Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 35: Trở lại biển Vô Nhai .



 

Nói xong, Tào An Học chỉ qua loa phất tay, lập tức có người tiến lên, mỗi bên giữ lấy một tay Vân Niệm rồi áp giải nàng ra khỏi tông môn.

 

Vân Niệm ngẩn người hồi lâu, chính nàng cũng không dám tin mình lại bị đuổi khỏi T.ử Tiêu Tông một cách qua loa như thế. Nhưng nhìn về phía sơn môn phía xa kia, bởi thân phận ngọc bài đã bị tịch thu, nàng quả thực không còn cách nào quay vào nữa.

 

Trong tông môn, Thanh Nhiên đứng từ xa nhìn bóng dáng Vân Niệm, không khỏi cười lạnh: “Chỉ đuổi ngươi ra khỏi tông môn thôi, đúng là quá tiện nghi cho ngươi rồi!”

 

Nói xong, nàng ta đắc ý xoay người rời đi.

 

Ánh mắt Vân Niệm khẽ động, thần thức lập tức quét qua nhẫn trữ vật một lượt. May mà toàn bộ gia sản của nàng đều vẫn còn nguyên trên người, thế là nàng lặng lẽ xoay người rời đi, dáng vẻ bình tĩnh đến mức khiến đám đệ t.ử canh cổng tông đều nhìn đến ngẩn ngơ.

 

Trước đó, phong chủ Phù Cầm Phong đã đặc biệt sai người đến báo với bọn họ. Những chuyện bị xử lý theo kiểu này, phía sau ít nhiều đều có nội tình. Nghĩ đến chắc hẳn tiểu nha đầu này đã đắc tội với ai đó nên mới bị đuổi ra ngoài như vậy.

 

Nhưng nhìn bộ dạng của nàng, không tức giận, không oan ức, rời đi lại còn dứt khoát đến thế, hoàn toàn không giống người đang mang uẩn khúc gì cả...

 

Vân Niệm đi về hướng tây bắc. Nàng biết rất rõ, chuyện này chẳng qua chỉ là lấy nàng làm kẻ thế mạng tạm thời mà thôi. Sự xuất hiện của t.h.i t.h.ể Lý Như rõ ràng là do Thanh Nhiên sắp đặt. Còn Thanh Nhiên và phong chủ Phù Cầm Phong rốt cuộc đã làm ra chuyện gì, trong lòng nàng cũng đã hiểu rõ.

 

Chỉ e là phía gia đình Lý Như đã không còn dễ bị ép xuống nữa, cho nên bọn họ mới đẩy nàng ra gánh tội. Dù sao thì một ngoại môn phong chủ tự ý xử trí đệ t.ử trong tông, tuyệt đối không dám làm lớn chuyện này, nếu không chắc chắn sẽ kinh động đến Chấp Pháp Đường. Bọn họ cũng chỉ thấy hiện giờ nàng thất thế, nên mới tiện tay chụp cái mũ tội danh này lên đầu nàng rồi vội vàng kết thúc mọi chuyện.

Nhưng chỉ cần việc này xuất hiện chút sóng gió, cái oan danh trên đầu nàng sớm muộn cũng sẽ bị lật tung.

 

Có điều như vậy cũng tốt. Ít nhất nàng có thể tạm thời rời khỏi tông môn, rời khỏi Vân gia. Mà hiện tại, nàng muốn đến một nơi là biển Vô Nhai.

 

Từ T.ử Tiêu Tông đi về phía tây bắc, ngồi phi chu cần mất bảy ngày đường. Nơi đây đã nằm ở cực bắc, đi thêm nữa chỉ còn đại dương mênh m.ô.n.g vô tận, nhìn mãi không thấy điểm cuối, bởi vậy mới được gọi là biển Vô Nhai.

 

Không ai từng bay qua được biển Vô Nhai. Cũng chưa từng có ai đặt chân đến nơi sâu nhất của vùng biển này. Trong giới tu chân, nơi nào cũng có những truyền thuyết kỳ lệ động lòng người. Chỉ riêng biển Vô Nhai , người đời lại biết quá ít về nó.

 

Vân Niệm ngồi bên bờ biển, trước mắt là mặt biển xanh thẫm trải dài vô tận.

Ngọn gió từ ngoài khơi thổi tới không nóng không lạnh, lại vô thức kéo suy nghĩ của nàng trở về những ký ức xa xưa.

 

Vân Niệm cảm thấy mình đã già rồi. Người trong thủy kính tóc trắng như tuyết, gương mặt đầy nếp nhăn, ngón tay khô gầy như cành củi mục. Một thân hắc y bao lấy dáng người gầy guộc, chỉ cần đứng yên thôi cũng run rẩy không ngừng, như thể giây tiếp theo sẽ ngã quỵ xuống đất.

 

Nhưng có ai biết được, cốt linh của bà lão ấy chỉ mới ba mươi hai tuổi. Người đời chỉ biết rằng, có lẽ nàng đã dốc cạn cả đời này, tu vi cũng chỉ dừng lại ở Nguyên Anh hậu kỳ. Thế nhưng nàng lại có thể đối kháng với tu sĩ Xuất Khiếu hậu kỳ, như vậy đã đủ để được coi là viên mãn rồi.

 

Ngày đó... Nàng run rẩy thân thể, bị Vân Thắng Hoa và Lâm Uyển lừa tới nơi này. Nàng không đợi được tộc nhân của mẫu thân ruột mà bọn họ từng nhắc tới.

 

Thứ chờ đợi nàng... Lại là một chưởng đ.á.n.h tới từ phía sau. Một chưởng ấy... Nàng thật sự không còn sức chống đỡ nữa rồi.

