Tạ Gia Nghi từ sau khi Lý Tấn ôm Tiểu Bảo rời đi, trong lòng vẫn thấp thỏm không yên. Không phải nàng sợ hắn sẽ làm gì tiểu oa nhi kia —— dù sao hắn là nam chủ, khí độ ấy vẫn phải có, sẽ không đến mức xuống tay với một đứa nhỏ.
Nàng lo chính là… hắn sẽ đối với nàng thế nào.
Bốn năm tiêu d.a.o, nhưng nàng chưa từng quên giữa nàng và hắn còn một món nợ.
Khoảnh khắc ánh mắt Lý Tấn cưỡi ngựa đi ngang nhìn nàng, đến giờ nàng vẫn còn rùng mình. Bên người hắn vốn có ngọc bội quý như mạng, hiện giờ không thấy đâu. Lúc trước có thể hắn chưa nhận ra, nhưng qua từng ấy năm, hắn hẳn đã kịp nhớ lại. Và biết rõ là ai động tay động chân.
Chuyện đó sớm muộn gì cũng phải trả.
Nhưng Tạ Gia Nghi tự nhủ: không sao. Nàng chỉ còn duy nhất một nhiệm vụ cuối cùng. Chỉ cần hoàn thành, nàng sẽ cúi chào nam chủ, dứt khoát rời khỏi thế giới này, trở lại hiện đại tiếp tục những ngày nhàn nhã.
Nàng lấy ra từ trong rương nhỏ lọ xuân d.ư.ợ.c mua được từ tay Dương thần y, ngắm nghía thật lâu. Đây là nhiệm vụ cuối, thành hay bại đều dồn cả vào một lần này!
Nàng đợi suốt cả đêm, nhưng không thấy Lý Tấn về phủ.
Ngược lại lại nghe tin —— tối qua trong cung yến, hắn công nhiên cự tuyệt bệ hạ tứ hôn, nói rõ mình đã có người trong lòng, chẳng bao lâu sẽ tự tới cửa cầu hôn, nghênh thú nàng ấy về nhà.
Bảo Hoa công chúa đương trường tức giận, hắt thẳng chén rượu vào mặt hắn, rồi khóc chạy ra khỏi Kim Đức điện.
Ngoài dự đoán mọi người, Cảnh Thái Đế chẳng những không trách, còn đích thân ban một chén rượu quý.
Rồi sau, luận công ban thưởng, phong hắn làm Trấn Bắc hầu, ban thêm dinh thự và vô số vàng bạc châu báu.
Giờ phút này, Lý Tấn có thể nói là phong quang vô hạn, chạm tay là bỏng.
…
Năm ngày sau, Tạ Gia Nghi mới gặp lại hắn.
Nàng đến Định Đường Viện thỉnh an Thôi thị, ai ngờ lại thấy một thân hình cao lớn vĩ ngạn đã ngồi sẵn ở ghế phải. Hắn đang hơi nghiêng đầu, kiên nhẫn lắng nghe Thôi thị nói chuyện.
Khoảnh khắc nàng bước vào, hắn lập tức ngẩng lên.
Một đôi mắt đen sâu thẳm như vực biển, bề ngoài bình tĩnh, nhưng dưới lớp mặt nạ kia đã là sóng to gió lớn.
Bốn năm không gặp, tiểu cô cô từng còn vương nét trẻ con, giờ đã thành một giai nhân phong hoa tuyệt đại.
Lý Tấn đứng dậy, bước thẳng đến trước mặt nàng. Thân hình cao lớn tức khắc phủ xuống, bóng râm đè c.h.ặ.t khiến nàng gần như không thở nổi. Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như gió phương bắc, vang ngay bên tai:
“Tiểu cô cô, đã lâu không gặp. Biệt lai vô dạng?”
Tạ Gia Nghi hít sâu một hơi, nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh. Chu môi đỏ tươi hơi cong, nàng nở nụ cười nhẹ, khéo léo như gãi đúng chỗ ngứa:
“Tấn ca nhi, quả thật là ngươi sao? Hôm qua ta còn tưởng mình nhìn nhầm. Không nghĩ mấy năm không gặp, ngươi lại cao lớn đến vậy, ta suýt chút nữa nhận không ra.”
