“Cái gì mà lung tung rối loạn,” Hứa Tồn Ý buồn cười, giờ lòng hắn đã rất bình thản, dường như đã nghĩ thông suốt được rất nhiều chuyện.
“Nhưng cho dù chúng mày có ở bên nhau đi nữa, mày chắc chắn Trần Thư Nhiên sẽ không thấy ngứa mắt mày sao? Hai đứa chúng mày đúng là một cặp nghiệt duyên, rối tung lên thế này, nếu là tao thì tao đã bỏ cuộc rồi. Có thích đến mấy cũng không chịu nổi, mệt quá!”
Hứa Tồn Ý nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất khẽ: “Đây không phải là chuyện có thể hay không, đây là món nợ tao thiếu cô ấy... A Du, mày có hiểu không? Có những người sinh ra là mày đã thiếu nợ họ rồi, mặc kệ mày có muốn, có thể hay không, thì đó đều là điều mày chẳng thể nào tránh khỏi.”
Hắn siết c.h.ặ.t điện thoại, khó khăn lắm mới nói được một câu lời thật lòng: “Tao thiếu cô ấy quá nhiều, đã trả không nổi rồi.”
Trừ phi lấy cả một đời ra mà trả, nếu không thì chẳng còn cách nào khác.
Bùi Du chưa từng thấy Hứa Tồn Ý như vậy bao giờ, cảm thấy thằng bạn mình có một kiểu trúc trắc và kiểu cách khó nói nên lời. Cậu ta lại hỏi: “Thế mày... tính toán nói với cô ấy ra sao? Chuyện cái bài đăng và nhà mày ấy?”
Hứa Tồn Ý nghĩ một hồi lâu: “Tao sẽ không nói gì đâu.”
“Ủa? Mày không nói gì hết á?!” Bùi Du sửng sốt.
Hứa Tồn Ý ngắm nhìn ánh hoàng hôn đang dần buông ngoài cửa sổ, đôi con ngươi trong veo nhuốm một tầng ánh sáng ấm áp.
“Cứ thế đi, A Du, mày cũng đừng nói gì nhé, tao chỉ nói với mỗi mày thôi.”
“Ách... mày chắc chứ?” Bùi Du nhíu mày hỏi, cậu cứ có cảm giác Hứa Tồn Ý ngày càng biến thái. “Mày nếu muốn ở bên cô ấy, thì ít ra cũng phải nói rõ ràng mọi chuyện với người ta chứ, đúng không? Mày cứ úp úp mở mở thế này, phiền c.h.ế.t đi được. Chả nói năng gì cả, y như cái hũ nút.”
Hứa Tồn Ý không nói gì thêm nữa, chỉ khẽ thở dài một tiếng: “Cứ vậy đi, tao cúp đây.”
“Đô đô đô ——”
Điện thoại bị cắt cái rụp, Bùi Du nhìn màn hình điện thoại thầm c.h.ử.i một tiếng. Hứa Tồn Ý khoác áo ra khỏi phòng, đi tìm Trần Thư Nhiên.
Hoàng hôn kéo chiếc bóng của hắn thật dài, bước chân Hứa Tồn Ý lúc nhanh lúc chậm, hắn khát khao được gặp Trần Thư Nhiên, nhưng lại sợ phải đối diện với cô.
Làm bạn trai của Trần Thư Nhiên là chuyện khó khăn nhất trên đời, cô bắt cá hai tay như thế, lại vô tâm vô phế, Hứa Tồn Ý cần phải hết sức cẩn thận, hết sức cẩn thận, mới có thể giữ cô nàng c.h.ặ.t trong tay.
“Làm gì thế? Em đang chơi game dở đây, sao anh cứ gọi điện cho em hoài vậy?”
Trần Thư Nhiên rõ ràng là chưa thỏa mãn cơn nghiện, đi dép lê lộc cộc xuống lầu gặp hắn. Hứa Tồn Ý chẳng nói chẳng rằng, kéo cô tản bộ trong khuôn viên trường. Trần Thư Nhiên bị cái vẻ mặt của hắn làm cho nổi hết cả da gà, muốn hất tay hắn ra.
Hứa Tồn Ý quay đầu hỏi cô: “Em nếu không muốn ở bên anh, vậy thì tại sao lại hết lần này tới lần khác trêu chọc anh?”
“Bởi vì em đê tiện.”
“…………”
Một lúc lâu sau, Trần Thư Nhiên mới đưa ra đáp án của nàng: “Kỳ thực em chỉ là có chút thất vọng, em cứ tưởng anh dành cho Tưởng Tâm Tri tình cảm rất sâu đậm, cho nên mới thích anh như vậy. Kết quả anh làm em thất vọng rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Tồn Ý bị cô nói làm cho tức đến phì cười, cảm thấy cô cũng là một con bệnh tâm thần: “Có ý gì đây? Tình cảm của anh với Tưởng Tâm Tri thì liên quan gì tới em?”