 

Mà giờ đây, mặt biển Vô Nhai vẫn bình lặng như xưa. Nước biển vẫn lạnh lẽo như vậy. Mọi chuyện của kiếp trước giống như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, cảm giác vẫn chân thực đến rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng hiện tại, nàng lại cô độc một mình ngồi bên bờ biển. Sau lưng cũng sẽ không còn ai bất ngờ đ.á.n.h tới nàng thêm một chưởng nữa. Cảm giác ấy thật không chân thực. Thậm chí tận sâu trong lòng nàng còn dâng lên một loại xúc động mãnh liệt... Muốn nhảy xuống biển nhìn thử. Xem dưới đáy biển kia... Có phải đang nằm một bà lão tóc trắng bạc phơ, mang gương mặt của chính nàng ở kiếp trước hay không...

 

Vân Niệm cuối cùng vẫn bị nỗi sợ hãi đ.á.n.h bại. Nàng sợ rằng nếu mình thật sự nhảy xuống, tất cả những gì hiện tại đang có sẽ tan biến như bọt nước, khiến nàng một lần nữa rơi trở về địa ngục của kiếp trước.

Dù cho việc trọng sinh lần này nghe có nực cười đến đâu, nhưng chỉ cần có thể sống thêm một ngày, nàng cũng cam tâm tình nguyện tin tưởng cảm giác hiện tại là thật.

Vân Niệm ngồi trước biển Vô Nhai suốt ba ngày liền.

Cuối cùng, nàng bị một tràng tiếng rao bán kéo tâm trí trở về hiện thực.

Mà lúc này, trên Linh Thú Phong của T.ử Tiêu Tông, Sở Mộ lại đặt thêm hai viên quang thạch vào căn nhà gỗ nhỏ, rồi ngồi trước bàn ăn đầy thức ăn, lặng lẽ nhìn đôi bông tai hoa đỏ thẫm trong tay.

Rõ ràng đã hẹn hôm sau gặp mặt. Nhưng bây giờ đã mười ngày trôi qua rồi. Vì sao nàng vẫn chưa từng đến?

Thật ra từ rất lâu trước đây, mỗi lần Sở Mộ xuống chợ mua nguyên liệu nấu ăn, hắn đều nhiều lần để ý tới đôi hoa tai này.

Ban đầu hắn cũng không nghĩ gì nhiều. Nhưng càng nhìn, hắn càng cảm thấy nó rất hợp với Vân Niệm.

Nàng nên hợp với những màu sắc tươi sáng như vậy.

Đợi đến khi trăng lên cao, Sở Mộ mới biết hôm nay Vân Niệm cũng sẽ không tới nữa.

Hắn cẩn thận đặt đôi hoa tai vào trong hộp ngọc.

“Đạo gia ta bán đây chính là thần hoa đó nhé! Chỉ cần mang về cung phụng cẩn thận, mỗi ngày tưới nước ba lần, bảy ngày sau liền có thể tâm tưởng sự thành! Đây là thần hoa có thể thực hiện nguyện vọng đấy! Chỉ lấy ngươi ba khối trung phẩm linh thạch, chỗ nào mà đắt hả?!”

Vân Niệm vốn không định để ý.

Ai ngờ tiếng rao bên kia lại quá lớn, khiến nàng không khỏi quay đầu nhìn sang.

Từ xa, nàng chỉ thấy một gã trung niên mặc đạo bào vàng đang ôm một chậu hoa ra sức khoa trương, trước mặt là hai cô gái phàm nhân vẻ mặt ngây thơ, trông như đã động lòng.

Mà phía sau tên l.ừ.a đ.ả.o trung niên kia, một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt nàng.

Đỗ Tình vẫn mặc bộ y phục trắng giản dị như cũ, tóc buộc bằng ngân quan, trong tay cầm chiếc quạt xếp đơn sơ đến cực điểm, lười nhác tựa vào một bên.

Dưới chân hắn là vô số chậu “thần hoa” mà tên l.ừ.a đ.ả.o kia đang bán.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Vân Niệm, đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia khẽ nâng lên, nhìn về phía nàng.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung. Vân Niệm chớp chớp mắt, sau đó chậm rãi quay đầu lại, định cầm đao bên cạnh rời đi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, trước mắt nàng đột nhiên xuất hiện một đóa linh hoa đỏ thẫm.

Bàn tay cầm hoa trắng nõn, khớp xương rõ ràng.

Vân Niệm nhìn dọc theo cánh tay ấy quay người lại, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào Đỗ Tình đã đứng phía sau mình, mà bông hoa trên tay hắn hiển nhiên vừa mới bị ngắt xuống.

Vân Niệm ngẩng đầu nhìn hắn. Đỗ Tình cười híp mắt nói:

“Lâu rồi không gặp, Vân cô nương trông đáng yêu hơn nhiều đấy.”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Lâu rồi không gặp.” Vân Niệm nhàn nhạt đáp, sau đó khẽ gật đầu với hắn rồi định vòng qua người hắn rời đi.

Đỗ Tình vội nói:

“Ê, chờ chút!”

Nghe vậy, bước chân Vân Niệm khựng lại, quay đầu nhìn hắn.

Đỗ Tình ngẩn người một thoáng, sau đó khóe môi cong lên, giơ tay bẻ ngắn bông hoa trong tay thêm một đoạn, nhẹ nhàng cài lên b.úi tóc của nàng.

Rồi hắn gật gù đầy hài lòng:

“Đẹp lắm.”

Ánh mắt Vân Niệm lướt qua phía tên l.ừ.a đ.ả.o vẫn còn đang say sưa chào hàng kia, rồi nhìn sang đám hoa vốn còn dư một chậu nhưng giờ đã trống không.

Sau đó nàng nói:

“Ngươi trông hàng cho người ta, làm mất một bông rồi, không cần bồi thường à?”