“Ở phía trước rồi!”
“Kỳ lạ thật, hôm nay sao không cảm thấy âm khí lạnh lẽo như lần trước nữa?” Một người lên tiếng, chính là nam tu từng tới thăm dò Dịch Tuyền lần trước.
Thanh Nhiên khoanh tay đi phía trước cùng hai người kia, trong mắt tràn đầy vẻ chắc thắng.
Mà khi mọi người vòng qua con đường nhỏ tới trước Dịch Tuyền, liền thấy Vân Niệm đang dùng linh lực hong khô tóc mình. Lúc này nhìn thấy nhiều người đứng trước mặt như vậy, biểu cảm trên mặt nàng lại không hề rối loạn, chỉ thản nhiên hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
Mọi người nhìn Vân Niệm trước mắt hoàn hảo không tổn hao gì, thậm chí sắc mặt còn tốt hơn trước không ít, lập tức đều ngẩn người.
Thanh Nhiên cười lạnh một tiếng rồi nói:
“Không có việc thì không thể tới Dịch Tuyền à? Nếu đã là đồ của Phù Cầm Phong, vậy đương nhiên ai trong chúng ta cũng có thể dùng.”
Nghe vậy, Vân Niệm nghiêng người sang một bên, nhường ra một con đường cho Thanh Nhiên:
“Ngươi dùng đi.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Thanh Nhiên hơi trắng đi, nghĩ ngợi một chút rồi lại quát lên:
“Đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán cái gì! Trong Dịch Tuyền có thứ không sạch sẽ, ngươi muốn hại ta chứ gì!”
“Nhàm chán.” Vân Niệm lạnh nhạt nói, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Mắt thấy Vân Niệm sắp rời đi, đúng lúc này, Thanh Nhiên đột nhiên hét lên kinh hãi.
“Ái chà, mọi người nhìn xem đó là cái gì!”
Nghe vậy, mọi người đều nhìn theo hướng Thanh Nhiên chỉ. Chỉ thấy trong bụi cây rậm bên cạnh Dịch Tuyền lộ ra một đôi chân trần, trên đó còn có vết m.á.u đã khô.
Tất cả đều bị dọa cho giật mình.
“Trời ơi, đó là cái gì vậy!”
“Là… là người! Hình như là xác người!”
Một trận xôn xao nổi lên, mọi người lập tức đi về phía đó. Hai nam tu dẫn đầu vạch bụi cây ra rồi kéo t.h.i t.h.ể kia ra ngoài, xung quanh lập tức ồ lên.
“Đó chẳng phải Lý Như mất tích trước đó sao? Sao lại xuất hiện ở Dịch Tuyền?”
“C.h.ế.t t.h.ả.m như vậy, lúc còn sống rốt cuộc nàng ta đã trải qua chuyện gì chứ?”
“Nhìn thế này, chắc chắn là bị người khác sát hại rồi!”
Nghe những lời ấy, ánh mắt Thanh Nhiên lập tức chuyển động, nhìn về phía Vân Niệm rồi lại hét lên:
“Hay cho Vân Niệm! Hóa ra ngày nào ngươi cũng ở Dịch Tuyền làm loại chuyện này! Lý Như với ngươi không oán không thù, vì sao ngươi lại g.i.ế.c nàng ấy! Không được, ngươi phải theo ta tới chỗ phong chủ!”
“Ngươi có bệnh à…” Đột nhiên bị Thanh Nhiên nhắm vào, trong mắt Vân Niệm lóe lên vẻ chán ghét. Nàng liếc nhìn t.h.i t.h.ể dưới đất rồi nói:
“Ta còn chẳng quen nàng ta. Ngược lại là ngươi, trước đó từng bị Hoa Dung Kính chiếu ra người phụ nữ này, bản thân đã làm chuyện gì trái lương tâm chẳng lẽ trong lòng không biết?”
Lời Vân Niệm vừa dứt, không chỉ Thanh Nhiên ngây người mà ngay cả những người xung quanh vốn đã bắt đầu nghi ngờ Vân Niệm, lúc này nghe vậy cũng lập tức im bặt, ánh mắt như có như không lướt về phía Thanh Nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Thanh Nhiên xanh mét, nghiến răng nói:
“Ngươi đừng có ngậm m.á.u phun người! Hoa Dung Kính vốn không đáng tin, người ngày nào cũng ở trong Dịch Tuyền là ngươi! Ai mà chẳng biết trong Dịch Tuyền có thứ không sạch sẽ, còn ngươi ở đây lâu như vậy mà vẫn bình an vô sự, ai biết có phải bị thứ dơ bẩn nào nhập vào người rồi không? Đúng rồi, quái vật g.i.ế.c người vốn không cần lý do, ta đáng lẽ phải nghĩ ra sớm hơn mới phải!”
“Ngươi mới là quái vật.” Vân Niệm đ.á.n.h giá Thanh Nhiên từ trên xuống dưới một lượt rồi lạnh lùng nói. Nói xong liền xoay người muốn rời đi.
“Ngươi không được đi!” Thanh Nhiên lập tức xông tới, giữ c.h.ặ.t vai Vân Niệm nói: “Ngươi phải theo ta tới chỗ phong chủ, chứng minh rốt cuộc ngươi có phải hung thủ g.i.ế.c Lý Như hay không!”
