Mấy ngày kế tiếp, Tạ Gia Nghi ngay cả bóng dáng Lý Tấn cũng chưa từng nhìn thấy. Hắn tựa hồ cực kỳ bận rộn.
Nếu là ngày thường, nàng ước gì không phải chạm mặt hắn. Nhưng nhiệm vụ cuối cùng của nàng lại có thời hạn, mà nay chỉ còn duy nhất một ngày. Nếu không hạ được d.ư.ợ.c cho Lý Tấn, nàng sẽ phải vĩnh viễn mắc kẹt ở nơi này.
Sau một phen dò hỏi, Tạ Gia Nghi biết được Lý Tấn nhận lời mời của Tam hoàng t.ử, giờ đang ở Nguyệt Lâu ca vũ, cực kỳ khoái lạc.
Không thể chần chừ thêm nữa — đã đến lúc phải ra tay.
Nếu núi không tới với ta, thì ta sẽ tự tìm tới núi.
Nửa canh giờ sau, Tạ Gia Nghi đã đến Nguyệt Lâu.
Thời cơ không tệ, vừa vặn bắt kịp lúc Tam hoàng t.ử triệu vũ kỹ lên biểu diễn. Nàng dịch dung thành bộ dáng một nữ t.ử diễm lệ mà kiếp trước nàng ghét cay ghét đắng, trà trộn đi vào.
Dịch dung đan không phải loại tiêu hao một lần, có thể dùng tới ba lần, lúc này phát huy tác dụng. Còn vì sao lại chọn biến thành gương mặt đáng ghét kia? Bởi vì bộ mặt ấy yêu mị, lẳng lơ, rất thích hợp để làm việc xấu.
Vừa bước vào, nàng đã thấy vị Tam hoàng t.ử tuấn dật, ôn nhã ngồi ở thượng thủ. Ngay bên trái là Lý Tấn. Những người còn lại phỏng chừng đều là thủ hạ phe Tam hoàng t.ử, gương mặt quen kiểu pháo hôi, không đáng để nàng để tâm.
Thoáng nhìn qua, Tạ Gia Nghi liền nhận định: yến tiệc lần này là vì muốn lôi kéo Lý Tấn. Đáng tiếc Tam hoàng t.ử không hề biết, người hắn đang muốn kết thân lại ngầm mưu tính lật đổ hoàng tộc.
Ẩn mình trong hàng ngũ vũ kỹ, Tạ Gia Nghi theo điệu nhạc uốn lượn, mắt liếc sóng đưa, eo nhỏ lả lướt. Phong tình vạn chủng.
Bao năm nay, nàng đã khổ công học không ít kỹ năng, để sau khi trở lại hiện đại có thêm mưu sinh thủ đoạn. Vũ đạo chính là một trong số đó. Giờ phút này, nàng nhảy ra dáng ra hình, hoàn toàn đủ để mê hoặc lòng người.
Quả nhiên, Lý Tấn đang nâng chén ngọc cũng phải dừng lại, ánh mắt trụ c.h.ặ.t trên thân ảnh nàng.
Tam hoàng t.ử vốn tinh ý, lập tức nhận ra, đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ.
Ngay lúc Tạ Gia Nghi còn đang nghĩ cách tiến lại gần, một vật gì đó bất ngờ ném tới, va vào cẳng chân nàng khiến tê rần, cả người lảo đảo nghiêng đi.
Một cánh tay dài kịp thời vươn tới, kéo nàng vào lòng.
Là Lý Tấn.
Tạ Gia Nghi thầm thở phào — may mắn tránh được cảnh ngã ngựa mất mặt, bằng không nếu gây động tĩnh, thân phận của nàng rất dễ bại lộ. Quả nhiên thời khắc mấu chốt, vẫn là nhờ vị đại thiếu gia này ra tay cứu.
Nhưng thấy hắn ôm c.h.ặ.t không buông, đám thuộc hạ bên dưới lập tức ồn ào:
“Đều nói Trấn Bắc hầu không gần nữ sắc, xem ra cũng chưa hẳn!”
“Ha ha, bất quá vũ kỹ này đúng là có nhan sắc, hầu gia động tâm cũng là bình thường thôi.”
“Ai, vốn muốn thỉnh điện hạ ban cho, ai dè mỹ nhân lại hữu duyên với Trấn Bắc hầu.”
“Anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân hẳn nên kính anh hùng một chén rượu a?”
“Đúng vậy, kính một chén!”
Tạ Gia Nghi nhân cơ hội tách khỏi vòng tay hắn, cầm lấy bình rượu. Động tác mềm mại, ánh mắt mị hoặc, nàng rót rượu đầy ly.
Ngón tay khẽ lướt ven chén, một lớp phấn mịn vô hình rơi vào, theo sóng rượu tan chảy, chẳng để lại dấu vết nào.
Nàng ngẩng đầu, mặt đỏ bừng giả vờ e thẹn, khẽ nói:
“Hầu gia, thiếp kính ngài một chén.”
