Xung quanh một mảnh tối đen, đưa tay không thấy năm ngón. Chỉ có phía trước mơ hồ lóe lên từng tia sáng đỏ như m.á.u.
Vân Niệm chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía đó, đúng lúc đối diện với đôi mắt màu vàng sẫm của Táng Cốt Lang.
“Hừ…” Vân Niệm cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên sự khinh miệt: “Đến hôm nay mà ngươi vẫn còn vọng tưởng. Từ ngày ở loạn táng cương chúng ta ký kết khế ước, ngươi đáng lẽ phải hiểu rằng cả đời này ngươi chỉ có thể ở dưới ta!”
Lời vừa dứt, Táng Cốt Lang gầm gừ, lộ ra hàm răng sắc nhọn đáng sợ.
Vân Niệm từ từ đứng dậy, giọng nói lập tức lạnh xuống: “Ngươi càng ngày càng to gan rồi!”
Ngay sau đó, quanh thân nàng tỏa ra từng tia sáng trắng, như những sợi tơ quấn quanh cơ thể, chính là hình thái của Thuật Phược Linh. Táng Cốt Lang dường như hoảng loạn, gầm lớn một tiếng rồi lao về phía Vân Niệm.
Cùng lúc đó, những sợi tơ trong tay Vân Niệm như tia chớp lao thẳng tới.
Sợi tơ quấn lấy cơ thể Táng Cốt Lang, nó điên cuồng giãy giụa, nhưng trên người nó vốn có khế ước, Phược Linh thuật lại chính là khắc tinh của nó, dù vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.
Ngay sau đó, Vân Niệm khẽ động tay, những sợi tơ trắng lập tức đ.â.m vào cơ thể Táng Cốt Lang.
“Gào——” Táng Cốt Lang vốn điên cuồng lúc này ngã ầm xuống đất, phát ra tiếng rên t.h.ả.m thiết, bắt đầu giãy giụa đau đớn.
Vân Niệm mặt không cảm xúc nhìn tất cả.
Không biết qua bao lâu, đến khi tiếng gào thét của Táng Cốt Lang từ đau đớn chuyển thành cầu xin, Vân Niệm mới thu tay lại, rút toàn bộ sợi tơ về.
Táng Cốt Lang vẫn nằm phục dưới đất, nhưng lúc này đã không dám động đậy nữa, ánh mắt nhìn Vân Niệm tràn đầy sợ hãi.
Vân Niệm liếc nó lần cuối, rồi thân hình biến mất khỏi không gian tối tăm đó.
Khi Vân Niệm mở mắt ra lần nữa, nàng đang được Tạ Mặc cõng đi về phía trước. Trên mặt đất, các trận pháp đều sáng lên, còn những trận pháp sư đã rời đi trước đó lại tụ lại một chỗ, đang nằm rạp trên đất cùng nhau nghiên cứu trận pháp. Vân Niệm hơi sững lại rồi hỏi: “Đây là đang làm gì?”
Nhận ra nàng đã tỉnh, Tạ Mặc lập tức đặt nàng xuống đất rồi nói: “Đang tìm đường ra.”
“Ra ngoài?” Vân Niệm nhíu mày.
“Đúng vậy, cứ ở mãi nơi này cũng không phải cách. Không biết vì lý do gì mà toàn bộ trận pháp của Huyễn Diên Cốc đều bị ảnh hưởng, không chỉ hiện ra mà còn có nhiều chỗ không vận hành nữa. Đây là cơ hội tốt để nghiên cứu cách phá trận, sớm rời khỏi đây, không bị ma nữ kia khống chế nữa.” một trận pháp sư nói.
“Nhưng…” Vân Niệm do dự. Nàng vẫn cảm thấy ở trong Huyễn Diên Cốc an toàn hơn, nhưng hiện tại tình hình bên ngoài đã ảnh hưởng đến cả trận pháp nơi này, không biết sau đó còn xảy ra biến cố gì nữa. Nếu đi ra ngoài…
Tạ Mặc đã đoán được suy nghĩ của nàng, liền nói: “Nếu ở lại trong trận pháp, chúng ta không thể truyền tin ra ngoài. Ra khỏi Huyễn Diên Cốc thì có thể liên lạc với tông môn và gia tộc để cầu viện.”
Thấy mọi người đều kiên quyết muốn rời đi, Vân Niệm không nói thêm nữa, chỉ lặng lẽ nhìn họ phá trận.