Ánh mắt Vân Niệm từ bàn tay đang đặt trên vai mình chậm rãi dời lên đôi mắt Thanh Nhiên. Nhìn dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn kia, nàng không khỏi cười lạnh:
“Nhìn kiểu c.h.ế.t đó là biết ngay bị hái bổ quá độ mà c.h.ế.t. Ta là một nữ t.ử thì hái bổ nàng ta kiểu gì? Ngươi ở đây trợn mắt nói dối trắng trợn như vậy, ngược lại khiến ta có chút tò mò đấy. Ngươi đã cùng ai làm chuyện gì mờ ám, đừng tưởng thật sự không ai nhìn thấy.”
Sau khi Vân Niệm nói xong, trong lòng Thanh Nhiên lập tức hoảng hốt. Lời này của nàng là có ý gì? Chẳng lẽ đêm hôm đó… nàng đều đã nhìn thấy?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thanh Nhiên trắng bệch, trên trán bất giác rịn ra mồ hôi lạnh.
Cuộc đối chất vừa rồi, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ. Chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là có thể tìm ra rất nhiều sơ hở trong lời Thanh Nhiên nói. Dù trong lòng đều đoán rằng cái c.h.ế.t của Lý Như có lẽ không thoát khỏi liên quan tới Thanh Nhiên, nhưng dù sao trên Phù Cầm Phong, phong chủ chính là vua. Thanh Nhiên làm việc gì, phía sau chắc chắn có phong chủ chống lưng, bọn họ tự nhiên không dám hé răng, cả đám đều giả như không nghe thấy những lời Vân Niệm vừa nói.
Nghĩ tới việc hôm nay nhất định phải kéo Vân Niệm xuống ngựa, Thanh Nhiên lấy hết can đảm, mở miệng nói:
“Đừng có ở đây mê hoặc lòng người nữa, ai đúng ai sai, chúng ta tới chỗ phong chủ phân rõ!”
Nhìn thái độ của những người xung quanh, trong lòng Vân Niệm đã có đáp án. Nàng biết lần này mình không tránh được, đôi mắt khẽ chớp rồi thản nhiên nói:
“Nhớ kỹ những việc hôm nay ngươi làm, sau này đừng hối hận.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Dù lúc Vân Niệm nói lời này, giọng điệu bình thản không chút d.a.o động, nhưng tim Thanh Nhiên vẫn bất chợt run lên, một cảm giác bất an mãnh liệt bò lên trong lòng. Nàng ngẩng cổ lên nói:
“C.h.ế.t đến nơi rồi mà còn kiêu ngạo như thế!”
Trong khu chợ, Sở Mộ đã thay bộ đệ t.ử phục của T.ử Tiêu Tông ra, đổi sang thường phục, lúc này đang đứng trước một sạp bán trang sức nữ t.ử. Trong tay hắn cầm một đôi hoa tai màu đỏ thẫm, khóe môi hơi cong lên, càng nhìn càng thích, ngẩng đầu nhìn chủ quán hỏi:
“Đôi hoa tai này ta lấy, bao nhiêu linh thạch?”
Phong chủ Phù Cầm Phong là Tào An Học quả nhiên đã thông đồng từ trước với Thanh Nhiên. Khi một đám người kéo tới đông nghịt, ông ta chỉ nghe lời từ một phía của Thanh Nhiên, liền trực tiếp kết luận Vân Niệm chính là hung thủ g.i.ế.c Lý Như.
“Vân Niệm, ngươi nhận tội hay không?” Tào An Học ngồi ở vị trí cao phía trên, dường như chẳng muốn lãng phí thêm chút thời gian nào, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn nói.
Vân Niệm thản nhiên đáp:
“Chứng cứ đâu?”
“Chứng cứ? Ngươi ngày nào cũng tới Dịch Tuyền, mà t.h.i t.h.ể Lý Như lại được phát hiện ở đó, đây chính là chứng cứ tốt nhất!” Thanh Nhiên c.ắ.n c.h.ế.t không buông.
“Đó không phải chứng cứ…” Vân Niệm quay đầu nhìn nàng ta, “Ngươi nhìn thấy ta g.i.ế.c người rồi? Hay là ngươi tìm được thứ gì chứng minh ta g.i.ế.c người?”
“Cái… cái đó không quan trọng!” Thanh Nhiên hét lên.
Nghe vậy, Vân Niệm không khỏi bật cười:
“Vậy thì ngươi đi khám nghiệm t.ử thi đi. Cứ như thế chụp cho ta cái mũ g.i.ế.c người, danh môn chính phái giờ đã hoang đường đến mức này rồi sao?”
“To gan! G.i.ế.c người không nhận còn dám sỉ nhục T.ử Tiêu Tông ta! Gọi người của Tông Vụ Điện tới đây, xóa tên Vân Niệm, đuổi nàng ta ra khỏi T.ử Tiêu Tông cho ta!”
Tào An Học trực tiếp quát lên. Nếu chiếu theo tông quy, giả sử Vân Niệm thật sự g.i.ế.c người thì cũng nên giao cho Chấp Pháp Đường xử lý. Nhưng nếu giao cho Chấp Pháp Đường, chẳng phải sẽ lần theo manh mối tra tới chỗ ông ta sao?
Chi bằng trước tiên đuổi Vân Niệm khỏi tông môn, cũng coi như có lời giải thích với người nhà Lý Như, tránh cho chuyện này tiếp tục làm lớn lên rồi liên lụy tới mình…