Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 31: Lịch luyện kết thúc



Đúng lúc Vân Niệm định kiểm tra tình trạng hiện tại của Ngụy Thành thì một mùi rượu quen thuộc chợt nhẹ nhàng bay vào mũi nàng.

Lập tức, mày Vân Niệm nhíu lại. Nàng ngẩng đầu nhìn vào trong khách điếm, quả nhiên thấy người đàn ông tuấn tú mặc trường bào trưởng lão đang lười nhác dựa nghiêng ở một bên, đôi mắt phượng đầy vẻ hứng thú nhìn về phía này.

Nhìn thấy người tới, Vân Niệm không khỏi sửng sốt:

“Từ trưởng lão?”

Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên, hơi nghiêng đầu cười nói:

“Củ cải nhỏ, chơi vui không?”

Nghe vậy, khóe miệng Vân Niệm giật nhẹ: “Chẳng vui chút nào.”

Từ trưởng lão cũng không tức giận, chậm rãi bước tới phía này. Ánh mắt hắn quét qua t.h.i t.h.ể trong lòng Ngụy Thành, chân mày khẽ nhướng lên, rồi nhìn sang Vân Niệm hỏi:

“Bên ngoài đang làm cái gì vậy?”

“Có oán báo oán, có thù báo thù.” Vân Niệm nhàn nhạt đáp.

“Xem ra nơi này chẳng có việc gì cần đến ta…” Từ trưởng lão thoải mái cười cười, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo lại đột ngột lao về phía Vân Niệm: “Đỡ kiếm!”

Vân Niệm lập tức phản ứng, nâng ngay thanh đoạn đao trong tay lên chống đỡ. Trong đầu nàng còn đang nghĩ không biết Từ trưởng lão có phải phát điên hay không, một đại năng Nguyên Anh kỳ lại muốn đ.á.n.h với một tu sĩ Luyện Khí tầng năm như nàng.

Mãi đến khi thanh kiếm được Từ trưởng lão tùy ý dùng linh khí ngưng tụ ra chạm lên đoạn đao của nàng, Vân Niệm mới nhận ra hắn đã áp chế tu vi xuống cùng cảnh giới Luyện Khí tầng năm.

Nàng hất văng kiếm của Từ trưởng lão, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đang cười cực kỳ đáng ghét kia, môi khẽ mím lại, ngay sau đó lưỡi đao xoay chuyển, trực tiếp c.h.é.m về phía hắn.

Dưới những chiêu thức sắc bén của Vân Niệm, Từ trưởng lão liên tục lùi lại, nhìn thì như bước chân rối loạn nhưng thực tế lại ung dung hóa giải từng chiêu một cách có trật tự.

Sau mấy chiêu liên tiếp, mày Vân Niệm hơi nhíu lại. Trước đó nàng đã tiêu hao quá nhiều tinh lực, còn bên phía Từ trưởng lão thì chỉ thuận tay phá giải chiêu thức, hoàn toàn không hao tổn bao nhiêu. Đến lúc này, cục diện đã rất rõ ràng.

Thoạt nhìn nàng đang chiếm thế thượng phong, nhưng nàng biết, chỉ trong vài chiêu tiếp theo thôi, tình thế sẽ bị Từ trưởng lão hoàn toàn đảo ngược.

Mà đúng như Vân Niệm dự đoán, ngay lúc Từ trưởng lão chuẩn bị phản áp chế nàng, bỗng nghe “keng” một tiếng, Vân Niệm trực tiếp ném đoạn đao xuống đất, bản thân lùi lại mấy bước rồi nhàn nhạt nói:

“Không đ.á.n.h nữa.”

Thấy vậy, Từ trưởng lão bật cười:

“Đúng là tính trẻ con. Không đ.á.n.h thì cũng đâu cần ném luôn cả đao.”

Vừa nói, hắn vừa cúi người nhặt thanh đoạn đao lên, cầm trong tay tỉ mỉ quan sát.

Ngoại trừ phần trước kia bị chính hắn làm gãy, chỉ nhìn phần lưỡi đao còn lại hiện giờ đã có rất nhiều chỗ mẻ, có nơi còn cong quặp lên, hoa văn vốn được khắc trên thân đao cũng đã mòn sạch. Thanh đao này nếu không dùng suốt ba năm thì tuyệt đối không thành ra thế này.

Từ Từ trưởng lão tra đoạn đao lại vào vỏ rồi chậm rãi nói:

“Được rồi, nếu chỗ các ngươi đã không còn việc gì, vậy ta đi đây.”

Vân Niệm không để ý đến hắn nữa. Nhưng khi Từ trưởng lão vừa đi được vài bước, dường như chợt nhớ ra điều gì, liền trở tay lấy ra một quyển Trấn Yêu Sách đặt trước mặt Vân Niệm rồi khẽ cười:

“Lần này đừng làm hỏng nữa nhé.”

Nói xong, thân hình Từ trưởng lão liền biến mất khỏi Nguyên Mộc Khách Điếm.

Nhìn quyển Trấn Yêu Sách trước mặt, đôi mắt Vân Niệm khẽ chớp.

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới giọng nói của Quân Dục Chỉ.

“Mau chạy! Hắn sắp tự bạo rồi!”

