Chớp mắt đã từ sáng sớm luyện đến tận giữa trưa, mãi đến khi Vân Niệm gần như kiệt sức, Từ trưởng lão mới chịu dừng tay, tâm trạng cực kỳ sảng khoái mà ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Vân Niệm cũng mặc kệ mặt đất bẩn đến mức nào, trực tiếp nằm vật xuống đó, còn Từ trưởng lão thì cười thống khoái nói:
“Đã vào môn hạ của ta thì đương nhiên phải theo ta tu luyện, đừng hòng lười biếng. Có điều việc huấn luyện của ta vẫn rất nhẹ nhàng đấy, hôm nay đến đây thôi, ra ngoài chơi đi!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nhẹ nhàng chỗ nào chứ! Làm gì có ai vừa luyện là luyện liên tục cả một buổi sáng, hơn nữa còn là thực chiến!
Vân Niệm chỉ cảm thấy thể lực của mình đã cạn sạch từ lúc đấu với Từ trưởng lão được một canh giờ rồi, bụng đói đến mức như muốn tự ăn chính mình. Nghĩ càng thêm tức, vừa ngẩng đầu nhìn thấy bóng lưng nhàn nhã đáng ghét của Từ trưởng lão đang rời đi, ánh mắt nàng khẽ động, tiện tay nhặt một hòn đá bên cạnh ném thẳng về phía lưng hắn.
“Không trúng đâu!”
Từ trưởng lão nghiêng người tránh qua, sau đó quay đầu lại cười híp mắt với nàng:
“Củ cải nhỏ nhà ngươi cũng ngông cuồng ghê nhỉ, ngày đầu tiên đã dám đ.á.n.h lén sư tôn rồi. Cẩn thận ta tăng bài tập cho ngươi đấy!”
Nghe vậy, khóe miệng Vân Niệm không khỏi co giật. Tăng bài tập… thôi bỏ đi vậy.
Nhưng dù thế, nàng cũng chỉ nằm nghỉ trên đất một lúc rồi lập tức đi thẳng tới Linh Thực Đường của nội môn.
Đã mệt thành thế này rồi, tổng không thể đến cơm cũng không có mà ăn được.
Bởi vì đã trở lại làm đệ t.ử nội môn, ngoài phần nguyệt bổng hôm qua nhận ở Tông Vụ Điện cùng Từ trưởng lão với khoản trợ cấp dành cho đệ t.ử thân truyền của trưởng lão, Từ Ttrưởng lão còn cho nàng không ít linh thạch, đủ để nàng sống tiêu xài thoải mái trong khoảng thời gian này, xem như hoàn thành công cuộc thoát nghèo.
Kiếp trước, nàng đã thuộc nằm lòng các món ăn ở Linh Thực Đường nội môn rồi.
Khác với ngoại môn, đệ t.ử ngoại môn tu vi không cao, đa số chưa thể tích cốc, vì thế việc làm ăn của Linh Thực Đường cực kỳ đông đúc. Nhưng đệ t.ử nội môn phần lớn đều đã tích cốc, cho dù thức ăn ở đây ngon đến đâu thì quán xá cũng khá quạnh quẽ, lâu lâu mới có vài đệ t.ử tham ăn ghé qua một chuyến.
Đồ ăn ở Linh Thực Đường nội môn đắt đỏ, nguyên liệu tự nhiên cũng tốt hơn, linh khí dồi dào, bởi vậy Vân Niệm không cần giống trước kia ăn rất lâu mới no bụng. Hôm nay sau khi ăn uống no nê, nàng cảm thấy mệt mỏi trên người đã giảm đi bảy tám phần, thanh toán xong liền đi về phía Tả Uẩn Phong của nội môn.
Tả Uẩn Phong là ngọn núi lớn nhất trong nội môn, đồng thời cũng là nơi vô cùng đặc biệt.
Luyện khí, luyện đan, phù lục, ngự thú và trận pháp năm loại kỹ nghệ đều tụ hội tại đây.
Lần này Vân Niệm tới đây chính là muốn mua lại một thanh đao mới.
Đối với nàng mà nói, Tả Uẩn Phong đã quá quen thuộc. Dù sao kiếp trước, nơi nàng lui tới nhiều nhất trong T.ử Tiêu Tông chính là nơi này.
Chỉ cần chiến đấu thì sẽ cần đan d.ư.ợ.c, phù lục, trận bàn, linh khí các loại, mà muốn chọn mấy thứ đó thì tốt nhất là tới Tả Uẩn Phong.
Ngoài ra, nơi đây còn thường xuất hiện các loại linh thú cao cấp được mang ra bán, nhưng chuyện đó phải xem duyên phận. Thông thường chỉ những đệ t.ử biết ngự thú mới cần tới chúng nhất.
Vân Nguyệt Nga trong sáu loại tu tiên kỹ nghệ đã chọn pháp tu và ngự thú, còn Vân Niệm từ sau khi khế ước với con Táng Cốt Lang kia thì thân thể đã không thể chịu nổi thêm bất kỳ khế ước nào nữa.
Vừa đến Tả Uẩn Phong, Vân Niệm liền đi thẳng tới cửa hàng bán linh khí mà trước kia nàng thường ghé.
