Hứa Tồn Ý chìm trong mơ hồ. Hắn hậu tri hậu giác phát hiện, thì ra mình trong mắt người ngoài đã buông thả bản thân đến mức buồn cười như vậy.
Người đó chẳng qua chỉ lắc lư trước mặt hắn một chút, hắn đã lập tức tán loạn cả lên…
Hắn không kìm được mà tự giễu: Hứa Tồn Ý, mày nực cười hết sức.
Hắn đột nhiên rơi vào nỗi mê mang chưa từng có. Giờ đây, hắn nên làm gì đây?
Lẽ nào hắn nên trách Trần Thư Nhiên sao? Thực ra cô chỉ là chào hỏi hắn mà thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, từ sau hôm ấy, hắn luôn cảm thấy trong trường nơi nơi đều là bóng dáng cô.
Con đường hôm ấy vốn không phải lối hắn thường đi, vậy mà sau đó hắn lại vô thức đi qua rất nhiều lần. Mỗi lần lướt qua, trong lòng đều có một thứ cảm giác khó nói nên lời.
Hứa Tồn Ý, mày rốt cuộc đang chờ mong điều gì vậy?
Hứa Tồn Ý cuối cùng đã suy sụp. Hắn như một kẻ bị nhốt trong bao tải, nhưng lại không biết nên đi về đâu. Không thể tiến cũng không thể lui, thậm chí không thể không đưa ra lựa chọn.
Hắn làm chuyện phá lệ đầu tiên trong đời. Hắn đến gặp chủ nhiệm khoa xin nghỉ, nói rằng trạng thái của mình không ổn, muốn điều chỉnh một thời gian. Chủ nhiệm khoa lập tức phê duyệt, và dặn hắn hãy nghỉ ngơi cho tốt.
Thầy nói Hứa Tồn Ý đã quá bận rộn, mỗi lần gặp hắn đều như thể đang nỗ lực sống ngày cuối cùng của cuộc đời vậy. Rõ ràng là người trẻ tuổi mà trên người lại toát ra vẻ nặng nề già cỗi.
Hứa Tồn Ý cười khổ, cảm ơn thầy rồi một mình đi leo ngọn Ngọc Long Tuyết Sơn mà bấy lâu nay hắn hằng muốn chinh phục.
Hắn đã chuẩn bị rất lâu, ôm một quyết tâm sắt đá, làm đầy đủ mọi thứ, từng bước từng bước bắt đầu hành trình.
Chẳng hiểu sao, hắn luôn cảm thấy, nếu cuộc sống không thể cho hắn đáp án cho vài vấn đề, thì có lẽ thiên nhiên sẽ cho hắn.
Hứa Tồn Ý không theo tín ngưỡng nào, cũng chẳng có tôn giáo. Hắn không hề ký thác hy vọng vào bất cứ điều gì mơ hồ. Nhưng lúc này, hắn như một tín đồ chân chính, hy vọng tự nhiên có thể trao cho hắn một lời giải đáp.
Thế là hắn bắt đầu chinh phục ngọn tuyết sơn ấy, ngày đêm không nghỉ, trải qua muôn vàn gian khó. Trên đường đi gặp nhiều người đồng hành, có một ông anh cười hỏi Hứa Tồn Ý vì sao lại tới đây.
Hắn nghĩ ngợi rồi nói, hắn muốn tìm một đáp án.
Ông anh ấy cười vỗ vai hắn, bảo nếu muốn biết đáp án của một việc thì nhất định phải thành tâm. Chỉ khi cậu lên đến đỉnh núi, tĩnh tâm lại, thì đáp án chân chính tự khắc sẽ xuất hiện.
Hứa Tồn Ý tin thế, cảm ơn ông anh rồi tiếp tục từng bước leo lên. Hắn đã nỗ lực như vậy, nghiêm túc như vậy, như thể làm thế thì ông trời sẽ thực sự cho hắn một câu trả lời.
Khi hắn cuối cùng cũng đặt chân lên đỉnh núi, tuyết trắng lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, bầu trời xanh thẳm như một bức tranh khổng lồ…
Khoảnh khắc ấy, lòng Hứa Tồn Ý cuối cùng cũng lặng yên. Trong đầu hắn chỉ còn mỗi một người.
Trần Thư Nhiên.
Trần Thư Nhiên.
Trần Thư Nhiên.
Giây phút này, màn sương mù cuối cùng được vén lên. Hứa Tồn Ý từ trong đó gian nan bước ra, rốt cuộc đã hiểu mình muốn gì.
Thế là hắn lập tức chạy như bay trở về, đuổi theo thứ mà mình thực sự khao khát.
Trùng hợp thay, vừa về đến trường hắn đã gặp ngay Trần Thư Nhiên bên hồ. Lúc đó cô cười hì hì hỏi hắn có phải cãi nhau với Tưởng Tâm Tri không, nếu không thì ở bên cô tính rồi.
