Từ hôm đó trở đi, Hứa Tồn Ý thề sẽ không gặp lại Trần Thư Nhiên nữa.
Hắn nói được làm được. Kể từ giây phút ấy, hắn không nghe bất cứ tin tức gì về cô, không gặp bất kỳ ai có liên quan đến cô, không đặt chân đến bất cứ nơi nào cô có thể xuất hiện…
Hứa Tồn Ý chấp hành không hề qua loa, như thể đã đóng c.h.ặ.t chuyện này vào lòng. Hắn muốn buông bỏ con người này hoàn toàn, cứ như cô chưa từng tồn tại trong sinh mệnh mình.
Sau kỳ thi đại học, Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri đều thuận lợi đỗ vào Đại học A. Hắn không biết Trần Thư Nhiên học trường nào, hắn cố tình không muốn biết.
Sau khi trưởng thành, bậc trưởng bối hai nhà họ Hứa, họ Tưởng qua lại càng thêm thường xuyên. Họ thường xuyên hẹn nhau tụ họp, gọi con cái hai nhà đến chung vui, thậm chí thỉnh thoảng còn cười đùa gọi đối phương là “thông gia”.
Vào một ngày hè năm nhất, Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri không chịu nổi bầu không khí trong nhà, bèn trốn khỏi căn phòng náo nhiệt đến ngột ngạt ấy.
Trên đường, Hứa Tồn Ý im lặng hồi lâu rồi hỏi Tưởng Tâm Tri liệu họ có nên ở bên nhau không.
Tưởng Tâm Tri nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: “Có thể.”
Cô nói “có thể”, chứ không phải “em đồng ý”.
Đối với Tưởng Tâm Tri, việc ở bên Hứa Tồn Ý dường như là chuyện đương nhiên. Điểm này, với Hứa Tồn Ý cũng vậy.
Nếu họ đã quá quen thuộc nhau, lại phù hợp với nhau, hà tất phải khổ sở tìm kiếm cái gọi là tình yêu đích thực nữa?
Tình yêu nguy hiểm và đau khổ nhường nào, điểm này Hứa Tồn Ý đã nếm trải quá rõ.
Thế là, đôi “trai tài gái sắc” trong mắt thiên hạ thực sự đến bên nhau, đúng như cha mẹ họ, đúng như kỳ vọng của tất cả mọi người.
Nếu mọi chuyện cứ thế êm đềm trôi thì tốt biết bao.
Vậy mà trớ trêu thay, vào một ngày năm hai đại học, Hứa Tồn Ý lại chạm mặt con người khiến hắn đau khổ tột cùng ấy.
Hôm ấy trời đẹp đến nao lòng, bầu trời xanh như vừa được gột rửa. Hứa Tồn Ý vẫn lịch trình đi học như thường lệ, bắt đầu một ngày khẩn trương như bao ngày khác.
Ngay giữa đường, một bóng người bất thần lao tới chặn đường hắn.
Trên mặt cô gái treo nụ cười rạng rỡ, ch.ói mắt y như ngày nào, khiến hắn không kìm được mà nhớ lại cái ngày xấu hổ khó xử hồi tốt nghiệp cấp ba.
“Hứa Tồn Ý! Đúng là cậu thật này! Lâu quá không gặp! Tôi nghe nói cậu học Đại học A, mà lạ là chẳng bao giờ đụng mặt cậu cả! Sao cậu không chơi với tôi thế? Tôi nhắn tin cậu cũng chẳng thèm trả lời!”
Tim Hứa Tồn Ý thót lên một nhịp dữ dội. Mặt hắn lạnh tanh nhìn cô gái, rõ ràng chẳng có chút ham muốn trò chuyện nào.
Trần Thư Nhiên hoàn toàn không nhận ra, liến thoắng ôn chuyện cũ, thao thao bất tuyệt kể cho hắn đủ thứ chuyện hai năm nay, từ việc đại học vui thế nào đến chơi game gì mới… Đủ thứ chuyện vụn vặt như hạt đậu đổ nghiêng trút xuống người hắn.
Hứa Tồn Ý nhìn nụ cười rạng rỡ của cô gái trước mắt, lòng dâng lên một nỗi bực bội khó tả, thậm chí là chán ghét.
Sao cô còn có thể thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà xuất hiện trước mặt hắn thế này?
