Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 49: Có thể từ đây mỗi người một ngả không?



Một câu “tẩu hỏa nhập ma” của Từ trưởng lão đã lập tức đ.á.n.h thức rất nhiều người có mặt tại đó.

Đạo tu sau khi tẩu hỏa nhập ma thì không thể xem như cùng một người với trước kia nữa.

Trong lòng hắn đã sinh ra tâm ma. Thời gian càng lâu, hành vi và tác phong thường ngày sẽ càng dễ bị tâm ma khống chế.

Những đệ t.ử ở Phù Cầm Phong lâu năm đều có thể nhận ra.

Ba năm trước, Tào An Học thân là phong chủ Phù Cầm Phong, bất kể là cách hành sự hay đạo tâm đều gần như không có gì để chê trách. Nhưng trong ba năm gần đây, không chỉ nhận Thanh Nhiên làm nghĩa nữ, hắn còn tác oai tác quái trên Phù Cầm Phong.

Thỉnh thoảng còn có nữ đệ t.ử vô duyên vô cớ mất tích.

Thế nhưng tất cả những chuyện ấy đều bị ép xuống một cách kỳ lạ. Ngay cả vụ án của Lý Như lần này cũng là vì đổ lên đầu Vân Niệm nên Chấp Pháp Đường mới chính thức tiếp nhận điều tra.

Tống Ly nghe lời Từ trưởng lão xong cũng khẽ cau mày, nhàn nhạt nói:

“Áp giải về Chấp Pháp Đường.”

Hiện tại chân tướng vụ án đã quá rõ ràng. Các đệ t.ử Chấp Pháp Đường đều hiểu người mà Tống Ly muốn áp giải là ai.

Vì thế đoàn người lúc đến thì rầm rộ, lúc đi cũng rầm rộ không kém.

Do vụ án vẫn chưa hoàn toàn kết luận, Vân Niệm cũng phải theo về Chấp Pháp Đường.

Vụ án này kéo dài từ đêm tới tận sáng hôm sau. Sáng sớm, người nhà Lý Như nhận được tin liền vội vàng chạy tới. Vừa đến trước Chấp Pháp Đường đã thấy Tào An Học và Thanh Nhiên bị áp giải ra ngoài. Người nhà Lý Như muốn lao lên liều mạng với bọn họ, nhưng bị các đệ t.ử chấp pháp ngăn lại.

Các đệ t.ử đứng quanh Chấp Pháp Đường đều bàn tán không ngừng về kết quả vụ án.

Có người không ngờ phong chủ Phù Cầm Phong lại phạm tội sau khi tẩu hỏa nhập ma.

Có người nói trước đây nhiều nữ tu mất tích như vậy mà Chấp Pháp Đường lại không chú ý. Cũng có người đang bàn luận về Vân Niệm tuy được chứng minh vô tội, nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

“Trước đó không phải nghe nói nàng bị giáng từ nội môn xuống ngoại môn sao?”

“Sau đó còn bị đuổi khỏi tông môn nữa.”

“Ra ngoài một chuyến trở về lại thành thân truyền đệ t.ử của Từ trưởng lão, hơn nữa còn là quan môn đệ t.ử!”

“Nhưng mà lúc trước tại sao nàng lại nhịn chuyện bị Tào An Học vu oan?”

“Chẳng phải nàng là người Vân gia sao? Vân gia chắc chắn sẽ chống lưng cho nàng mà.”

Lời bàn tán ấy vừa dứt, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói lạnh nhạt:

“Vân gia chúng ta… không có loại người đại nghịch bất đạo như thế.”

Tên đệ t.ử kia giật mình, vội quay đầu lại. Ngay lập tức đối diện với đôi mày đang cau c.h.ặ.t của Vân Nguyệt Nga.

Hắn vội vàng nói:

“Vân… Vân sư tỷ!”

Vân Nguyệt Nga chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái rồi xoay người rời đi.

Bận rộn cả một đêm, Vân Niệm đang chậm rãi đi về phía Vãn Nguyệt Phong thì bên cạnh chợt lướt qua một bóng người quen thuộc. Ngay sau đó, Vân Nguyệt Nga đã chắn trước mặt nàng.

Vân Niệm thấy là nàng ta thì nhàn nhạt hỏi:

“Có chuyện gì?”

Vân Nguyệt Nga cau mày, đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới một lượt rồi mở miệng:

“Chúc mừng.”

“Đa tạ.”

Vân Niệm khẽ gật đầu với nàng ta, định vòng qua đi tiếp. Không ngờ Vân Nguyệt Nga lại bước sang một bước chặn đường nàng lần nữa.

Thấy vậy, Vân Niệm nghiêng đầu:

“Còn chuyện gì sao?”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Nghe nói ngươi không g.i.ế.c Lý Như.”

Vân Niệm liếc nàng ta một cái. Kết quả điều tra của Chấp Pháp Đường đã công bố, hiện giờ còn đang điều động người lục soát toàn diện Phù Cầm Phong. Nàng ta bây giờ nói những lời này làm gì?

Thấy Vân Niệm không đáp, trong lòng Vân Nguyệt Nga lại hiện lên chuyện cha mẹ vừa nói với mình rằng Vân Niệm không phải huyết mạch Vân gia.

