Nữ Phụ Luôn Thích Tìm Đường Chết

Chương 15: Nhiệm vụ có bệnh



Sáng hôm sau, Tạ Gia Nghi cảm nhận rõ rệt tiết trời đã se lạnh.

Trên đường từ Định Đường viện thỉnh an trở về, một chiếc lá ngô đồng vàng úa rơi nhẹ bên chân.

Nàng đưa tay khẽ vịn thân cây, ngẩng mặt 45 độ nhìn tán lá, gương mặt thoáng u sầu, hệt như bức họa “khuê các mỹ nhân buồn thu”.

Nhưng trong lòng nàng lại nghĩ ——

Từ xưa thu đến người thêm bi thương, ta thì chỉ nghĩ đến cua chắc thịt, nướng lên với cam, ăn một bữa BBQ hải sản!

Nghĩ thôi đã thấy thèm chảy nước miếng.

Đúng là thời điểm ăn cua.

Nếu mời vài người bạn tốt, uống chút rượu, thưởng cúc, ăn cua… phải gọi là mỹ diệu vô cùng.

Nghĩ vậy, nàng lập tức gửi thiệp mời đến Cố Nhã Mật, rủ nàng tới thưởng cúc.

Từ lần gặp ở Ngọc Hoa Trai đến nay cũng đã hơn nửa tháng, chắc hẳn chuyện nàng ta thu hồi của hồi môn đã gần xong, giờ mời đến vừa đúng lúc.

Cố Nhã Mật nhận được thiệp thì rất ngạc nhiên. Nàng và tiểu cô cô của Trấn Quốc công phủ vốn không hề giao du, kiếp trước thì người này mới mấy tháng đã qua đời, nào ngờ kiếp này lại sống tốt.

Chẳng lẽ vì ta trọng sinh mà mọi chuyện đổi thay?

Dù sao, nàng cũng không thấy lý do gì để từ chối. Đi chuyến này vừa có thể kết giao bề ngoài, vừa khiến mẹ conTrần thị dè chừng, lại tiện tìm hiểu xem tại sao người vốn lẽ ra đã c.h.ế.t nay vẫn còn sống.

Vậy là, Cố Nhã Mật đúng hẹn tới phủ.

Dưới sự dẫn đường của nha hoàn, nàng thong thả bước vào đình viện nơi hậu hoa viên.

Thấy nàng đến, Tạ Lệnh Phương lập tức chạy ra đón, giọng đầy nhiệt tình:

“Cố tỷ tỷ, tỷ tới rồi!”

Nàng kéo tay Cố Nhã Mật vào đình, còn tự tay rót rượu:

“Nếm thử đi, đây là rượu trái cây Lưu đại nương trong bếp ủ, ngọt dịu, không dễ say.”

Cố Nhã Mật hơi ngẩn người, không ngờ tiểu thư quốc công phủ lại gần gũi đến vậy, chẳng hề mang dáng vẻ cao cao tại thượng. Hoàn toàn khác hẳn với loại quý nữ luôn tự cho mình thanh cao, giả vờ cách biệt ngàn dặm mà nàng từng gặp. Sự lo lắng ban đầu trong lòng nàng cũng tan biến ít nhiều.

Lúc này, Tạ Gia Nghi dùng chiếc kìm nhỏ gắp một c.o.n c.ua từ l.ồ.ng hấp ra.

Tạ Lệnh Phương lập tức tranh:

“Tiểu cô cô, con muốn cái ở giữa, lớn nhất đó!”

Tạ Gia Nghi liếc nàng một cái:

“Cái đó là phần của Cố tỷ tỷ, ngươi đừng mơ.”

“Thế thì con lấy cái thứ hai lớn nhất vậy.”

Nói xong, Tạ Gia Nghi gắp c.o.n c.ua lớn nhất đặt trước mặt Cố Nhã Mật, lấy con thứ nhì cho mình, còn lại mới đưa cho Tạ Lệnh Phương:

“Đây, cái này mới là phần của ngươi.”

Thực ra mấy c.o.n c.ua lớn nhỏ cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu, nên Tạ Lệnh Phương chẳng giận, vui vẻ bắt đầu bóc cua.

Cả ba vừa ăn vừa trò chuyện, không bao lâu đã trở nên thân thiết.

Gió thu nhè nhẹ, hương hoa thoảng đưa, rượu trái cây ngọt thanh, thịt cua béo ngậy, lại có hai cô nương đáng yêu ngồi bên trò chuyện ríu rít, khiến Tạ Gia Nghi cảm thấy cuộc sống thật sự dễ chịu.

Nếu cứ như vậy mà trôi qua, hình như cũng không tệ. Nhưng vừa nghĩ tới wifi, bồn cầu, rồi biết bao tiểu thuyết đang chờ mình đọc, nàng lại muốn quay về thế giới cũ vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cố tỷ tỷ, ngươi thật lợi hại,” Tạ Lệnh Phương vừa ăn vừa cười hì hì, “của hồi môn mẫu thân ngươi để lại đều bị mẹ kế chiếm bao nhiêu năm như thế, vậy mà ngươi vẫn lấy lại được. Chẳng phải như xẻo một miếng thịt trên người bà ta sao?”

Nói xong, vẻ mặt nàng tràn đầy hả hê khi thấy người khác xui xẻo. Từ lâu Tạ Lệnh Phương vốn chướng mắt Cố Nhã Kỳ cùng Trần thị, cảm thấy bọn họ toàn giả bộ.

Cố Nhã Mật mỉm cười:

“Nàng dĩ nhiên là không cam tâm. Nhưng nhà ngoại ta đâu dễ bắt nạt. Hơn nữa, phụ thân ta vốn trọng mặt mũi, sợ ta vạch trần chuyện đoạt của hồi môn làm hắn mất danh dự. Dưới nhiều sức ép, cuối cùng cũng phải trả lại thôi.”