Đó là nơi chế tạo đao thương kiếm kích cùng các loại linh khí sát thương mạnh tốt nhất. Tuy giá cả không hề rẻ, nhưng từ trước đến nay chưa từng xuất hiện vấn đề chất lượng.
Cùng lúc đó, tại Kim Qua Trai.
Ông chủ đang cẩn thận sửa chữa bội kiếm cho Tịch Mặc, còn Tịch Mặc đứng bên cạnh thì bỗng ánh mắt khẽ động, nhìn thấy phía dưới xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
Chỉ trong chớp mắt, người đó đã bước vào cửa hàng. Tịch Mặc hơi nhíu mày, không khỏi cất bước đi ra ngoài.
“Thiếu chủ?”
Ông chủ nhận ra động tĩnh của hắn, ngẩng đầu cung kính nói:
“Bội kiếm của ngài vẫn chưa sửa xong.”
“Cứ để ở đó trước.”
Tịch Mặc nhàn nhạt đáp, sau đó tiếp tục đi ra ngoài. Khi tới hành lang, nhìn thấy Vân Niệm phía dưới đang chọn bội đao, chân mày hắn không khỏi khẽ nhíu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giống như lần đầu tiên gặp đứa nhỏ này.
Lần này hắn vẫn không nhìn ra được trên người nàng rốt cuộc có điểm gì đặc biệt, có thể khiến Từ trưởng lão để mắt tới.
Hơn nữa nàng còn là một đao tu. Rõ ràng là người chẳng hề liên quan gì tới “Thiên Địa Nhất Kiếm”, vậy mà cuối cùng lại trở thành đệ t.ử của Từ trưởng lão.
Bàn tay dưới tay áo dần siết c.h.ặ.t. Ngay sau đó, Tịch Mặc xoay người đi xuống lầu.
“Tiên t.ử không ngại xem thử thanh này đi, thanh này thuộc hệ Thủy, là trung phẩm linh khí, các mặt đều rất xuất sắc, trong số trung phẩm linh khí đã được xem là hiếm có rồi…”
Tên tiểu nhị vừa thấy trên người Vân Niệm mặc bộ pháp phục đệ t.ử tinh anh liền lập tức nhiệt tình giới thiệu:
“Bên chúng tôi có riêng một sân diễn luyện, tiên t.ử có thể thử cảm giác cầm đao trước.”
Dưới sự hướng dẫn của tiểu nhị, Vân Niệm nắm lấy chuôi đao rồi truyền linh lực vào bên trong.
Một cảm giác ôn hòa lập tức từ thanh trường đao chảy ngược vào cơ thể nàng. Vân Niệm có thể cảm nhận rõ ràng sự liên kết ấy tồn tại.
So với thanh hắc đao trước đây của mình, cảm ứng giữa nàng và thanh đao này mạnh hơn nhiều.
Vân Niệm không khỏi gật đầu, sau đó ngẩng đầu nói: “Sân diễn luyện ở đâu? Ta muốn thử xem…”
Vừa ngẩng đầu lên, người đứng trước mắt đã đổi thành một kẻ khác.
Người nọ gương mặt lạnh lùng, cao hơn nàng hẳn một cái đầu, cúi xuống nhìn nàng với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
Mới không lâu trước còn gặp qua người này nên Vân Niệm vẫn có ấn tượng. Thấy hắn mang dáng vẻ như muốn kiếm chuyện, nàng chớp chớp mắt, sau đó định lách qua hắn để tìm tên tiểu nhị lúc trước.
Nhưng chẳng biết từ khi nào, tên tiểu nhị kia đã chạy đi tiếp khách khác rồi.
Chân mày Vân Niệm khẽ nhíu lại.
“Ngươi tên Vân Niệm?”
Tịch Mặc mở miệng, trong giọng nói mang theo sự ngạo mạn như thể bẩm sinh đã có. Vân Niệm thản nhiên gật đầu, sau đó tiếp tục quan sát thanh trường đao trong tay:
“Tìm ta có việc?”
“Kim Qua Trai không làm ăn với ngươi.”
Tịch Mặc lạnh nhạt nói. Vân Niệm ngẩng mắt nhìn hắn:
“Rồi sao nữa?”
“Trừ phi ngươi có thể đấu với ta một trận. Bất kể thắng thua, ngươi đều có thể tùy ý chọn một món linh khí trong Kim Qua Trai.”
Tịch Mặc nhàn nhạt nói.
Hắn thật sự muốn biết, rốt cuộc con nhóc này có điểm nào khiến Từ trưởng lão lựa chọn thu làm đồ đệ, hơn nữa còn là quan môn đệ t.ử.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó, Tịch Mặc lại không nhịn được siết c.h.ặ.t nắm tay dưới tay áo.
Hắn đã từ bỏ cơ hội gia nhập Thiên Nhất Kiếm Tông, ở T.ử Tiêu Tông chờ đợi suốt bao nhiêu năm.
Thế nhưng cuối cùng, người Từ trưởng lão chọn lại không phải hắn. Nghe hắn nói vậy, Vân Niệm khẽ nhướng mày:
“So cái gì?”
“Đương nhiên là tỷ võ. Ta tuyệt đối không phải loại người không công bằng.”
“Chúng ta đều tự phong bế tu vi, chỉ đơn thuần so thân pháp và chiêu thức.”
Tịch Mặc đáp.