Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 52: Giữ đúng lời hẹn



“Làm sao lại không nhìn ra được?”

Từ trưởng lão mỉm cười với Vân Niệm, tiếp tục nói:

“Sở dĩ gọi là ‘cục’, là bởi trận tỷ thí này vốn dĩ chính là một bàn cờ.”

“Trên bàn cờ, trắng đen đối lập nhưng cũng tự mình chiến đấu. Chỉ người sống sót đến cuối cùng mới có thể trở thành đứng đầu bảng.”

“Một Dật Thú Cục này quy tụ biết bao đệ t.ử trẻ tuổi của giới tu chân.”

“Bên trong bàn cờ, tu vi của mọi người sẽ tự động bị phong ấn, mọi vật phụ trợ đều không thể sử dụng. Mỗi người chỉ được mang theo một kiện bản mệnh linh khí bên mình, nhưng bởi tu vi bị phong ấn, linh khí cũng chỉ có thể phát huy công dụng bình thường nhất.”

“Trận này khảo nghiệm đủ mọi năng lực, muốn đi đến cuối cùng… đâu có dễ.”

Nghe vậy, ánh mắt Vân Niệm khẽ động, sau đó nhìn về phía Từ trưởng lão:

“Sư tôn từng tham gia Dật Thú Cục sao?”

Nghe nàng hỏi, trong mắt Từ trưởng lão lóe lên một tia sáng, rồi bỗng bật cười khẽ: “Chưa từng.”

Nhìn dáng vẻ của hắn, Vân Niệm không khỏi nhíu mày.

“Nhưng mà…”

Từ trưởng lão lại mở miệng: “Ngươi cứ thế đường hoàng nhận lời thách đấu, có nắm chắc vào được top ba không?”

Vân Niệm hoàn hồn, ánh mắt yên tĩnh nhìn những đám mây trên trời, chậm rãi đáp:

“Không biết.”

Từ trưởng lão bật cười bất đắc dĩ, sau đó nói: “Khoảng cách tới ngày mười bảy tháng chín còn chừng một tháng nữa. Ngần ấy thời gian chắc cũng đủ cho ngươi chuẩn bị rồi.”

Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Vân Niệm nằm trên đất nghỉ thêm một lúc, đến khi hồi phục đủ sức mới đứng dậy đi khắp nơi thu mua linh d.ư.ợ.c.

Hiện giờ nàng vẫn đang ở giai đoạn luyện thể.

Chỉ khi ổn định được thân thể của mình, nàng mới có thể tiếp tục nâng cao tu vi.

Nếu giống như kiếp trước, kéo theo một cơ thể đầy thương tổn để Trúc Cơ, Kết Đan, cuối cùng chỉ khiến thân thể càng thêm rách nát mà thôi.

Dật Thú Cục sắp tới gần, Tịch Mặc đương nhiên cũng càng chăm chỉ luyện kiếm hơn. Hắn thỉnh thoảng còn phái người đi dò la tình hình gần đây của Vân Niệm.

Kết quả chỉ nghe nói nàng gần như ngày nào cũng lăn lộn ở đủ loại hội chợ phường thị, mua đủ loại linh d.ư.ợ.c, hoàn toàn không tu luyện.

Đến tận bây giờ vẫn chỉ là Luyện Khí tầng năm. Điều đó khiến hắn bắt đầu nghi ngờ mình có phải đã bị Vân Niệm đùa giỡn hay không.

Ngày lên đường đã cận kề.

Khi Vân Niệm thu dọn xong đồ đạc chuẩn bị xuất phát tới Nam Trúc sơn trang, một mùi rượu chẳng biết từ lúc nào đã bay tới.

Không cần nghĩ nàng cũng biết, chắc chắn là vị sư tôn tiện nghi kia lại tới rồi. Quả nhiên, vừa bước ra ngoài liền thấy Từ trưởng lão nhàn nhã nằm trên một thanh phi kiếm.

Đôi mắt phượng đủ để câu hồn đoạt phách kia mang theo ý cười nhàn nhạt, đôi môi mỏng khẽ mở:

“Đồ nhi à, sao không nghĩ tới việc mang theo sư tôn thế?”

“Ngài chẳng phải tự mình tới rồi sao?”

Vân Niệm nhàn nhạt đáp.

Nói xong liền phi thân nhảy lên phi kiếm. Thấy vậy, khóe môi Từ trưởng lão cong lên, sau đó cũng chỉnh lại tư thái, ngự kiếm bay ra khỏi T.ử Tiêu tông.

—— Nam Trúc sơn trang ——

“Thiếu chủ, người mà ngài mời đã tới rồi.”

Một người mặc phục sức Quân gia cung kính nói với người trước mặt. Nghe vậy, ánh mắt Quân Dục Chỉ khẽ động:

“Mời vào.”

“Vâng.”

Người kia lập tức lui xuống.

Khi quay lại, phía sau hắn có hai nữ t.ử đi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một người mặc váy vàng nhạt, dung mạo đẹp như tiên nữ. Người còn lại mặc váy hồng, đứng cạnh nàng ta liền giống như vật làm nền.

Hai người này chính là Vân Nguyệt Nga và Thịnh Dao.

Vốn dĩ với thân phận của các nàng thì không đủ tư cách tham gia Dật Thú Cục. Nhưng bởi có lời mời của Quân Dục Chỉ, các nàng có thể tới xem trận tỷ thí này.