Nàng đưa tay so thử, phát hiện mình chỉ mới chạm tới cằm hắn.
“Mấy năm nay ở biên cảnh, hẳn chịu không ít khổ cực đi?” Giọng điệu ôn nhu, bình thản, giống hệt trưởng bối quan tâm vãn bối.
Lý Tấn không đáp ngay, ánh mắt đen sâu tựa lốc xoáy, như muốn nuốt trọn lấy nàng. Hắn chậm rãi mở miệng:
“Chịu khổ thì chưa nói tới, chỉ là luôn nhớ mãi một hương vị ở kinh thành.”
Ánh mắt hắn hạ xuống, dừng trên bờ môi mềm mại, rồi lại lướt đến làn cổ trắng nõn. Từng tấc từng tấc đảo qua, nặng nề đến mức như có thực chất.
Lông mi Tạ Gia Nghi khẽ run. Nàng mím môi, gượng cười:
“Tấn ca nhi muốn ăn gì? Cái đó còn không dễ sao, ta lập tức sai phòng bếp làm ngay.”
Thôi thị cũng phụ họa:
“Đúng vậy, Tấn ca nhi cuối cùng cũng trở về, không còn phải chịu khổ ở chốn gió cát hoang vu nữa. Ngươi muốn ăn cái gì thì cứ nói, tổ mẫu lập tức sai người làm.”
Lý Tấn từ tốn mở miệng:
“Nhưng món này, chỉ tiểu cô cô mới làm được.”
Thôi thị sửng sốt, rồi cười mỉa:
“Ồ? Chỉ cô cô ngươi mới làm được? Kiều Kiều, từ bao giờ con biết nấu nướng thế? Ngay cả nương còn chưa từng được ăn qua thứ con làm đâu.”
Giọng điệu rõ ràng lộ chút ghen.
Tạ Gia Nghi vội ôm lấy cánh tay bà, dịu giọng làm nũng:
“Nương, con làm được gì đâu. Ngài đừng nghe Tấn ca nhi nói lung tung.”
Nàng còn cố ý trừng mắt cảnh cáo Lý Tấn một cái, ý bảo hắn đừng quá đáng.
Lý Tấn chỉ cúi đầu khẽ cười, khóe mắt hằn ý cười sâu thẳm, như thể vô cùng đắc ý nhưng lại không hề nói thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Để đón gió cho Lý Tấn, Thôi thị phân phó phòng bếp dốc hết sở trường, đem toàn bộ món ngon bày lên bàn. Thậm chí còn xách tai lão Trấn Quốc công, bắt ông lấy ra bình rượu quý hiếm nhất cống hiến.
Tạ Côn vốn mê rượu, nhưng nghĩ đến đứa cháu mồ côi cha mẹ này, ông cũng mềm lòng, đâu nỡ keo kiệt. Thế nhưng vừa bước xuống hầm rượu, ông trợn tròn mắt —
“C.h.ế.t tiệt! Cái bình Côn Luân Thương đâu rồi?!”
Đây chính là rượu ông cất giữ mấy năm nay, ngay cả chính mình cũng chưa nỡ uống.
Thực ra, Tạ Gia Nghi đã sớm lo lắng chuyện này. Từ ngày nàng lén lấy bình rượu đi, nàng bắt đầu canh chừng cha mình cực c.h.ặ.t, không để ông bén mảng đến hầm rượu. Lúc ông thèm quá, nàng liền tìm loại rượu ngon khác cho ông uống đỡ, lâu dần ông cũng quen, còn hớn hở vì được con gái “quản lý” giùm. Ông nghĩ, rượu càng để lâu càng thơm, chờ Kiều Kiều gả đi rồi, tất nhiên sẽ không ai cấm cản mình nữa.
Ai ngờ hôm nay mở ra, rượu lại biến mất không dấu vết!
“Là ai?!” Tạ Côn như hóa thân sát thần, nổi giận đùng đùng từ hầm rượu lao ra.
Lý Tấn chỉ liếc sang Tạ Gia Nghi một cái, ánh mắt sâu xa đầy hàm ý.
Tạ Gia Nghi lập tức chui sát bên Thôi thị, cứng đờ, không dám hé nửa lời.