Bên ngoài lập tức hỗn loạn. Cũng ngay lúc này, thân ảnh Ngụy Thành đột ngột lao ra khỏi khách điếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Này!” Vân Niệm giật mình, vội vàng đuổi theo.

Vừa ra ngoài, nàng đã thấy giữa không trung tụ lại từng tầng từng tầng yêu vân màu bạc, bao bọc người đàn ông ở chính giữa, trông như thần minh giáng thế.

Cả đời hắn dường như chưa từng làm sai điều gì, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy. Vân Nguyệt Nga lập tức kéo lấy Vân Niệm:

“Chúng ta phải mau rời khỏi đây!”

“Không kịp nữa rồi.” Quân Dục Chỉ nhíu c.h.ặ.t mày.

Mà Vân Niệm chỉ ngơ ngẩn nhìn người đàn ông đang được yêu vân vây quanh kia. Rốt cuộc phải mang tâm trạng thế nào mới khiến một yêu thú đã tu luyện thành hình, tiền đồ rộng mở như vậy lại lựa chọn tự bạo?

Đúng lúc thất thần, nàng bỗng thấy một bóng người quen thuộc lao thẳng về phía yêu vân.

“Hắn đang làm gì vậy?! Như thế sẽ mất mạng đó!” Vân Nguyệt Nga nhìn thấy Ngụy Thành lao lên thì sắc mặt lập tức thay đổi.

Một khi yêu thú quyết định tự bạo, quá trình đó không thể bị cắt ngang. Mà lúc này nếu có người đến gần, chắc chắn sẽ bị liên lụy, hy vọng sống sót gần như bằng không.

Quân Dục Chỉ thoáng ngẩn người:

“Hắn đang tranh thủ thời gian cho chúng ta… Mau rút!”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Nói xong liền trực tiếp xách Vân Niệm lên, đồng thời cõng Thịnh Dao hiện giờ không thể cử động, cùng Vân Nguyệt Nga bay nhanh về phía biên giới Du Thanh Châu.

Vân Niệm chợt hoàn hồn, quay đầu nhìn về phía yêu vân. Trong tầm mắt nàng, bóng dáng kia đã biến thành một chấm đen nhỏ xíu, càng lúc càng xa.

Cuối cùng, ánh bạc bùng nổ.

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lấn át mọi âm thanh xung quanh. Trong phạm vi trăm dặm quanh yêu vân, tất cả đều hóa thành phế tích.

Không biết đã bao lâu trôi qua, mọi thứ mới dần yên tĩnh trở lại.

Yên tĩnh đến mức như thể tất cả những chuyện trước đó chưa từng tồn tại.

Mấy người cuối cùng dừng lại ở một nơi trong Du Thanh Châu. Sau khi tìm được một hang động, họ lập tức chữa thương cho Thịnh Dao.

Đại yêu tuy không trực tiếp đ.á.n.h trúng nàng, nhưng thương thế nàng chịu cũng không nhẹ, đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh.

Vân Nguyệt Nga ở trong hang chữa thương cho Thịnh Dao, Quân Dục Chỉ đứng ngoài cửa động hộ pháp. Vốn Vân Niệm không cần phải tránh đi, nhưng lúc này nàng không muốn ở trong động, liền nhảy lên một cái cây bên ngoài, ôm đoạn đao lặng lẽ nhìn trời cao.

Tên tiểu nhị kia cùng người con gái hắn yêu… thật sự cứ thế mà c.h.ế.t rồi sao?

Liệu họ có giống nàng, lại trọng sinh trở về quá khứ không?

Không… chắc là không thể.

Một khi vẫn lạc, hình thần câu diệt, hoàn toàn tan biến giữa thiên địa, làm gì còn chuyện thêm một đời nữa?

Vậy vì sao chỉ có mình nàng được trọng sinh?

Vân Niệm nghĩ rất lâu. Nghĩ đến mệt rồi, nàng cứ thế ngồi trên cây ngủ thiếp đi.

Không biết đã bao lâu sau, Vân Niệm bị những tiếng nói nhỏ vụn vặt bên dưới đ.á.n.h thức. Nàng mở mắt nhìn xuống, chỉ thấy trước cửa hang, Quân Dục Chỉ và Vân Nguyệt Nga đang ngồi cạnh nhau, nhàn nhã trò chuyện.

Cuộc lịch luyện trừ yêu rất nhanh đã đến lúc kết thúc. Tất cả đệ t.ử đều phải tập hợp tại nơi xuất phát, sau đó cùng nhau trở về tông môn.

Khi Vân Niệm nhẹ nhàng nhảy lên phi chu, nàng chỉ thấy phần lớn đệ t.ử trên người đều mang thương tích, thậm chí người trọng thương nguy hiểm đến tính mạng cũng không ít.

Ngẩng đầu nhìn lên, Từ trưởng lão vẫn ngồi ở vị trí hắn thích nhất trên nóc thuyền, lười biếng uống rượu, nhìn đám đệ t.ử qua lại trên phi chu.

Vân Niệm không dừng lại thêm, trực tiếp trở về phòng mình.

Nhưng nàng không biết rằng, ngay khoảnh khắc mình xoay người bước vào phòng, đôi mắt phượng đẹp đẽ của Từ trưởng lão đã quét về phía nàng, khóe môi khẽ cong lên.