Dật Thú Cục chọn người không chỉ xem tuổi tác và gia thế, mà còn phải xét thiên phú cùng năng lực. Lần này Quân gia chỉ phát ra ba trăm sáu mươi ngọc bài.

Thiên phú của Vân Nguyệt Nga thì đủ, nhưng Vân gia cũng chỉ mới bước chân vào hàng ngũ thế gia hạng hai, còn thuộc loại yếu nhất trong số đó, nên đương nhiên trong ba trăm sáu mươi người kia sẽ không có tên nàng.

Còn về phần Vân Niệm, tấm ngọc bài ấy tuy do Tịch Mặc đưa cho nàng, nhưng cuối cùng vẫn phải qua tay Quân gia xét duyệt.

Sở dĩ được thông qua, có lẽ là vì thân phận đệ t.ử thân truyền của Thiên Địa Nhất Kiếm.

Chỉ có điều nàng mới nhập môn chưa đầy một tháng, có thể học được bao nhiêu bản lĩnh từ Từ trưởng lão?

Cho nên đa số mọi người đều đang chờ xem trò cười của nàng.

“Quân đạo hữu.” Sau khi đến nơi, Vân Nguyệt Nga mỉm cười nói với Quân Dục Chỉ:

“Chúng ta nhờ phúc của ngươi mới có thể tới Dật Thú Cục mở mang tầm mắt.”

Thịnh Dao cũng vội vàng phụ họa:

“Đúng vậy đúng vậy, nếu không nhờ Quân đạo hữu, e rằng cả đời này chúng ta cũng không được thấy Dật Thú Cục trông như thế nào.”

Đối diện với Vân Nguyệt Nga, hiếm khi Quân Dục Chỉ cong khóe môi cười nhẹ:

“Ta sẽ cho người đưa hai vị tới khán đài trước, trận đấu sắp bắt đầu rồi.”

“Nghe nói phụ thân của Quân đạo hữu năm xưa từng là người đứng đầu Dật Thú Cục, nghĩ vậy lần này ngươi hẳn rất nắm chắc vị trí bảng thủ?” Vân Nguyệt Nga nhẹ giọng nói.

Tâm tình Quân Dục Chỉ hiển nhiên không tệ, nhưng vẫn đáp:

“Vậy thì mượn lời chúc tốt lành của Vân cô nương.”

Sau khi Vân Nguyệt Nga và Thịnh Dao được dẫn đi, Quân Dục Chỉ liền đi về phía lối vào Nam Trúc Lâm.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Tất cả người tham gia đều phải phân thành quân đen và quân trắng để tiến vào Nam Trúc Lâm tỷ thí.

Lúc này, ba trăm năm mươi chín người đã tập hợp đầy đủ, đều là thiên tài trẻ tuổi nổi bật. Trong đó có một trăm bảy mươi chín người mặc đồ đen, một trăm tám mươi người mặc đồ trắng.

Hiện giờ chỉ còn thiếu một người.

Mà lúc này, Tịch Mặc mặc bạch y đứng trong đám đông, tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng Vân Niệm, nội tâm đã bắt đầu sốt ruột. Con nhóc này chẳng lẽ thật sự đang đùa hắn sao?

Đây đâu phải chuyện nhỏ. Tấm ngọc bài kia là từ tay hắn đưa ra. Nếu Vân Niệm không tới, chẳng khác nào hắn cùng nàng tát vào mặt Quân gia. Đến lúc đó hắn biết ăn nói thế nào với phụ thân?

Đúng lúc ấy, Vân Niệm cuối cùng cũng khoác một thân hắc y chậm rãi xuất hiện.

Vừa bước vào Nam Trúc Lâm, Tịch Mặc đã đen mặt đi tới chắn trước mặt nàng.

“Sao nào?” hắn mím môi, cố đè nén cảm xúc, “Bị dọa đến mức không dám tới nữa à?”

Vân Niệm vừa buộc lại dây áo lỏng lẻo, vừa nói:

“Phi kiếm của sư tôn chất lượng không tốt, đi giữa đường thì gãy mất, nên chúng ta phải đổi sang phi chu.”

Lời này vừa dứt, Tịch Mặc sửng sốt, chẳng buồn để ý câu trước của nàng nữa, ngược lại đầy kinh ngạc hỏi:

“Từ trưởng lão cũng tới?”

“Ừ.” Vân Niệm gật đầu.

Mà lời này vừa vang lên, toàn trường lập tức chấn động. Cùng lúc đó, trên khán đài, Vân Nguyệt Nga nhìn hình ảnh Vân Niệm xuất hiện trên quang màn, sắc mặt thay đổi liên tục.

Sắc mặt Thịnh Dao cũng không khá hơn là bao. Từ sau khi nghe Vân Nguyệt Nga kể về đủ loại chuyện của Vân Niệm, nàng đã chẳng có chút thiện cảm nào với đối phương.

Lúc này nàng không khỏi nói:

“Dựa vào cái gì mà nàng ta có thể tham gia Dật Thú Cục chứ!”

“Là vì vụ cược với Tịch Mặc…” Vân Nguyệt Nga cố ổn định cảm xúc, chậm rãi nói, “Chỉ là ta không ngờ Quân gia lại đồng ý để Vân Niệm chiếm một suất.”

Đúng lúc ấy, một người của Quân gia vội vàng xuyên qua đám đông, đi thẳng tới một góc khuất cuối khán đài nơi có một người đang đứng cực kỳ không bắt mắt.

Cảnh tượng này lập tức thu hút vô số ánh nhìn từ khán đài.