Đôi mắt ướt át liếc hắn, rồi nhanh ch.óng cúi xuống, đưa ra chén rượu.
Lý Tấn nhận lấy, uống cạn một hơi.
Trong lòng Tạ Gia Nghi dâng trào niềm vui khó kìm, chỉ hận không thể lập tức nhảy lên. Thành công rồi! Sắp được trở về hiện đại! Thân thể nàng run rẩy, kích động vô cùng.
Lý Tấn nghiêng đầu nhìn, cười khẽ:
“Sao vậy? Cơ thể không thoải mái?”
Hắn đưa nàng trở lại lòng n.g.ự.c, bàn tay đặt nơi hông nhẹ nhàng vuốt ve.
Toàn thân Tạ Gia Nghi cứng đờ, đầu vùi sâu vào n.g.ự.c hắn, chỉ khẽ lắc đầu.
Lý Tấn mỉm cười, cởi áo ngoài, phủ lấy cả người nàng.
Tam hoàng t.ử thấy vậy, ánh mắt lóe lên, rồi bật cười ha hả:
“Xem ra Trấn đình đối với vũ kỹ này vừa mắt rồi. Che chắn kín như vậy, thế nào, sợ chúng ta nhìn à?”
Lý Tấn chỉ cười nhạt, không nói gì.
Tạ Gia Nghi bị hắn ôm trong n.g.ự.c, cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc nóng ấm, trong lòng tảng đá lớn cuối cùng rơi xuống. Nàng thả lỏng đến mức, lơ đãng mà thiếp đi lúc nào không hay.
Chờ đến khi tỉnh lại, phát hiện mình vẫn còn trong vòng tay hắn, nhưng cảnh vật đã thay đổi — không còn ở nhã gian nguyệt lâu nữa, mà là trong một cỗ xe ngựa đang lăn bánh.
Nàng giật mình:
“Ngươi muốn mang ta đi đâu?”
Lý Tấn vươn tay vuốt ve khuôn mặt nàng, ngũ quan tuấn mỹ dưới ánh đèn càng thêm bức người, trong mắt lại mang theo sự chuyên chú lạ thường:
“Đương nhiên là đưa về phủ ta.”
Tạ Gia Nghi trợn to mắt, trong lòng vội vàng gọi Thư Linh:
“Sao lại như vậy? Lý Tấn sao vẫn chưa đi tìm nữ chủ?”
Thư Linh trừng mắt trắng dã:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tìm cái gì mà nữ chủ? Hắn căn bản chưa từng trúng d.ư.ợ.c, tìm nữ chủ làm gì?”
Tạ Gia Nghi ngơ ngác:
“Không thể nào! Ta rõ ràng thấy hắn uống chén rượu kia rồi mà?”
Thư Linh cười lạnh, giọng lãnh khốc:
“Nhiệm vụ thất bại. Với cái thủ pháp hạ d.ư.ợ.c vụng về của ngươi, hắn từ sớm đã nhìn thấu rồi. Chẳng qua hắnlười đến mức không muốn vạch trần thôi. Có lẽ, đó cũng là một loại thú vị đối với hắn.”
Tạ Gia Nghi như bị sét đ.á.n.h trúng, cho đến khi xe ngựa dừng lại, nàng bị Lý Tấn ôm thẳng vào phòng, đặt xuống giường mềm, mới bừng tỉnh.
Ngay khoảnh khắc phần lưng vừa chạm nệm, thân hình cao lớn của hắn đã đè xuống, mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi nàng.
Mùi rượu nhàn nhạt quyện với khí tức lạnh lẽo như tuyết tùng trên người hắn, lập tức bao trùm nàng, khiến nàng gần như nghẹt thở.
Tạ Gia Nghi mở to mắt, liều mạng giãy giụa, nhưng chút sức lực kia sao đấu lại được thân thể tôi luyện qua muôn vàn c.h.é.m g.i.ế.c nơi chiến trường?
Hắn dễ dàng khống chế nàng, như một con dã thú đói khát lâu ngày, rốt cuộc không kiềm chế nổi mà muốn hưởng thụ món mỹ vị mơ tưởng bấy lâu.
“Ưm… Lý Tấn… Ta… Tê——”
Lời chưa kịp nói hết đã bị nuốt trọn.
Hoàng cung, Càn Ninh điện.
Cảnh Thái Đế ngồi trên cao, lạnh lùng hỏi thái giám tổng quản bên cạnh:
“Bên Lý Tấn thế nào rồi? Bảy ngày Đoạn Hồn Tán, lúc này hẳn đã phát tác?”
Nếu khi hắn đ.á.n.h lui người Khương, danh vọng trong dân gian đã cao hơn cả đế vương, Cảnh Thái Đế vẫn còn chút tâm tư dung nạp. Nhưng đến khi phát hiện Lý Tấn là dư nghiệt của tiền thái t.ử, trong lòng ông chỉ còn duy nhất một ý niệm — g.i.ế.c.
Người này, tuyệt đối không thể lưu lại.
