Nữ Phụ Độc Ác Càng Muốn Ở Bên Nam Chính

Chương 6: Ngoại truyện Hứa Tồn Ý (2)



Nắng chiều hoàng hôn rọi lên mái tóc tơi xốp của Trần Thư Nhiên, tô lên người cô một lớp viền vàng nhàn nhạt.

Hứa Tồn Ý luôn ngồi ngay ngắn bên cạnh cô, rồi thỉnh thoảng lại nhìn nghiêng mặt cô mà ngẩn người.

Đợi lúc hắn hoàn hồn lại, sẽ thấy hai cô gái đồng thời nhìn hắn với vẻ mặt khó hiểu, Trần Thư Nhiên thì tròn xoe mắt to như thằng ngốc hỏi hắn vì sao thất thần. Còn trong ánh mắt Tưởng Tâm Tri lại chất chứa nhiều thâm ý hơn, nhưng cô ấy mãi vẫn không vạch trần.

Dưới sự giúp đỡ của Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri, thành tích của Trần Thư Nhiên tăng vọt. Hứa Tồn Ý thầm thở phào nhẹ nhõm, định bụng cùng cô làm lời cáo biệt cuối cùng.

Hắn chọn cho Trần Thư Nhiên mấy trường, đều rất tốt, nhưng đều là trường hắn sẽ không học. Trần Thư Nhiên hỏi hắn tại sao bọn họ không thể học chung một trường cấp ba? Hứa Tồn Ý bỗng nghẹn lời, không đáp được.

Hắn chỉ có thể lạnh mặt nói, hắn không muốn học cùng trường cấp ba với cô. Trần Thư Nhiên thoắt cái thất vọng nhìn hắn, như con cún con bị thương.

Hứa Tồn Ý một lần nữa bảo với chính mình, hắn và Trần Thư Nhiên là không có kết quả. Đây là sự thật rắn như sắt nung.

Ngoài dung mạo ra, tính cách cô, gia cảnh cô, cách cô đối nhân xử thế… tất cả đều là thứ gia đình hắn tuyệt đối không thể tiếp nhận.

Đây là sự thật rõ như ban ngày mà hắn đã sống trong cái nhà như l.ồ.ng giam ấy từ lâu mà lòng biết rõ.

Nhưng sau này họ vẫn gặp lại ở cùng một trường cấp ba. Ngày thấy Trần Thư Nhiên, trong lòng Hứa Tồn Ý bỗng dưng sinh ra một nỗi sợ hãi khôn cùng và tuyệt vọng chẳng thể nói thành lời.

Hắn sợ quỹ đạo cuộc đời mình thực sự cứ thế mà thay đổi, từ đây vạn kiếp bất phục.

Sự thực chứng minh, dự cảm của Hứa Tồn Ý là vô cùng chính xác, điểm này quả nhiên đã ứng nghiệm vào sau này.

Ngày tốt nghiệp cấp ba, sau ba năm giằng xé và đớn đau, Hứa Tồn Ý cuối cùng cũng hạ quyết tâm ——

Hắn quyết định trực diện với lòng mình, hắn quyết định bước ra khỏi cái l.ồ.ng sắt ấy, đi đến chỗ ánh mặt trời bên ngoài.

Bức thư đã sửa đi sửa lại vô số lần, chép đi chép lại bảy tám lượt bị hắn nắm c.h.ặ.t trong tay, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Hắn muốn trao bức thư này cho cô gái kia, cô gái mà trong lòng hắn mãi chẳng thể nguôi ngoai.

Nhưng sự việc chẳng diễn ra như trong tưởng tượng. Trần Thư Nhiên lúc đó đang khoác tay một anh chàng đẹp trai, cười hì hì lướt qua hắn, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Con khỉ lòe loẹt đáng ghét.

Cô ở bên người khác rồi, đây là phản ứng đầu tiên của Hứa Tồn Ý.

Hóa ra cô cũng chẳng thích hắn đến vậy, hóa ra chỉ cần là nam sinh tàm tạm một chút, đối với cô thì ai cũng được cả…

Hóa ra kẻ vẫn luôn tự mình đa tình… lại chính là hắn.

Trong phút chốc, nỗi nhục nhã và phẫn nộ khổng lồ chưa từng có quét qua toàn thân hắn, Hứa Tồn Ý mãi mãi không thể quên được sự xấu hổ và khó xử ở hành lang ngày hôm ấy.

Cứ như vậy, Trần Thư Nhiên trở thành cây gai trong lòng hắn, đ.â.m vào tim hắn khiến m.á.u chảy ròng ròng.

Hứa Tồn Ý đã quên mình đã về nhà như thế nào, hắn chỉ nhớ ngày hôm ấy về đến nhà, hắn thất hồn lạc phách đi ngang qua bàn trà, làm vỡ một cái ly thủy tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn nhìn mảnh vỡ trên đất, im lặng hồi lâu, bỗng nhiên lật tung cả cái bàn trà lên.

Choang một tiếng thật lớn!

Trong căn hộ mới mà bố mẹ tặng hắn làm quà mừng trưởng thành này, Hứa Tồn Ý như phát điên, đập phá tan tành gần hết đồ đạc trong nhà.

Lẽ ra hắn nên biết bản tính cô là thế từ lâu rồi!

Lẽ ra hắn nên biết cô lẳng lơ thay lòng từ lâu rồi!

Lẽ ra hắn nên biết cô gái ấy chính là đáng giận như thế! Đáng giận! Đáng ghét!

Suốt ba năm, nửa đêm giật mình tỉnh giấc, hắn đã tốn bao nhiêu thời gian thuyết phục chính mình, hắn đã chịu áp lực lớn đến mức nào để quyết định phơi bày nội tâm với cô, hắn đã mang dũng khí lớn nhường nào để định bước lên một con đường khác…

Thế nhưng kết cục thì sao?

Hóa ra cô thích hắn cũng chỉ là bình thường thôi, giống như thích một cái túi hiệu trong tiệm vậy, lúc nào cũng có thể đổi cái khác.

Hứa Tồn Ý, mày cũng chỉ có vậy thôi, hắn nghe thấy một giọng nói mỉa mai trong lòng cười lạnh với hắn.

Hắn cũng chỉ có vậy, mà thôi.

Hứa Tồn Ý nhìn đống bừa bộn đầy đất, đôi mắt dần nhòe đi…

Hắn bỗng nhiên hụt hơi, bịch một tiếng quỳ xuống đất, chẳng còn biết trời trăng mây nước gì nữa.

Nước mắt rơi lộp độp trên sàn, Hứa Tồn Ý không còn nhìn rõ những thứ trước mắt.

Hắn không thể thốt nên lời, cũng chẳng còn sức lực để cử động.

Hắn chỉ có thể hèn mọn và bất lực mà quỳ trên sàn nhà như thế, trơ mắt nhìn những giọt nước trên mặt đất mỗi lúc một nhiều thêm.

Kể từ ngày đó, hắn hận cô gái ấy thấu xương.

Hắn hận Trần Thư Nhiên.

Hắn hận cô, hận nhất, người duy nhất hắn hận, chính là cô, chỉ có mình cô mà thôi.

Hắn hận cô ngả ngớn tùy tiện, hắn hận nụ cười đẹp đẽ của cô, hắn hận cô ba lòng bảy dạ, hắn hận cô không tim không phổi…

Hắn muốn hận quá nhiều thứ, nhiều đến nỗi chính hắn cũng chẳng thể nói rõ rốt cuộc mình đang hận điều gì.

Đúng rồi, Hứa Tồn Ý, hận tới hận lui, rốt cuộc thì mày đang hận cái gì?