“Ta từ chối.”
Vân Niệm dứt khoát nói, rồi “keng” một tiếng đặt thanh trường đao trong tay trở lại chỗ cũ, ngẩng đầu nhìn Tịch Mặc một cái rồi định xoay người rời đi. Người có thể ra lệnh cho người trong Kim Qua trai, chắc chắn ít nhiều có quan hệ với tầng lớp cao của nơi này.
Nhưng Vân Niệm cũng đâu nhất thiết phải mua đồ ở đây.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Cùng lắm nàng tìm luyện khí sư đặt riêng một thanh đao là được.
Tịch Mặc không ngờ Vân Niệm lại từ chối dứt khoát như vậy, hoàn toàn chẳng chừa chút mặt mũi nào, sắc mặt lập tức trầm xuống, lách người chặn trước mặt nàng:
“Ngươi không dám đấu?”
“Ta còn tưởng người có thể được Từ trưởng lão chọn làm đệ t.ử ít nhất cũng phải có vài phần bản lĩnh thật sự, không ngờ lại là một kẻ hèn nhát đến cả một trận tỷ thí cũng trốn tránh!”
“Thế à?”
Vân Niệm liếc hắn một cái rồi lại vòng qua muốn đi tiếp.
Tịch Mặc cau mày:
“Ngươi thật sự muốn làm kẻ hèn nhát?”
Vân Niệm mặc kệ hắn, tiếp tục đi.
Thấy phép khích tướng không có tác dụng, ánh mắt Tịch Mặc khẽ động, nhìn thấy thanh đao mà Vân Niệm vừa đặt xuống, liền lên tiếng:
“Thượng phẩm linh khí Vọng Ngấn Đao, không biết ngươi có hứng thú không?”
Lời vừa dứt, quả nhiên thấy Vân Niệm dừng bước.
Không chỉ riêng nàng. Trong cả Kim Qua trai, bởi một câu “thượng phẩm linh khí” này mà tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn sang phía Tịch Mặc.
Phải biết rằng ở Tu Chân giới, thượng phẩm linh khí là thứ có tiền cũng khó mua. Mà những thượng phẩm linh khí đã xuất thế đều nổi danh trên bảng. Trong bảng đao hệ linh khí, Vọng Ngấn Đao cũng có một vị trí riêng.
Chỉ là bởi vì xuất thế quá muộn, chưa từng nhận chủ, cũng chưa lập được chiến tích hiển hách nên chưa lọt vào hàng đầu.
Tịch gia là nhất lưu thế gia, lại là thế gia lâu đời nền móng vững chắc, tất nhiên không thiếu luyện khí sư cao phẩm.
Trong nhà có mấy chục kiện thượng phẩm linh khí cũng chẳng có gì lạ.
Điều khiến người ta kinh ngạc chính là vị Thiếu chủ Tịch gia này lại có thể tùy tiện đem Vọng Ngấn Đao ra làm tiền cược.
Trong lòng Vân Niệm cũng ngứa ngáy không thôi, không khỏi quay đầu nhìn Tịch Mặc:
“Vọng Ngấn Đao?”
Thấy nàng động tâm, Tịch Mặc cười lạnh: “Sao nào, ngươi hứng thú với Vọng Ngấn Đao?”
“Ngươi muốn gì?”
Vân Niệm hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nhìn hắn. Thấy vậy, Tịch Mặc lật tay lấy từ nhẫn trữ vật ra một mảnh ngọc. Trên mảnh ngọc không đều đó hiện lên ba chữ mạnh mẽ hữu lực.
“Dật Thú Cục?”
“Ngày mười bảy tháng chín tại Nam Trúc sơn trang, Quân gia sẽ mở một Dật Thú Cục. Nếu ngươi có thể giành được top ba trong cục này, ta sẽ hai tay dâng Vọng Ngấn Đao cho ngươi.”
Tịch Mặc vung tay, mảnh ngọc trong tay lập tức bay tới phía Vân Niệm. Vân Niệm giơ tay đón lấy, ánh mắt khẽ động:
“Top ba?”
“Sao?”
Tịch Mặc nhìn vẻ mặt nàng, không khỏi nghi hoặc. “Có thể nới điều kiện ra chút không? Top mười được không?”
Kiếp trước Vân Niệm từng nghe qua về Dật Thú Cục.
Khi đó nàng còn cảm thấy khinh thường, chẳng qua chỉ là trò đùa nhỏ của đám con cháu thế gia dưới sự bảo hộ của trưởng bối mà thôi.
Nhưng rốt cuộc nàng cũng chưa từng tận mắt chứng kiến Dật Thú Cục, nên để an toàn, vẫn nên tranh thủ cho bản thân một chút.
Nghe vậy, trong mắt Tịch Mặc lóe lên vẻ khinh miệt, sau đó nói:
“Ta đã nói rồi, chỉ cần vào được top ba, Vọng Ngấn Đao sẽ là của ngươi.”
“Nếu ngay cả top ba cũng không vào nổi, ngươi lấy tư cách gì làm thân truyền đệ t.ử của Thiên Địa Nhất Kiếm?”
Vân Niệm do dự một lát rồi gật đầu: “Được, vậy quyết định thế nhé. Vọng Ngấn Đao.”
“Đợi ngươi thật sự vào được top ba rồi hẵng nói.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tịch Mặc nhàn nhạt đáp.