Trần Thư Nhiên bỗng nhiên rất nghiêm túc nhìn hắn: “Bởi vì cái em thích, chính là sự thích của anh dành cho cô ấy. Hiểu không?”
Cô mê mẩn tình yêu của người khác, nhưng lại rất khó tin rằng tình yêu sẽ giáng xuống trên người mình. Hứa Tồn Ý nếu thực sự cùng Tưởng Tâm Tri tình sâu như biển, Trần Thư Nhiên sẽ hụt hẫng, sẽ chua xót, nhưng rồi sẽ rất an tâm.
Vậy mà hiện thực thì Hứa Tồn Ý dường như chẳng để tâm tới đối phương đến thế, hắn thậm chí còn dễ dàng buông tay, điều này lại khiến Trần Thư Nhiên mơ hồ cảm thấy mất mát.
Cứ như vậy mà xem ra, cặp tình nhân ai nấy đều mang tâm tư riêng này, kể ra thì cũng kẻ nào tật nấy.
Con bươm bướm hoa khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt nhẹ nhàng bay múa, nhưng kỳ thực lại vô tâm lại vô tình.
Kẻ lạnh lùng hũ nút u ám khó ưa, thì lại cố tình tình chấp sâu nặng khó lòng buông bỏ.
Hứa Tồn Ý nhìn vào đôi mắt Trần Thư Nhiên, nuốt xuống những lời muốn giải thích với cô.
Chẳng hiểu vì sao, đối mặt với Trần Thư Nhiên, rất nhiều chuyện hắn đều chẳng thể nói ra thành lời, chỉ có thể chôn thật sâu dưới đáy lòng. Huống hồ, hắn cũng đâu phải là người thẳng thắn thành khẩn.
Hứa Tồn Ý chính là như vậy, lời thật lòng với hắn mà nói là thứ quá xa xỉ, còn lòng tự trọng thì lại thường xuyên đè nặng khiến hắn chẳng thể mở miệng. Thời niên thiếu, nền nếp gia đình nghiêm khắc cùng hoàn cảnh phức tạp đã khiến trái tim người thiếu niên mẫn cảm ấy chất chứa quá nhiều thứ.
Những thứ tối đen ấy cứ đè mãi dưới đáy lòng, lâu ngày dài tháng, liền hóa thành một cái ổ khóa trong tim, dẫu cho có đối mặt với người mình thương, rất nhiều chuyện cũng trở nên thật khó mở lời.
Có đôi khi dù hắn có định thử mở miệng, thì hễ há miệng ra lại hóa thành người câm, dẫu có thực sự thốt ra lời thì cũng trở nên nghe chẳng ra làm sao.
Hắn bị nhà họ Hứa nuôi dạy thành cái bộ dạng biến thái này, chẳng biết nên nói là báo ứng hay là đáng đời nữa.
Trần Thư Nhiên thực ra còn trừu tượng hơn cả hắn, cô chẳng yêu một ai cả, cô chỉ yêu tình yêu của người khác, nhưng lại cố tình chẳng yêu nổi chính mình.
Hứa Tồn Ý rất khó hình dung nổi mối quan hệ phức tạp giữa bọn họ, nhưng mặc kệ thế nào đi nữa, hiện tại hắn ít nhất có thể nắm tay cô trong tay mình.
Cứ như vậy đi, chuyện sau này để sau này hãy tính, hiện tại có thể cùng cô dạo bước ven hồ, hắn cũng đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Hai tháng sau khi tốt nghiệp, Hứa Tồn Ý liền cầu hôn Trần Thư Nhiên, đó là vào một buổi chiều bình thường, hai người tựa sát vào nhau trên sofa xem manga anime.
Ngữ khí của Hứa Tồn Ý bình thản y như thể đang hỏi buổi sáng muốn ăn gì vậy. Trần Thư Nhiên tưởng hắn trúng tà, chạy vào bếp lấy ngải diệp ra đuổi ma cho hắn.
Hứa Tồn Ý: “…………”
Mặc kệ thế nào, bọn họ vẫn là kết hôn, tuy rằng hôn lễ hiện trường nát bét khó nói nên lời, tuy rằng suốt hai năm sau khi cưới cô vẫn như cũ cho rằng hắn còn thích Tưởng Tâm Tri.
Tuy rằng bọn họ là cặp vợ chồng kỳ quặc nhất thiên hạ.
Hứa Tồn Ý thiếu Trần Thư Nhiên quá nhiều, nhưng hắn cảm thấy Trần Thư Nhiên cũng thiếu mình không ít. Hai người đều trả không hết nợ cho nhau, đành phải cứ như vậy vừa hận thầm vừa làm vợ chồng.
Nhưng không sao cả, ít nhất bọn họ còn có cả một đời dài đằng đẵng, để đem những lời chưa từng nói ra bày tỏ cùng đối phương, chỉ là chuyện đó có khi phải chờ tới lúc bảy tám chục tuổi cũng nên, dù sao thì cả hai người bọn họ có ai là người bình thường đâu.