Nàng không khỏi nhíu mày:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng vì sao ngươi lại làm hại mẫu thân? Ngươi có biết mẫu thân đau đến mức nào không?”

Nghĩ đến lúc mình trở về phủ, còn chưa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của mẫu thân từ xa vọng lại, lòng Vân Nguyệt Nga liền đau nhói.

May mà tay của Lâm Uyển đã nối lại được. Nếu không nối được…

Bất kể thế nào, nàng cũng sẽ bắt Vân Niệm phải trả giá!

Thì ra là vì chuyện này mà tới chặn mình. Vân Niệm chớp chớp mắt rồi nhàn nhạt nói:

“Ta chỉ muốn bảo vệ bản thân mình không bị tổn thương nữa thôi. Vết thương nhỏ đó đối với người tu hành mà nói chẳng đáng gì cả. Không cần chuyện bé xé ra to.”

“Chuyện bé xé ra to?”

Vân Nguyệt Nga lập tức trừng lớn mắt:

“Ngươi biết cả cánh tay của mẫu thân đều bị ngươi đ.á.n.h gãy rồi không? Vân gia chúng ta dù sao cũng có công nuôi dưỡng ngươi nhiều năm như vậy! Đây là cách ngươi báo đáp sao?!”

Lời vừa dứt, trong đầu Vân Niệm như có thứ gì đó đột ngột đứt phựt.

“Công nuôi dưỡng?”

Vân Niệm bỗng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Vân Nguyệt Nga: “Ngươi chẳng biết gì cả. Vậy dựa vào đâu mà chỉ trích ta?”

“Những gì nên trả ta đều đã trả hết rồi. Ta không nợ Vân gia cái gì cả. Tốt nhất ngươi cũng đừng tới tìm ta nữa.”

Nghe vậy, Vân Nguyệt Nga ngẩn người trong chốc lát.

Trong lòng nàng có chút d.a.o động. Nhưng sự kiêu ngạo bao năm nay không cho phép nàng lùi bước lúc này. Nàng cau mày nói:

“Vân Niệm, ngươi quá phản nghịch rồi!”

“Lúc trước ta đồng ý dẫn ngươi đi trừ yêu lịch luyện, là vì nể mặt ngươi là thứ muội của ta.”

“Cho dù sau này biết ngươi và Vân gia không có quan hệ huyết thống, ta cũng chưa từng nghĩ sẽ mặc kệ ngươi.”

“Nhưng ngươi lại làm ra chuyện tổn thương mẫu thân ta.”

“Giờ còn quay lại trách ta?”

“Trừ yêu lịch luyện…”

Vân Niệm bỗng cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn Vân Nguyệt Nga:

“Vậy bây giờ… Đã biết ta và ngươi không có quan hệ huyết thống. Có thể từ đây mỗi người một ngả không?”

“Ngươi!”

Vân Nguyệt Nga bị lời nàng chọc tức đến nghẹn.

Đôi mắt trợn tròn:

“Ngươi nghĩ kỹ cho ta! Là ngươi ra tay với mẫu thân ta trước, lại còn không nhận ta là tỷ tỷ! Vậy lần sau gặp mặt…Chúng ta sẽ là kẻ địch!”

“Ừ.” Vân Niệm thản nhiên đáp một tiếng, sau đó trực tiếp lướt qua nàng ta mà rời đi, chỉ để lại Vân Nguyệt Nga đứng ngây người tại chỗ.

Vân Nguyệt Nga chợt hoàn hồn, lập tức quay người hướng theo bóng lưng Vân Niệm mà gọi lớn:

“Ngươi đừng có hối hận!”

Nhưng bước chân của Vân Niệm thậm chí còn chẳng khựng lại lấy một chút, vẫn ung dung thong thả đi về phía Vãn Nguyệt Phong.

Lúc này, Từ trưởng lão đang uống rượu trong phòng. Thần thức cảm nhận được Vân Niệm trở về, khóe môi mỏng khẽ cong lên, ngay khoảnh khắc sau đã cầm theo một cây trúc lao ra ngoài.

“Đỡ kiếm!”

Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, Vân Niệm lập tức cảnh giác. Nàng ngay tức khắc rút nửa thanh đao gãy xấu xí của mình khỏi vỏ, chỉ thấy trước mắt lóe lên bóng xanh của trúc, liền vội vàng nâng đao nghênh chiến.

Từ trưởng lão vẫn áp chế tu vi xuống Luyện Khí tầng năm. Dù vậy, hắn vẫn hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

Kiếm chiêu lần này khác hẳn lần trước.

Lần trước phần nhiều chỉ là thăm dò, còn lần này lại bức bách hung hãn, mỗi một chiêu đều chuẩn xác tìm đúng sơ hở trong đao pháp của Vân Niệm mà công tới.

Chưa đến bao lâu, trên trán Vân Niệm đã phủ đầy mồ hôi, phải vắt óc nghĩ cách vá lại từng sơ hở vừa mới lộ ra.

Mà Từ trưởng lão dường như cũng đã có kinh nghiệm.

Mỗi khi Vân Niệm kiệt sức, muốn giống lần trước ném đao xuống rồi thẳng thừng nói không đ.á.n.h nữa, thì hắn lại nhân cơ hội hất bay thanh đao trong tay nàng, để nó không lệch không sai rơi đúng trở lại vào tay Vân Niệm.