Hứa Tồn Ý lặng người nhìn cô, không nói nên lời. Trong lòng hắn chỉ có nỗi nhớ nhung sâu thẳm, khôn kể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn vốn định đem suy nghĩ thực sự của mình nói với Tưởng Tâm Tri, hẳn hoi trò chuyện với cô. Nhưng ai ngờ chưa kịp, thì điều đang chờ đợi hắn ngay sau đó là cuộc gặp mặt chính thức của cha mẹ hai bên.
Hôm đó tan học, Tưởng Tâm Tri nhắn tin bảo cha mẹ có việc tìm họ. Trong lòng hắn lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành. Hắn định từ chối, giải quyết dứt điểm chuyện của hắn và Tưởng Tâm Tri trước, nhưng tình thế không cho phép hắn khước từ.
Vậy là, bước chân vào phòng riêng, Hứa Tồn Ý liền thấy trưởng bối hai nhà họ Tưởng, họ Hứa đã ngồi chễm chệ trên ghế, cười nói vui vẻ, thu xếp cho lễ đính hôn sau khi tốt nghiệp của họ, cùng với kế hoạch đưa cả hai ra nước ngoài học tiếp.
Khoảnh khắc ấy, Hứa Tồn Ý lạnh buốt từ đầu đến chân, toàn thân là một mảng hàn băng.
Tưởng Tâm Tri quay đầu nhìn hắn, trong mắt là sự bất đắc dĩ xen lẫn áy náy nhàn nhạt.
Hắn bỗng nhớ tới lời trêu đùa cợt nhả của cô gái bên hồ hôm nào. Hóa ra, đó lại là lần họ ở gần nhau nhất.
Trong tiếng cười nói rộn rã, mỗi người đều coi mọi chuyện là hiển nhiên. Chân tay Hứa Tồn Ý càng lúc càng lạnh ngắt. Hắn biết, hôm nay nhất định phải nói rõ hết thảy.
Nếu không, hắn và cô, sẽ chẳng còn bao giờ có thể.
Vậy nên, khi hắn cắt ngang bầu không khí đang hòa thuận vui vẻ, nói rõ tất cả mọi điều, thì điếu t.h.u.ố.c người cha đang châm bỗng nhiên ném thẳng về phía hắn ——
“Choang” một tiếng! Hứa Tồn Ý vỡ đầu chảy m.á.u, m.á.u chảy đầy vào mắt hắn. Căn phòng chỉ còn tiếng thét ch.ói tai và cảnh hỗn loạn.
Mẹ hắn nhìn hắn với ánh mắt cực kỳ thất vọng, như thể tác phẩm bà yêu nhất bị hoen ố. Bà nói: “Mẹ nói cho con biết! Đừng tưởng cha mẹ không biết con nhỏ đó là hạng người gì! Chúng ta đã sớm điều tra rõ ràng rồi! Trừ cái mã bề ngoài ra, nó chẳng có học thức gì, sớm nắng chiều mưa, gia đình lại như thế! Chúng ta tuyệt đối không đồng ý cho nó bước chân vào nhà này!”
Hứa Tồn Ý hết sức bình tĩnh nhìn cha mẹ: “Đây là quyết định của con, sẽ không thay đổi.” Rồi hắn cúi người trước trưởng bối nhà họ Tưởng, thành tâm xin lỗi, nói tất cả đều là lỗi của hắn.
Sự việc đi đến nước này là điều Hứa Tồn Ý chưa hề lường trước. Nhưng hắn biết trách ai đây? Chỉ có thể trách chính hắn, trách hắn yếu đuối do dự, trách hắn im lặng nhát gan.
Đây là lần đầu tiên cha Hứa Tồn Ý thực sự nổi giận với hắn. Ông lạnh lùng nói với con trai, nếu nó thực sự muốn ở bên con bé đó thì sau này đừng vác mặt về cái nhà này nữa.
Động tác kéo cửa của Hứa Tồn Ý khựng lại. Hắn không nói một lời, chấp nhận, rồi rời khỏi phòng riêng.
Hắn bước ra khỏi nhà hàng, thất thần đi lang thang rất lâu trên phố, rồi ngồi phịch xuống một chiếc ghế dài ven đường. Nhìn gương mặt quen thuộc mà hắn đã lén ngắm nhìn vô số lần trong điện thoại, khóe mắt hắn bỗng nhiên ướt nhòe.
Cuối cùng, hắn gửi tin nhắn cho đối phương:
“Ừ.”
Ừ, Thư Nhiên, chúng ta ở bên nhau đi.
Anh đồng ý với em, cũng đồng ý với chính mình. Từ nay không do dự nữa, không trốn tránh nữa, không yếu đuối nữa.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mà hắn vẫn mãi không nhận được hồi âm.
Sao cô vẫn chưa trả lời? Cô đang làm gì giờ này? Có phải cô lại đổi ý rồi không?
Một giọt nước rơi xuống màn hình, hòa lẫn vào m.á.u. Hứa Tồn Ý không còn nhìn rõ được thứ gì trước mắt nữa.
Tận đáy lòng hắn gào thét trong im lặng:
Thư Nhiên, xin em, hãy cho anh một lời hồi đáp đi.
Xin em, hãy cho anh một chút tình yêu đi.
Bây giờ anh chỉ có mình em thôi.