Hắn hoàn toàn không cho rằng Vân Niệm có thể chen chân vào top ba của Dật Thú Cục.
Phải biết ngày hôm đó sẽ có biết bao thiên tài trẻ tuổi tham gia. Mà ở kỳ Dật Thú Cục trước, trong top mười đã có hơn nửa là người Quân gia.
Hiện tại, những thiếu niên thiên tài nổi danh bên ngoài cũng không ít.
Đích t.ử duy nhất của Quân gia Quân Dục Chỉ, quán quân kỳ trước, gần như được mọi người mặc định là quán quân lần này.
Ngoài ra còn có Tô Vô Tuyết của Tô gia, Mạch Thính Bạch của Mạch gia đều là ứng cử viên sáng giá cho top ba.
Ngay cả bản thân hắn còn không dám chắc mình có thể vào top ba. Một Vân Niệm bình thường như vậy, dựa vào đâu mà làm được?
Vân Niệm chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó đi về phía thanh đao mà mình vừa ý lúc trước, cầm lên thử thử rồi hỏi:
“Bao nhiêu linh thạch?”
“Hừ…”
Tịch Mặc cười lạnh một tiếng.
Nhìn dáng vẻ Vân Niệm hài lòng với một kiện trung phẩm linh khí như vậy, sự khinh thường trong lòng hắn lại càng nhiều hơn, tiếp đó nói:
“Tặng ngươi đấy.”
Nghe vậy, lông mày Vân Niệm khẽ nhướn lên. Bởi vì lời nói kia của Tịch Mặc, lập tức có tiểu nhị chạy tới nhanh nhẹn gói thanh đao lại cho nàng.
Vân Niệm nhìn tiểu nhị hỏi:
“Thanh đao này tên gì?”
“Đồ không ra gì, không xứng có tên.”
Tịch Mặc lạnh lùng đáp.
Thấy Tịch Mặc đã mở miệng, tên tiểu nhị kia tự nhiên chẳng dám nói thêm lời nào.
Vân Niệm cũng không để ý tới hắn nữa, chỉ đeo thanh đao mới lên lưng rồi đi ra ngoài.
Rời khỏi Kim Qua Trai xong, nàng liền quay về Vãn Nguyệt phong tu luyện.
Nàng không hề biết rằng, ngay lúc nàng và Tịch Mặc vừa rời khỏi Kim Qua Trai, chuyện vừa rồi đã nhanh ch.óng truyền khắp T.ử Tiêu tông.
Thân truyền đệ t.ử của Từ trưởng lão — Vân Niệm, kể từ khi trở về đã gây nên một phen chấn động không nhỏ trong T.ử Tiêu tông.
Từ nội môn đệ t.ử bị giáng xuống ngoại môn, sau đó bị đuổi khỏi tông môn, cuối cùng lại trực tiếp trở thành thân truyền đệ t.ử của trưởng lão, hơn nữa còn là đệ t.ử của “Thiên Địa Nhất Kiếm”!
Thật ra không chỉ riêng Tịch Mặc, toàn bộ T.ử Tiêu tông đều cực kỳ tò mò về thực lực chân chính của Vân Niệm.
Một đệ t.ử tam linh căn bình thường, tu vi cũng chỉ mới Luyện Khí tầng năm, rốt cuộc có điểm gì mà lại được Từ trưởng lão coi trọng?
Vì vậy, đến tối lúc Vân Niệm đi tới linh thực đường ăn cơm, chuyện nàng và Tịch Mặc đ.á.n.h cược bằng Dật Thú Cục đã truyền khắp nội môn.
Chỉ là đa phần mọi người đều tỏ vẻ khinh thường nàng. Dù sao thiên tài tu chân trong thế hệ trẻ nhiều vô số kể, Vân Niệm làm sao có khả năng chen được vào top ba?
Đối mặt với những lời bàn tán chỉ trỏ đó, Vân Niệm cũng chẳng để tâm.
Ăn cơm xong, nàng quay về chỗ ở, tiếp tục tu luyện luyện thể thuật. Sáng sớm hôm sau, Từ trưởng lão lại tiếp tục hành hạ nàng bằng một trận huấn luyện điên cuồng, mãi đến giữa trưa mới chịu dừng.
Vân Niệm mệt đến nằm vật xuống đất.
Lần này Từ trưởng lão không rời đi, chỉ lười biếng dựa sang một bên uống rượu, liếc nhìn thanh đao trong tay nàng rồi nheo mắt:
“Mua đao mới rồi à?”
Vân Niệm đã mệt đến mức chẳng còn sức để nói chuyện với hắn nữa, chỉ xoay xoay tròng mắt nhìn hắn một cái.
Từ trưởng lão bật cười, tiếp đó nói:
“Vi sư nghe nói rồi, ngươi định đi Dật Thú Cục? Sao không dẫn cả sư tôn đi xem náo nhiệt?”
“Ta đi đ.á.n.h nhau, dẫn ngươi theo làm gì?”
Vân Niệm nhàn nhạt đáp. Khóe môi Từ trưởng lão khẽ cong lên:
“Tất nhiên là đi xem chiến đấu, nhìn thử tương lai của giới tu chân sẽ ra sao.”
Nghe vậy, ánh mắt Vân Niệm khẽ động, quay đầu nhìn hắn:
“Một cái Dật Thú Cục mà cũng nhìn ra được thứ gì sao?”