Rượu đã sớm bị nàng uống hộ Lý Tấn, giờ có muốn tìm cũng chẳng còn lại giọt nào.
Tạ Côn ngồi phịch xuống, mặt sầm sì suốt cả bữa yến, càng nghĩ càng tức. Cuối cùng ông đập bàn:
“Không được! Phải lôi tên trộm rượu này ra! Cả thiên hạ mà dám động vào rượu của ta, lão t.ử không xẻo hắn tám khúc thì ta không mang họ Tạ!”
Tạ Gia Nghi nghe mà mồ hôi lạnh túa ra sau lưng — nàng hiểu quá rõ tính cha mình, một khi ông đã nghiêm túc điều tra, sớm muộn gì cũng biết bình rượu kia do nàng “cầm nhầm”.
Cùng chờ đến lúc bị cha phát hiện chân tướng rồi chất vấn, còn không bằng bây giờ nàng chủ động đứng ra thừa nhận.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Lý Tấn đã đứng ra:
“Ngoại tổ phụ, rượu đó là do con lấy.”
Tạ Côn dựng thẳng lông mày, bán tín bán nghi:
“Con?”
Lý Tấn khẽ chạm mũi, bình thản đáp:
“Hôm đó con cùng tiểu cô cô đ.á.n.h cược. Nàng nói trong hầm rượu của người có cất một vò rượu quý, quý đến mức trừ ông ra chẳng ai biết chỗ cất. Nếu con có thể lén lấy ra được, nàng sẽ đồng ý với con một việc. Có phải vậy không, tiểu cô cô?”
Nói rồi, ánh mắt hắn lướt thẳng sang Tạ Gia Nghi.
Trong thính đường, mấy ánh mắt khác cũng đồng loạt đổ dồn về phía nàng.
Tạ Gia Nghi còn biết nói gì nữa? Đành gật đầu thừa nhận: “Đúng…”
Lý Tấn tiếp tục:
“Con khi đó nhất thời xúc động, liền đồng ý. Sau nhiều ngày quan sát, cuối cùng cũng tìm cách lấy được rượu trong hầm.”
Hắn quỳ một gối xuống đất, sống lưng thẳng như thương, giọng dõng dạc:
“Ngoại tổ phụ, chuyện này là lỗi của con, xin người phạt con.”
Tạ Côn nheo mắt, giọng nghiêm nghị:
“Thế vò rượu đâu?”
“Con uống hết rồi.”
…Uống hết. Hết sạch.
Hy vọng cuối cùng tan biến, Tạ Côn choáng váng, suýt ngã ngửa ra sau. Ông run rẩy chỉ vào hai người, giận đến mức nghẹn lời:
“Các ngươi… thật to gan! Đều cho ta—”
Chưa kịp dứt, sau lưng đã nhận ngay một cái tát của Thôi thị:
“Cho ông cái gì? Ông còn định làm ầm lên nữa à? Tấn ca nhi và Kiều Kiều làm thế là đúng! Ông nhìn lại bộ dạng mình xem, suốt ngày chỉ biết say sưa, thân thể hỏng nát thành như thế nào rồi? Giờ còn có chắt bế bồng, chỉ vì một vò rượu mà náo loạn thế này, còn ra thể thống gì nữa?!”
Vừa mắng, bà vừa ra hiệu cho Lý Tấn và Tạ Gia Nghi mau chuồn. Hai người lập tức nhân cơ hội lẻn mất.
Ra đến ngoài, vẫn còn nghe thấy tiếng Thôi thị trong phòng răn dạy liên hồi, còn Tạ Côn thì cúi đầu xin tha.
Tạ Gia Nghi khẽ bật cười. Lý Tấn quay sang, ánh mắt ẩn ẩn ý cười:
“Tiểu cô cô, nhớ rõ lời hứa vừa rồi, ta sẽ đến tìm người tính sổ.”
Nói rồi hắn nhanh chân rời đi.
Tạ Gia Nghi ngẩn người, nàng khi nào hứa hẹn gì với hắn chứ?
Chợt nghĩ lại — lúc nãy phối hợp che giấu, chính nàng đã vô tình rơi vào bẫy hắn giăng. Nàng đỡ trán, thầm kêu khổ: chẳng phải là tự tay đào hố chôn mình sao?