau này khó giữ được mà không hối hận, đến lúc đó chả tốt cho cả hai đứa. Đừng quên, cha mày có phải mỗi mình mày là con trai đâu, mày đâu phải người thừa kế duy nhất của ổng.”