Nếu không sai, bây giờ đã đến rìa Huyễn Diên Cốc, chỉ cần phá xong trận này là có thể thật sự đi ra ngoài.
Chỉ trong một khắc, mọi người đã thật sự thoát khỏi trận pháp Huyễn Diên Cốc. Niềm vui và sự nhẹ nhõm hiện rõ trên khuôn mặt họ, sau khi chia tay nhau thì lại chỉ còn Tạ Mặc và Vân Niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Mặc nhìn nàng rồi hỏi: “Ngươi muốn về tông môn không?”
“Ngươi có biết đường về không?” Vân Niệm hỏi.
Tạ Mặc lấy bản đồ ra: “Phía bắc Huyễn Diên Cốc là T.ử Nhân Thành nơi đó gần như không có người sống, thường có x.á.c c.h.ế.t biến dị thành cương thi, rất nguy hiểm. Chúng ta nên tránh hướng đó, đi về phía nam Thanh Lộc Thành trước đã.”
“Ngươi nói… T.ử Nhân Thành ở hướng nào?” Vân Niệm đột nhiên hỏi.
Tạ Mặc nhìn lại bản đồ: “Phía bắc Huyễn Diên Cốc.”
“Sao có thể…” Vân Niệm bước tới nhìn bản đồ trong tay hắn, nghi hoặc càng sâu: “T.ử Nhân Thành rõ ràng ở phía nam.”
“Bản đồ này không thể sai…” Tạ Mặc nghiêm túc nói, “Vì sao ngươi lại nghĩ nó ở phía nam?”
“Trong Huyễn Diên Cốc, chính miệng Kỳ Nhu nói với ta, nơi đó là T.ử Nhân Thành.” Vân Niệm bình tĩnh đáp.
Nghe vậy, ánh mắt Tạ Mặc lập tức hiện lên cảnh giác: “Lời của ma tu sao có thể tin, có thể nàng ta cố ý dẫn ngươi tới đó.”
“Không phải.” Vân Niệm dứt khoát nói. Nếu Kỳ Nhu muốn hại nàng thì không cần vòng vo như vậy, hơn nữa trực giác của nàng nói rằng chuyện này còn nguyên nhân khác.
Tạ Mặc càng lúc càng cảm thấy nàng kỳ lạ. Nhưng lúc này trời đã xấu đi, hắn nói: “Chúng ta phải tìm khách điếm trước, đi về hướng Thanh Lộc Thành.”
Nói xong hắn đi về phía nam.
Vân Niệm nhíu mày, gọi lại: “Khoan đã!”
Tạ Mặc dừng lại nhìn nàng.
“Ta nghĩ nên đi về phía bắc.” Vân Niệm nói.
Tạ Mặc nhíu mày: “Vân Niệm, ta tưởng ngươi được Trường lão chọn làm đệ t.ử thân truyền thì phải có bản lĩnh, nhưng lúc này lại tin lời ma tu, đừng để ta coi thường ngươi.”
Vân Niệm xoa nhẹ ấn đường, bình tĩnh nói: “Ngươi có coi thường ta hay không cũng không quan trọng, chỉ là trong tình huống này, ta không cho rằng phán đoán của mình là sai.”
“Ngươi!” Tịch Mặc bị lời của Vân Niệm làm nghẹn lại, “Ta chưa từng thấy người nào cố chấp như ngươi, lẽ ra ngay từ đầu ta không nên đến nơi này!”
“Ở trong Huyễn Diên Cốc, ngươi còn tin ta, vì sao bây giờ lại không tin nữa?” Vân Niệm không khỏi nghi hoặc hỏi.
Tịch Mặc sắc mặt lạnh lẽo: “Ta chỉ tin chính ta.”
Dứt lời, hắn không còn để ý đến Vân Niệm nữa, xoay người đi về phía nam. Nhìn bóng lưng Tịch Mặc rời đi, Vân Niệm càng nhíu c.h.ặ.t đôi mày hơn.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nàng có thể rõ ràng cảm nhận được từ phương nam truyền đến một luồng khí tức không thuộc về loài người. Nói chính xác hơn, đó là khí tức mà nàng quen thuộc nhất khí tức của linh thể.
Sau khi đi được vài dặm, Tịch Mặc nghĩ đến việc nếu Vân Niệm một mình đi về phía bắc, đến địa giới của T.ử Nhân Thành, liệu nàng có thể an toàn rời khỏi hay không, trong lòng hắn liền dâng lên một tia bất an.