Nàng kể như thể chỉ bâng quơ, nhưng Tạ Gia Nghi thì biết rõ: để lấy lại được, chắc chắn nàng đã tốn không ít tâm lực.

Từ lần ấy, Tạ Gia Nghi thường xuyên mời Cố Nhã Mật đến phủ chơi, quan hệ giữa hai người ngày một thân. Có lúc Cố Nhã Mật còn thẳng thắn kể chiêu trò đối phó mẹ con Trần thị, nghe xong khiến Tạ Gia Nghi hưng phấn như được xem “trực tiếp phát sóng” cảnh nữ chủ ngược tra cực phẩm.

Không hổ là nữ chủ ta thích! Đúng là khí phách uy vũ!

Có lần Cố Nhã Mật đến, tình cờ gặp cả Lý Tấn. Điều khiến Tạ Gia Nghi ngạc nhiên là hai người lại tỏ ra rất xa cách, hoàn toàn không có chút lửa tình nào như trong truyện.

Thư Linh ở bên châm chọc:

“Ngươi chỉ là nữ phụ, lo làm nhiệm vụ của mình đi, xen vào chuyện chính tuyến làm gì?”

Tạ Gia Nghi nghĩ lại thấy cũng đúng.

Nghĩ chưa dứt, Thư Linh đã ném tới một cái nhiệm vụ mới:

“Lén vào phòng Lý Tấn, thả một con rắn độc vào ngăn tủ của hắn. Nhiệm vụ hoàn thành sẽ thưởng một tuýp kem đ.á.n.h răng hương bạc hà; thất bại, răng sẽ vĩnh viễn biến đen.”

“???” Tạ Gia Nghi suýt thì ngất.

Kem đ.á.n.h răng??? Còn nếu thất bại thì răng đen vĩnh viễn???

Sau khi bình tĩnh lại, nàng liền nhớ ra: à, đây là một đoạn tình tiết trong nguyên tác.

Trong tiểu thuyết, “Tạ Gia Nghi” và Cố Nhã Kỳ vốn thân thiết. Mà tiểu cô cô này lại nhiều lần bị phạt vì Lý Tấn, sớm coi hắn như cái gai trong mắt, ngày nào cũng muốn tìm cách hại hắn.

Cố Nhã Kỳ giỏi nhìn sắc mặt đoán ý, vừa nghe chuyện liền bày kế: tìm một con rắn, lén bỏ vào phòng Lý Tấn, đợi hắn bị c.ắ.n để xả giận. Dù hắn có nghi ngờ, cũng không thể liên lụy đến “Tạ Gia Nghi”.

Nghe xong, “Tạ Gia Nghi” trong truyện đồng ý ngay, hớn hở thực hiện. Con rắn kia cũng chính là do Cố Nhã Kỳ đưa cho nàng, nhưng…

Điều “Tạ Gia Nghi” không hề biết là, con rắn ấy là rắn độc cực mạnh, chỉ cần c.ắ.n một cái là mất mạng ngay.

Cố Nhã Kỳ ngoài mặt tỏ ra tốt với nàng, nhưng trong lòng thì chỉ mong Tạ Gia Nghi gặp chuyện. Nếu con rắn độc kia thực sự c.ắ.n c.h.ế.t Lý Tấn, rồi tra ra đầu mối dính tới Tạ Gia Nghi, nàng ta nhất định cũng sẽ xui xẻo không ít! Đến lúc đó xem nàng còn dám kiêu ngạo được nữa không.

Nghĩ đến đây, Cố Nhã Kỳ càng hả hê, trong lòng toàn là âm u độc niệm.

Càng buồn cười hơn là “Tạ Gia Nghi” trong nguyên tác thật sự nghe lời, còn ngoan ngoãn làm theo. Kết quả vừa thả rắn ra thì bất cẩn bị nó quấn ngược lại, c.ắ.n một ngụm! Tới lúc nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc, Lý Tấn xuất hiện kịp lúc cứu nàng.

Còn tại sao hắn cứu? Không phải vì thương hương tiếc ngọc gì, chỉ đơn giản thấy nếu nàng c.h.ế.t trong viện mình thì quá phiền phức.

Nhưng sau lần đó, trong mắt Lý Tấn, “Tạ Gia Nghi” đã hoàn toàn trở thành một kẻ c.h.ế.t rồi. Và cũng vì vụ rắn độc này, về sau khi tính sổ, hắn mới nghĩ tới việc nhốt nàng vào phòng đầy rắn để t.r.a t.ấ.n.

——

Giờ phút này, Tạ Gia Nghi nghe Thư Linh tuyên bố nhiệm vụ, chỉ cảm thấy đầu óc muốn nổ tung.

Muốn ta đi lấy rắn?? Ta với Cố Nhã Kỳ khác gì “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” đâu! Nàng ta ác độc thì mặc nàng ta, chứ ta thì chịu thôi!

Nhưng nếu từ chối, nhiệm vụ thất bại… răng nàng sẽ biến đen vĩnh viễn. Bệnh đến thế là cùng! Dù có đẹp đến mấy, nhoẻn miệng ra mà toàn đen sì thì còn ai thèm nhìn?

Nhiệm vụ này, không muốn cũng phải làm!

Tạ Gia Nghi liền viết thơ nhờ Cố Nhã Mật giúp. Hai ngày sau, Cố Nhã Mật đến phủ, lén đưa cho nàng một cái túi gấm lớn bằng bàn tay.

“Gia Nghi, ngươi muốn cái này để làm gì vậy?”