Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 32: Truy cứu trách nhiệm



—— Linh Thú Phong ——

“Cho nên nói, đội của các ngươi cuối cùng vẫn rơi xuống hạng ch.ót sao?” Sở Mộ nghe rất chăm chú, mở miệng hỏi.

Vân Niệm đang cúi đầu ăn cơm, nghe hắn hỏi vậy chỉ gật đầu.

Thấy dáng vẻ ấy của nàng, Sở Mộ không nhịn được bật cười:

“Ăn chậm thôi, không đủ thì ta làm thêm.”

Nghe vậy, đôi mắt Vân Niệm khẽ chớp, ngẩng đầu nhìn về phía mấy chiếc l.ồ.ng chất ở góc phòng.

Vừa chạm phải ánh mắt của Vân Niệm, mấy con ngỗng lớn còn sót lại lập tức co rúm người, lùi về phía sau.

Mãi về sau Vân Niệm mới biết, đám ngỗng nàng bắt cho Sở Mộ lúc trước vốn là nguyên liệu để hắn luyện tay nghề nấu nướng, kết quả bây giờ phần lớn đều đã chui vào bụng nàng, chẳng còn lại mấy con.

Vân Niệm nghĩ nghĩ rồi mở miệng nói:

“Ngươi biết chỗ nào có nguyên liệu ngon không? Ta đi tìm cho ngươi.”

“Đâu cần phiền phức như vậy, ngoài chợ cái gì cũng có, ngươi cứ yên tâm ăn đi…” Sở Mộ đương nhiên biết nàng đang nghĩ gì, cong mắt cười nói:

“Không đủ thì ta lại xuống chợ mua.”

“Ừm.” Vân Niệm chỉ nhàn nhạt gật đầu, sau đó tiếp tục ăn cơm, nhưng lại âm thầm ghi nhớ những lời Sở Mộ nói trong lòng.

Buổi tối sau khi đến Dịch Tuyền tu luyện, sáng sớm hôm sau, Vân Niệm đã dậy từ rất sớm xuống núi, đi tới khu chợ dưới chân T.ử Tiêu Tông.

Đã là khu chợ mở dưới chân đại tông môn như T.ử Tiêu Tông, đương nhiên mỗi ngày đều náo nhiệt đông đúc, người đến người đi tấp nập.

Nơi này thường xuyên có đệ t.ử trong tông đem đan d.ư.ợ.c, phù lục, pháp khí mình luyện chế ra bày bán, giá cả lại vừa rẻ vừa tốt, tự nhiên hấp dẫn rất nhiều cư dân dưới núi đến mua, thậm chí có người còn vượt ngàn dặm xa xôi đến đây chọn hàng.

Kiếp trước, Vân Niệm rất hiếm khi tới những nơi như thế này, cả ngày chỉ một lòng vùi đầu tu luyện cấm thuật, chưa từng có lấy một ngày thật sự nghỉ ngơi.

Vừa bước vào khu chợ, thân hình nhỏ bé của nàng đã lập tức bị dòng người chen chúc nhấn chìm.

Vân Niệm khó khăn lắm mới chen được tới trước một quầy bán thịt, nhìn đủ loại thịt linh thú bày trước mặt đến hoa cả mắt.

“Tiểu tiên t.ử muốn mua gì sao?” Người bán thịt thấy nàng mặc trang phục đệ t.ử của T.ử Tiêu Tông liền vội vàng bước tới hỏi han.

Ánh mắt Vân Niệm quét qua đống thịt linh thú trước mặt, mở miệng hỏi:

“Loại nào ngon nhất?”

“Ngon nhất thì phải kể tới thịt Thủy Văn Lộc này nha, thịt mềm ngon dai dai, trơn mịn thơm ngọt, một cân chỉ hai trăm linh thạch hạ phẩm thôi, tiểu tiên t.ử muốn mấy cân?”

Tên đồ tể cười tít mắt nói.

Theo hắn biết, đệ t.ử của các đại tông môn thường ra tay rất rộng rãi, lại thích giữ thể diện, cho nên mỗi lần gặp được đều phải tranh thủ bán thêm chút hàng.

Nhưng Vân Niệm vừa nghe giá đã nhíu mày:

“Đắt vậy.”

“Giá này đã rẻ hơn nhiều chỗ khác rồi đấy tiểu tiên t.ử à, thịt Thủy Văn Lộc làm món gì cũng ngon hết! Ấy tiểu tiên t.ử, tiểu tiên t.ử, người đi đâu vậy, không mua nữa sao…”

Vân Niệm thoắt cái đã chạy khỏi khu chợ, lấy Trấn Yêu Sách trong n.g.ự.c ra lật xem, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một chỗ nào đó.

Thủy Văn Lộc, thường xuất hiện tại Thanh Quả Lâm, vừa hay không xa T.ử Tiêu Tông.

—— Vãn Nguyệt Phong ——

Trước đầm nước tĩnh lặng không gợn sóng, Từ trưởng lão đang tựa vào một tảng đá lớn, nhàn nhã câu cá, trước mặt đột nhiên hiện ra một tấm thủy kính.

Trong thủy kính, Vân Niệm tay cầm đoạn đao lao vào đàn Thủy Văn Lộc đang nghỉ ngơi.

Trong nháy mắt, cả đàn hươu hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

Nhưng mặc cho chúng chạy nhanh thế nào cũng không nhanh bằng Vân Niệm đang lao đi như gió.

Chỉ trong chốc lát, nàng đã trói được hai con Thủy Văn Lộc, dùng đòn gánh vác lên vai.