Bằng không, ngay cả ngôi vị hoàng đế của hắn cũng khó giữ nổi.
Nhìn khắp mấy vị hoàng t.ử của mình, tuy đều long chương phượng tư, nhưng đem ra so với Lý Tấn, vẫn còn kém xa một bậc.
Nếu không nhân lúc bản thân còn tại vị mà trừ bỏ hắn, thì đợi đến ngày tân hoàng đăng cơ, e rằng khó mà khống chế được nữa. Đến khi đó, muốn động đến hắn chỉ sợ phải động đến cả gốc rễ, tổn hại quá lớn, được chẳng bõ mất.
Hiện giờ ra tay, tuy có thể dấy lên ít nhiều lời ong tiếng ve, nhưng cũng chẳng đáng kể. Cùng lắm thì đổ hết lên đầu Khương nhân, ai lại dám nghi ngờ đến mình?
Dù sao, bao nhiêu năm nay hắn đối đãi Lý Tấn thế nào, triều đình trong ngoài đều nhìn rõ. Ngay cả khi y công nhiên cự tuyệt thánh hôn, hắn cũng không hề trách phạt nửa câu.
Cảnh Thái Đế càng nghĩ càng thấy đây đúng là một nước cờ tuyệt diệu.
Nhưng khoảnh khắc kế tiếp, đồng t.ử hắn đột nhiên co rút, gương mặt thoáng chốc lộ vẻ không thể tin nổi.
Người mà hắn vốn cho rằng đã c.h.ế.t dưới Đoạn Hồn Tán, vậy mà lại tay cầm trường kiếm, sải bước như sấm sét tiến thẳng vào điện!
Cả người Lý Tấn tỏa ra huyết sát chi khí dày đặc, hệt như tu la đến từ địa ngục, khiến lòng người run sợ.
“Hộ giá ——!”
Thái giám tổng quản ý thức được tình thế bất ổn, lập tức gào to, tiếng kêu ch.ói tai vang vọng khắp Càn Ninh điện.
Nhưng lời hắn còn chưa dứt, trường kiếm trong tay Lý Tấn đã v.út đi, xuyên thẳng qua cổ họng.
“Phanh!”
Thái giám tổng quản ngã sập xuống đất, đôi mắt còn mở trừng trừng, m.á.u tươi phun xối xả từ cổ, nhuộm đỏ nền điện.
…
Tạ Gia Nghi vừa mới tỉnh dậy, còn chưa kịp than vãn chuyện mình mất đi trinh tiết, thì một tin tức kinh thiên động địa đã ập đến khiến nàng hồn phi phách tán.
Tam hoàng t.ử đại nghịch bất đạo, dĩ hạ phạm thượng, ý đồ mưu phản! Dù cuối cùng thất bại, nhưng hành vi ấy đã chọc giận hoàng đế triệt để.
Trong cơn thịnh nộ, hoàng đế hạ chỉ: phế truất, sung quân biên cương, vĩnh viễn không được đặt chân về kinh.
Cũng bởi một chuyện này, hoàng đế tức giận đến ngã bệnh, nằm liệt trên long sàng, thở ra nhiều mà hít vào ít, tưởng chừng không chống đỡ nổi.
Cả hoàng cung lập tức bao phủ trong tầng không khí trầm trọng, u ám.
Triều chính, theo chỉ dụ, đã giao cho thừa tướng, thái phó và Trấn Bắc hầu cùng nhau xử lý.
…
Tạ Gia Nghi chỉ biết ngẩn ngơ: một giấc ngủ dậy, vì sao cả thế giới lại thay đổi ch.óng mặt như thế này?
Cốt truyện chẳng phải đã lao nhanh vượt ngoài quỹ đạo vốn có rồi sao?
Trong nguyên tác, Lý Tấn từ biên cảnh trở về, phong hầu, sau đó liền cùng nữ chủ ngọt ngào rắc cẩu lương, 360 độ không góc c.h.ế.t tú ân ái.
Đoạn ấy chiếm tận hơn mười vạn chữ, gần nửa cuốn sách!
Trong đó, đương nhiên cũng xen kẽ một loạt nữ xứng, nam phối tìm đường c.h.ế.t, cùng tranh đấu quyền mưu lên xuống phập phồng, nhưng suy cho cùng cũng chỉ để làm chất xúc tác cho tình cảm đôi chính. Cuối cùng nam nữ chủ thành thân, rồi phiên ngoại tiếp tục ngập tràn đường ngọt, chỉ đổi “đạo cụ” thành vài tiểu bao t.ử đáng yêu.
Còn hiện tại thì sao? Cốt truyện như con ngựa hoang, phi thẳng không thèm nhìn đường, chẳng biết sẽ lao đi đến nơi nào.
Tạ Gia Nghi trong lòng lạnh nửa phần:
“Thư Linh, ta phải làm sao bây giờ? Ta còn có thể về lại không?”
Trong hoảng loạn, nàng chỉ còn biết cầu cứu Thư Linh.