Sao cô dám coi như chẳng có gì xảy ra mà lại một lần nữa xâm nhập vào cuộc sống của hắn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu cô đã có thể đường hoàng với hắn như vậy, thì nỗi thống khổ năm xưa của hắn là cái gì?
Là trò cười ư?
Hôm đó Trần Thư Nhiên đã nói rất nhiều, nhưng Hứa Tồn Ý không lọt tai nổi một chữ.
Hắn chỉ thấy phẫn nộ. Rất, rất phẫn nộ.
Hắn ghét cay ghét đắng việc Trần Thư Nhiên lại xuất hiện trong tầm mắt mình, mà vẫn là cái bộ dạng không tim không phổi như trước kia.
Lần này, hắn tuyệt đối không cho phép.
Hắn tuyệt đối không cho phép cô một lần nữa khuấy đảo cuộc đời hắn long trời lở đất.
Thế nên câu đầu tiên hắn thốt ra là: “Tôi có bạn gái rồi.”
“…… Ể?” Mắt Trần Thư Nhiên lập tức trợn to hơn nữa, cô có vẻ không ngờ câu đầu tiên đối phương nói với mình lại là chuyện này, “À, à… Vậy hả? Ồ ồ…”
“Vậy nên, sau này nếu không có việc công, phiền cậu đừng tìm tôi.”
“…Xin lỗi nhé, tại tôi lâu quá không gặp cậu nên muốn tâm sự chút thôi.” Trần Thư Nhiên hơi ngượng ngùng cười, trong mắt ánh lên vẻ tinh nghịch quen thuộc cùng một chút lấy lòng.
“Tôi không muốn nói chuyện với cậu.” Dứt lời, Hứa Tồn Ý nhấc chân bước đi, không hề ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
Sau thi đại học, Trần Thư Nhiên tất nhiên không thể đỗ Đại học A. Với học lực của cô, đó là điều không thể. Cô học ở một học viện trực thuộc phía dưới Đại học A. Hôm đó cô nổi hứng lên khu trường chính đi dạo, kết quả vô tình đụng trúng hắn.
Đó là chuyện sau này Hứa Tồn Ý vô tình nghe người khác kể lại. Nhưng hắn cũng chẳng bận tâm, vẫn tiếp tục cuộc sống bình lặng bên Tưởng Tâm Tri.
Cảm giác ở bên Tưởng Tâm Tri tốt hơn ở bên Trần Thư Nhiên nhiều lắm. Hắn không cần phải trải qua những tâm tư khó tả mà đau đớn ấy nữa, không cần phải nửa đêm trằn trọc suy đoán một ánh mắt hay một câu nói của đối phương, cũng không cần phải lấy vẻ ngoài bình thản điềm nhiên để ngụy trang cho mình nữa…
Tóm lại, hắn và Tưởng Tâm Tri ở bên nhau thực sự quá phù hợp.
Chỉ là, đôi khi hắn lại cảm thấy bản thân mình thiếu mất một thứ gì đó.
Có một hôm, hắn chợt không nhịn được hỏi Tưởng Tâm Tri. Hắn hỏi cô:
“Em có từng gặp cái loại người khiến em rất khó chịu, rất đau khổ, thực sự bất lực không? Em ghét người đó, ghét vô cùng. Trên người họ chẳng có ưu điểm gì, thậm chí còn rất phiền phức. Nhưng nếu thực sự không bao giờ gặp lại, thì lại có cảm giác trống rỗng vô cùng.”
Cứ như con người đột nhiên chìm sâu xuống đáy nước, ống thở bị bịt kín, ngay lập tức sắp không thở nổi.
Tưởng Tâm Tri nhìn hắn rất nghiêm túc, dường như hiểu rõ mấy lời hắn nói không đầu không cuối kia là có ý gì. Cô lắc đầu, nói không có.
“Em nghĩ, anh vẫn nên suy nghĩ lại thì hơn.” Cuối cùng Tưởng Tâm Tri nói với hắn như vậy.
Hứa Tồn Ý thoáng giật mình. Suy nghĩ lại? Hắn phải suy nghĩ lại cái gì? Mãi sau mới từ từ hiểu ra ý của Tưởng Tâm Tri.
Ngay cả khi là hợp tác, cũng phải có một thái độ ít nhất là thành tâm. Ý cô là, hắn đã thất thần quá mức rồi.