Thân hình bé xíu lại gánh hai con hươu còn to hơn mình, nhìn kiểu gì cũng thấy vô cùng kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Từtrưởng lão chỉ khẽ bật cười.

Đúng lúc đó, hắn bỗng cảm nhận được một luồng linh lực đang tiến về phía mình, tay áo rộng khẽ phất, tấm thủy kính trước mặt lập tức biến mất.

Người tới mặc đạo bào tím sẫm, khuôn mặt nghiêm nghị uy nghiêm, khí tức quanh thân trầm ổn nội liễm, chậm rãi đi về phía Từ trưởng lão.

Mà Từ trưởng lão thậm chí còn chẳng thèm nhìn sang, chỉ cong môi cười nói:

“Hôm nay chưởng môn sao lại có nhã hứng tới Vãn Nguyệt Phong thế? Chẳng lẽ tới tìm ta câu cá?”

Nghe vậy, Mộ Hạc chưởng môn lập tức sa sầm mặt, lạnh giọng nói:

“Ngươi còn có tâm trạng ngồi đây câu cá à? Trưởng lão Tề Bình với Thịnh Dương chân nhân hiện giờ vẫn còn chắn trước cửa chỗ ta đấy!”

Từ trưởng lão tùy ý phất tay:

“Chỉ là bọn nhỏ bị thương chút thôi, đám người kia đúng là chuyện bé xé ra to.”

“Đệ t.ử của trưởng lão Tề Bình hiện giờ vẫn nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, nếu không nhờ con trai của Tần Phong kịp thời cõng hắn về thì e rằng căn cơ tu hành cũng bị tổn hại rồi. Đệ t.ử của Thịnh Dương mới vừa hồi phục được chút ít, giờ còn bị dọa đến mức không dám bước ra khỏi cửa.”

“Đám trưởng bối ấy biết nói ngươi không nổi, nên cả đám kéo nhau tới chỗ ta than phiền…”

Mộ Hạc chưởng môn nhíu mày nhìn hắn:

“Ngươi bảo ta phải làm sao đây?”

Từ trưởng lão híp mắt:

“Khó lắm mới thấy bọn nhỏ bị thương mà còn có người đau lòng cho chúng.”

Ánh mắt Mộ Hạc chưởng môn khẽ động, sau đó nhàn nhạt nói:

“Mỗi người đều có số mệnh riêng. Nhưng ngươi cũng hơn trăm tuổi rồi, ít nhiều gì cũng nên có dáng vẻ của một vị trưởng lão đi chứ. Nhìn bộ dạng hiện tại của ngươi, để đám hậu bối nhìn thấy thì chúng sẽ bàn tán thế nào?”

“Quan tâm bọn chúng làm gì?” Từ trưởng lão nhướng đôi mắt phượng, cười nhẹ rồi nâng hồ lô rượu t.ử kim lên uống một ngụm:

“Cứ để chúng bàn tán, ta chỉ c.ầ.n s.ay một trận là được.”

“Chẳng ra thể thống gì…” Mộ Hạc chưởng môn bất đắc dĩ nói, sau đó tiếp lời:

“Coi như ta sai khi giao đám đệ t.ử kia cho ngươi quản. May mà lần này chưa xảy ra chuyện lớn gì, nếu không thì ta cũng khỏi mong bước chân ra ngoài.”

Nói xong, Mộ Hạc chưởng môn xoay người định rời đi.

Đúng lúc ấy, ánh mắt Từ trưởng lão khẽ động, quay sang nhìn theo bóng lưng Mộ Hạc chưởng môn rồi nói:

“Chưởng môn nói đúng, ta cũng chẳng còn trẻ nữa, xem ra đã tới lúc nhận một đồ đệ về chơi rồi.”

“Để ngươi đi hại đời đệ t.ử người ta à?” Mộ Hạc chưởng môn dừng bước, quay đầu trừng hắn một cái:

“T.ử Tiêu Tông có một mình ngươi thôi đã đủ phiền rồi!”

Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Mộ Hạc chưởng môn lại bất giác bắt đầu tính toán.

Tuyệt học cả đời của Từ trưởng lão, nếu thật sự có người kế thừa được, sau này chắc chắn sẽ giúp T.ử Tiêu Tông có thêm một cường giả mạnh mẽ.

Việc hắn cuối cùng cũng thông suốt, quyết định nhận đồ đệ đương nhiên là chuyện tốt.

Chỉ có điều, đối với người được chọn làm đồ đệ này, sau khi trở về ông nhất định phải quan sát thật kỹ, tuyệt đối không thể để học thành cái tính cách chẳng đứng đắn giống hệt Từ trưởng lão được.

Chỉ riêng một mình Từ trưởng lão thôi cũng đã đủ khiến ông đau đầu lắm rồi.

Từ trưởng lão liếc nhìn bóng lưng Mộ Hạc chưởng môn rời đi, sớm đã đoán được bảy tám phần suy nghĩ trong lòng ông ta, khóe mắt không khỏi cong lên. Nếu chưởng môn thích bận rộn như vậy, vậy cứ để ông ấy bận rộn một phen đi thôi.

—— Linh Thực Đường ——

Một đầu bếp vừa bước vào liền gọi lớn:

“Sở Mộ, con nhóc kia lại tới tìm ngươi kìa!”

Nghe vậy, Sở Mộ không khỏi thấy kỳ lạ. Vẫn chưa tới giờ cơm mà, sao Vân Niệm đã tới tìm hắn rồi?

Hôm nay đói sớm vậy sao?